y kỳ cục, thu hồi ánh mắt, cô hôn mặt bé con một cái, “Con muốn em trai hay em gái?”
Tiểu Đường Tâm kêu la rồi nói, “Thật ra thì con đều không muốn cái nào…”
Câu trả lời này khiến Đoan Mộc Mộc không ngờ, cũng làm cho lòng của cô hơi hồi hộp, một loại cảm giác xấu nhanh chóng xẹt qua trái tim.
Lãnh An Thần cũng đã nhận ra, vội vàng quát lớn, “Tiểu Đường Tâm, con nói cái gì?”
Có lẽ là vẻ mặt của Lãnh An Thần vô cùng nghiêm nghị, Tiểu Đường Tâm bị hù sợ, hơn nữa uất ức cong miệng, Huân Huân một bên cũng nói, “Mẹ, mẹ có em trai hoặc em gái, có phải sẽ không thương chúng con nữa không?”
Đứa bé này luôn đặc biệt nhạy cảm, Đoan Mộc Mộc hiểu, đưa tay vuốt đỉnh đầu con trai, cô lắc đầu, “Làm sao lại như vậy? Cho dù mẹ có mấy em bé cũng sẽ đều thương yêu các con.”
“Còn cha?” Tiểu Đường Tâm vội nói tiếp.
Mọi ánh mắt đều tụ hướng Lãnh An Thần, anh sững sờ, tiếp đó liền cười, “Ba dĩ nhiên cũng sẽ thương các con rồi!” Nói xong, anh nhìn hướng Đoan Mộc Mộc, khóe môi cô chỉ có nụ cười giễu cợt.
“Cha, cha mẹ cãi nhau sao?” Hình như Huân Huân nhìn ra cái gì.
Tay Đoan Mộc Mộc đặt ở trên đầu Huân Huân dừng lại, lại nghe Huân Huân nói tiếp, “Cha mẹ đừng cãi nhau có được không? Lớp chúng con có một bạn học có cha mẹ ly hôn vì gây gổ, con không muốn mất đi cha hoặc mẹ!”
Uất ức hai ngày qua đều bị một câu nói của Huân Huân làm hỏng mất, Đoan Mộc Mộc rơi nước mắt, cũng không khống chế được, Lãnh An Thần nhìn như vậy, đi tới ôm tất cả vào trong ngực, nụ hôn của anh rơi vào bên tai Đoan Mộc Mộc, “Sẽ không ly hôn, vĩnh viễn cũng sẽ không ly hôn, chúng ta là người một nhà vĩnh viễn sẽ ở cùng nhau.”
Chẳng qua là lời nói này lại khiến Đoan Mộc Mộc càng thêm sợ, bởi vì cam kết là lo lắng không làm được, anh nói lời thề son sắt là sợ mình làm không làm được sao?
Ở một đêm, Đoan Mộc Mộc có thể xuất viện, bác sĩ tới đây dặn dò một tràng, nói không thể ăn thức ăn sống nguội cứng rắn, không thể làm vận động dữ dội, không thể tức giận, vân vân, nói cảm giác như Đoan Mộc Mộc mang thai là một chuyện đầy đáng sợ, cũng may cô đã sinh Tiểu Đường Tâm, cho nên đối diện với mấy lời dặn dò này, cô chỉ cười cười.
“Bác sĩ, trừ những thứ này còn phải kiêng kỵ cái gì nữa không?” Lãnh An Thần còn khẩn trương không thôi, dù sao thời điểm sinh Tiểu Đường Tâm, anh không có ở bên, cái gì cũng không hiểu, hiện tại đứa bé này đối với anh mà nói, giống như là lần đầu tiên, khẩn trương lại sợ, Đoan Mộc Mộc cũng cảm nhận được.
“Ba tháng đầu cấm sinh hoạt vợ chồng” Bác sĩ rất trực tiếp ném tới một câu nói.
Mặt của Lãnh An Thần nháy mắt biến sắc, lúng túng lại mất tự nhiên, thẹn thùng như nam sinh.
Từ trong phòng bệnh ra ngoài, Lãnh An Thần bế cô ngồi vào trên xe, nhìn mặt của anh, không khỏi nghĩ tới bộ dáng mới vừa rồi của anh, lại không tự chủ cười ra tiếng.
“Chuyện gì làm em vui vẻ thế?” Lãnh An Thần hỏi khẽ.
“Anh” Đoan Mộc Mộc đáp anh.
“Anh?” Lãnh An Thần không hiểu.
“Bác sĩ nói” Đoan Mộc Mộc nói xong, ánh mắt hướng về phía giữa hai chân của anh, anh dường như hiểu, mặt hết hồng lại trắng.
“Bà xã, vì em, anh có thể nhịn!” Lãnh An Thần rướn người qua, hôn ở trên mặt cô.
Có thể không cần nhịn, không phải còn có Tần Quỳnh sao?
Lời như vậy suýt nữa bật thốt lên, nhưng cũng không có, bởi vì trải qua mộ đêm, còn có lời nói tối hôm qua của hai đứa bé đã khiến Đoan Mộc Mộc nghĩ thông rồi, nếu không có ý định buông tha, nếu muốn sống tốt với anh, tổn thương tuyệt đối không phải là phương thức tốt nhất.
“Được, em sẽ giám sát anh.” Đoan Mộc Mộc nói tiếp, nói xong, quay mặt ngó ra ngoài cửa sổ, lại thấy trong kính có ánh mắt đang gắt gao nhìn chằm chằm nơi này.
CHƯƠNG 165: CỤC DIỆN HỖN LOẠN KHÔNG CHỊU NỔI
Chương 165: Cục diện hỗn loạn không chịu nổi
Đoan Mộc Mộc thấy rõ người kia là Tần Quỳnh, trong mắt cô ta hung ác giống như là rắn độc, khiến sau lưng Đoan Mộc Mộc sinh ra lạnh lẽo.
Cửa sổ xe chậm rãi nâng lên, mặt trời phía ngoài bị cách ngăn làm cho tất cả trở nên mơ hồ, hơn nữa theo xe càng chạy thì càng xa, ánh mắt kia cuối cùng cũng không nhìn thấy nữa, nhưng con ngươi độc ác đó đã đâm vào tim Đoan Mộc Mộc.
“Rất lạnh à?” Chẳng biết từ lúc nào Lãnh An Thần đã nắm lấy tay cô, có lẽ là quá mát nên dọa anh sợ.
Đoan Mộc Mộc gật đầu một cái, nhìn người đàn ông bên cạnh giống như là ánh mặt trời, không khỏi tựa đầu qua, nhìn về phía trước, “Ông xã, em không biết anh muốn làm cái gì? Nhưng có thể cách xa cô ấy một chút không?”
Nắm tay cô khẽ run, nụ hôn của anh rơi vào giữa lông mày cô, chỉ cho năm chữ, “Không nên suy nghĩ nhiều.”
Đáp án vòng vo làm Đoan Mộc Mộc hiểu ý, anh vẫn sẽ lui tới với Tần Quỳnh.
Cái đầu tựa trên bả vai anh rút về, cô dựa vào trên ghế ngồi, sau đó nhìn phía ngoài cửa sổ không nói thêm gì nữa, mặc dù cô cố gắng không suy đoán lung tung, nhưng có vài thứ đã mọc rễ trong lòng, muốn quên cũng không thể quên được.
Có lẽ là cảm giác được tâm tình của cô, anh mở miệng, “Anh đồng ý với em, sau này sẽ không tiếp tục lui tới với cô ấy!”
Giọng nói này có tư vị bị bức bách, cuối cùng Đoan Mộc Mộc không kiềm chế được tính khí, n