Pair of Vintage Old School Fru
Cô Nàng Hợp Đồng

Cô Nàng Hợp Đồng

Tác giả: Ni Xảo Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326044

Bình chọn: 8.00/10/604 lượt.

Phàm kinh hãi. Nhưng mọi việc cònchưa dừng ở đó…

Từ trong phòng lại vọng ra tiếng nói, lần này là của Sở Nhân Vũ:“Cậu còn giữ liên lạc với Diệp Luyến Hoàn đấy chứ? Gọi ngay cho côta, hỏi xem mẹ con Sở Trung Thiên hiện đang ở đâu? Sự việc kéo dàilâu rồi, mau kết thúc đi. Tôi bắt đầu thấy mệt rồi”.

Diệp Luyến Hoàn? Không phải đó là người đã đánh cuộc với HươngTranh hay sao? Sao cô ta lại có liên hệ với Triệu Ninh? Lẽnào…

Sở Tu Phàm choáng váng, nói không nên lời, vội vàng quay người bỏchạy.

Anh phải tìm Hương Tranh. Phải nói cho cô ấy biết. Bảo cô ấy mautrốn đi. Anh không thể để cô ấy bị hại chết.

Sáng sớm hôm sau, Sở Tu Phàm mới tìm được Hương Tranh.

Anh đứng đợi Hương Tranh đi qua hành lang đến dọn dẹp thư viện rồilao ra kéo cô vào góc tối. Không ngờ hành động của anh lại làmHương Tranh hoảng sợ kêu to, Sở Tu Phàm vội vàng dùng tay bịt miệngcô lại.

“Suỵt! Đừng kêu, là tôi đây.” Anh khẽ khàng trấn an cô.

Hương Tranh nhận ra tiếng của Sở Tu Phàm, liền bình tĩnh trởlại.

Sở Tu Phàm buông tay ra. Hương Tranh quay lại nhìn Sở Tu Phàm, haituần không gặp, cô thấy anh gầy xọp đi, nét mặt có vẻ ưu phiền. Đãxảy ra chuyện gì sao? Hương Tranh lo lắng hỏi: “Tu Phàm, anh tìmtôi có chuyện gì?”.

Tu Phàm chau đôi mày, đôi tay giữ chặt hai vai Hương Tranh, căngthẳng nói: “Hương Tranh. Cô dừng kế hoạch của cô lại đi. Cô khôngthuyết phục được cha tôi đâu”.

“Tu Phàm, anh vừa nói gì? Anh thừa biết là tôi không thể dừnglại.”

“Hương Tranh, cha tôi và Triệu Ninh đã biết quán hệ của cô và SởTrung Thiên rồi, là cô Diệp Luyến Hoàn đó phản bội hai người. Côdừng lại đi, được không?” Sở Tu Phàm cho rằng chuyện này nhất địnhlàm cho Hương Tranh kinh ngạc, nhưng không ngờ nghe xong, cô khôngphản ứng gì, mặt cũng không hề biến sắc. Anh có ngạc nhiên khônghiểu, bối rối gọi cô: “Hương Tranh”.

“Anh tìm tôi để nói chuyện này?” Hương Tranh hỏi lại, sau đó nóitiếp. “Những chuyện này tôi đều biết rồi.”

Cô ấy biết cả rồi?

Sở Tu Phàm kinh ngạc, giờ thì anh đã hiểu được thái độ bình tĩnhvừa rồi của cô. Anh kích động đến mức quên cả việc phải nói nhỏ:“Cô biết mà vẫn muốn tiếp tục?”.

“Tu Phàm, tôi không thể cứ đứng giương mắt nhìn Sở Trung Thiên chịuchết, tôi yêu anh ấy, tôi sẽ dùng sinh mạng của mình để yêu anhấy.” Hương Tranh nói với ngữ điệu kiên định khác thường. Vừa nóivừa khẽ gạt hai tay anh ra khỏi vai cô, sau đó đi thẳng về phía thưviện.

Sở Tu Phàm buồn bã nhìn bóng cô khuất dần.

Cô ấy nói, cô ấy yêu người đó, cô ấy dùng sinh mạng của mình để yêungười đó…

Nhưng người đó không phải là anh…

Anh và cô… cuối cùng đã bỏ lỡ…

Cho dù Sở Tu Phàm không cảnh báo, Hương Tranh cũng đã biết nhữngchuyện này sắp kết thúc.

Cô biết hiện nay cô đang ở trong tay Sở Nhân Vũ, chỉ cần Sở Nhân Vũmuốn là có thể dễ dàng giết chết cô và Sở Trung Thiên. Vì vậy, côsẽ phải hành động trước, cô sẽ đi tìm Sở Nhân Vũ để nói chuyện.Nhưng trước hết, cô phải giúp Sở Trung Thiên cứu cha anh ấy ra khỏiđây đã. Như vậy, nêu Sở Nhân Vũ có không nghe cô thì cũng không đếnmức cả ba người họ cũng phải chết ở đây.

Hương Tranh sắp đặt kế hoạch xong là thực hiện ngay. Chiều hôm ấy,cô hẹn Sở Trung Thiên ra chỗ vắng nói chuyện.

“Trưng Thiên, Sở Nhân Vũ đã biết chuyện của chúng ta. Tối nay, emsẽ gặp ông ta để nói chuyện. Anh hãy nhân cơ hội này đưa Sở bá phụtrốn đi.”

“Không được.” Sau phút ngạc nhiên, Sở Trung Thiên kiên quyết từchối. “Em làm sao thuyết phục được ông ta. Anh tuyệt đối không chophép em mạo hiểm.”

“Anh không cần lo cho em. Dù không thuyết phục được Sở Nhân Vũ thìem cũng sẽ trở về an toàn.”

“Hương Tranh, em coi anh là đứa trẻ con ba tuổi đấy à? Sở Nhân Vũtàn ác như thế nào chúng ta đều đã biết. Em tìm đến ông ta, có thểcó đường về được ư?”

“Không, em đang nói thật đấy. Anh còn nhớ Sở Tu Phàm không, người ởtrong rừng phong mà em thường nấu cơm cho ấy. Anh ấy là con traicủa Sở Nhân Vũ, anh ấy đã đồng ý giúp em.” Để cho Sở Trung Thiênyên tâm, Hương Tranh không ngại ngần nói dối.

“Thật không?” Sở Trung Thiên vẫn nghi ngờ. “Anh ta giúp đượckhông?”

Hương Tranh quả quyết gật đầu: “Chắc chắn được, anh ấy là con độcnhất của Sở Nhân Vũ, hổ dữ cũng không ăn thịt con”.

Sở Trung Thiên vẫn lo lắng, nhưng trước mắt, họ không còn cách nàokhác. Anh đành miễn cưỡng gật đầu làm theo lời Hương Tranh.

Tối hôm ấy không có trăng, trên bầu trời chỉ thưa thớt mấy vì sao.Đêm tối yên tĩnh, chỉ còn có tiếng lá cây rơi xào xạc.

Trong phòng Sở Nhân Vũ, đèn sáng như ban ngày. Người đàn ông trungniên ngồi trong ghế da, bình thản nhìn cô gái trước mặt không chútgiận dữ.

“Cô tìm tôi có chuyện gì?”

“Sở lão gia, mọi chuyện chúng ta đều đã rõ, không cần dài dòng, tôixin ông hãy buông tha ẹ con Sở Trung Thiên.”

Hương Tranh đứng trước mặt ông ta, thẳng người, chắp tay sau lưng,khuôn mặt bình thản. Cô tỏ ra rất bình tĩnh, chỉ mình cô biết đôitay cô đang run.

“Sao tôi phải nghe lời cô?” Sở Nhân Vũ nghiêng người nhìn vào mặtcô, đôi mắt hấp háy vẻ nhạo báng.

Hương Tranh im lặng vài giây, rồi ghé người nhìn vào mặt ông ta,chậm rãi nói: “Hơn mười năm trước, ông đã làm gì với cha Sở TrungTh