Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210925

Bình chọn: 10.00/10/1092 lượt.

ó cứ thế hỏi :

– Lúc nãy làm được không?

– Mày có mệt không?

– Mệt thì để bọn tao đưa về

– Đúng đó, có bị sao không?

– Àh ! Con D làm thằng Sáu mất hơn 1/2 thời gian làm bài thi kìa

– Thôi im đi – thằng Trường lên tiếng

– Là sao? – Tôi ngạc nhiên

– Thì nó về lấy thuốc cho mày chứ sao? – thằng Tuấn nói với tôi

– Ờ vậy hả? tao tưởng mày – Tôi nói rồi lơ đi trước khuôn mặt của thằng Trường.

Thật sự chính tôi cũng chẳng ngờ người đi lấy thuốc cho tôi là Trường. Chẳng lẽ nó không sợ sẽ bị trể giờ thi hay sao? Bao nhiêu câu hỏi đặt ra trong đầu tôi. Đến một lời cảm ơn tôi cũng không nói ra được với nó. Tôi sao thế này? Chẳng lẽ tôi lại mang ơn nó hay sao???? Tôi liền quay qua nó và nói :

– Cảm ơn về việc hôm nay, nhưng khi khác không cần như vậy, tôi không muốn mang nợ ai.

– D ! nói gì kì vậy mày? – con Thảo lên tiếng

– Đúng đó, vô tình quá mà – thằng Rin tỏ ra không hài lòng

– Thôi tụi mày làm gì vậy? Đừng trách nó nữa – thằng Trường đứng ra bảo vệ cho tôi

Tôi liền lên tiếng :

– Đừng tốt với tôi như thế Trường ạh !

Tôi nói xong, để lại bao nhiêu khuôn mặt ngờ nghệch đứng đó, tôi kéo thằng V.A về. Vì chiều còn đi thi ! Vừa về tới nhà thì :

– Bé ! con có sao không? cô lo cho con quá – cô Ba hớt hải chạy ra

– Con không sao, cô Ba làm con ly sữa, con mệt quá, con lên phòng đây

– Em lên với chị – thằng V.A theo sau

Vừa lên tới phòng, tôi đặt cặp xuống thì thằng V.A nói :

– Chị với em có thể nói chuyện được không?

– Hay nhỉ? chị với em cũng có chuyện nói àh?- tôi quay qua phía nó

– Chị biết lúc chị đau em lo sợ thế nào không? chị đang bị sao mà chị không nói với em?

– Chị không nói được, em đừng lo, chị không sao – Tôi lờ đi trước câu hỏi của nó

– Tại sao chị không nói chứ? hay chị không coi em là em trai của chị???? – Nó cầm tay tôi cứ thế lắc mạnh rồi hỏi

– Chị không thể, vì coi em là em trai nên chị không thể nói – Giọng tôi gần như nghẹn ngào

– Chị nói cho em nghe đi, em không thể mất đi người chị đặc biệt này được

– Chị bị…

Tôi định nói ra thì cô Ba đưa sữa lên. Thằng nhóc V.A vùng vằng, nó kéo cô Ba ra ngoài, tôi chắc rằng cô Ba sẽ nói với nó. Tôi cầm ly sữa lên uống. Bật laptop lên online, xem tin tức cũng như thời trang mới ! Một lúc sau thằng nhóc V.A bước vào phòng tôi với khuôn mặt tái xanh :

– Chị,thật không? – Nó hỏi

– Thật cái gì? – Tôi vẫn dán mắt vào màn hình laptop

– Căn bệnh của chị?

– Ùhm – Tôi trả lời bình thản

– Chị àh, em thương chị quá – Nó ôm tôi và nói

Tôi liền đẩy ra, vì tôi với nó không phải ruột thịt, không họ hàng, nên chuyện gì cũng có thể xảy ra !

Tôi liền kêu nó về phòng nó để tôi được yên tĩnh. Tôi sợ lắm, đau lắm, lúc đó đau chết đi được ấy. Nhưng người khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất lại là thằng Trường, tại sao nó lại về lấy thuốc cho tôi mà không phải là thằng Tuấn. Xém nữa là tôi trách nhầm người rồi ! Nghe bài mới của MK714 – 1000 hạc giấy mà tội quá đi thôi. Tình cảm lúc này trong tôi là cái gì? tôi dành t/c này cho ai? tôi đã thực sự quên người xưa hay chưa? Tôi mong rằng sẽ cố gắng xác định lại tình cảm của mình. Không để nó lạc lối nữa, phải đi đúng con đường tôi đang đi. Nhưng con tim sẽ đi theo lý trí hay lý trí sẽ đi theo trái tim đây? Ai cho câu trả lời giùm tôi với. Đang miên man trong suy nghĩ thì mẹ tôi vào phòng :

– Hồi sáng sao con không uống thuốc? giờ con mệt không? để mẹ lên xin cho nghĩ rồi bữa nào thi lại nhé

– Thôi mẹ ! Như vậy làm phiền BGH nhà trường.

– Vậy con bây giờ có thấy mệt không? để mẹ lấy thuốc bổ cho con nhé

– Mẹ cứ xuống ăn cơm đi, con thay đồ rồi con xuống liền, con vẫn ổn, cảm ơn mẹ – tôi đáp hững hờ.

Dạo này mẹ tôi thiên vị tình cảm quá , ít quan tâm tôi hơn trước, đi nhiều hơn, khi nào ông ta đi mẹ tôi cũng đi, thậm chí còn hay gắt lên với tôi nữa. Nhưng tôi cũng không quan tâm, tôi thiếu thốn tình cảm đủ rồi, tôi không hề ganh tỵ với ai cả. Tôi có thêm niềm vui vì có đứa em như nhóc Việt Anh.

Tôi thay đồ rồi xuống nhà :

– Mẹ cháu đâu rồi?

– Đi tiếp khách với chú Toản rồi

– Vậy àh? – Tôi nói rồi cầm chén cơm lên nhưng không muốn ăn tý nào

– Chị ăn đi, sao như người bất thần thế? – nhóc V.A lên tiếng

– Ừ em ăn đi chị không đói

– Cháu sao thế? ăn đi để chiều đi thi nữa chứ

-Cô với V.A ăn ngon miệng.

Nói rồi tôi nhanh chân bước lên phòng, thật sự tôi buồn lắm. Đã lâu lắm rồi không ăn một bữa cơm gia đình, chỉ có tôi, V.A và cô ba là những con người túc trực bên bàn ăn thôi. Mẹ tôi khác rồi. Vừa nằm xuống giường thì tôi có điện thoại :

” alo ”

– D hả?

– Trường àh?

– Sao nhận ra hay vậy? đây là số mới của Trường

– Bạn bè mà chẳng lẽ tôi không nhận ra?

– ừ

– Có chuyện gì không?

– D đở mệt chưa? chiều có cần bọn Trường qua rủ không?

– Qua rủ V.A đi trước giùm tôi, còn tôi lên sau.

– Sao D không đi luôn?

– Tôi không thích. Vậy nhé, tôi cúp máy đây

Tôi vừa dứt lời, không đợi nó lên tiếng tôi liền cúp máy, có lẽ vỏ bọc băng giá của tôi lớn quá, lớn hơn cả tình cảm tôi dành cho Trường nữa ! Tôi muốn ngủ một giấc, chiều nay 2h15″ mới vào giờ thi. Bây giờ mới 12h30″. Tôi chợp mắt đã……

Về phía


Polaroid