XtGem Forum catalog
Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210811

Bình chọn: 9.00/10/1081 lượt.

thằng Trường thì……

Con nhóc HQ này lạ thật.

-Để gọi điện cho thằng V.A xem nó đang làm gì và con chị nó làm gì mà nói nặng nề thế. Chắc có chuyện gì đó rồi. 0972000xxx

“” Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau ”

Ôi trời ạh, thằng này làm gì mà khoá máy thế này. Chắc tôi chạy qua nhà thằng Hiếu rủ nó đi lên trường đã. Giờ này còn sớm ! Vừa tới nhà nó thì tôi không thấy xe của ba mẹ nó đâu, bà chị nó cũng không có ở nhà, mà toàn dép là dép. Nhìn quen quen, tôi liền đứng ngoài gọi nó vì sợ nhà nó có khách. Vào rồi mang hoạ thì sao?

– HIẾU ƠI

Một lúc nó liền chạy ra :

– Vào đây, làm gì ở ngoài đó?

Tôi vừa dắt xe vào vừa hỏi :

– Nhà mày có ai mà đông vậy?

– Mấy đứa chứ ai

– Đứa nào?

– Thì đám tụi mình

– Ủa? ông bà già mày đâu?

– Đi hết rồi

– Vậy mà không gọi tao

– Gọi mà máy mày bận, gọi cho em nào hả?

– Đâu, tao gọi cho con Duyên với thằng V.A đó mà

– Giờ gọi kêu bọn nó xuống đây luôn

– Con D nó không chịu đâu

– Ùh, chắc nó mệt

Tôi vào nhà thằng Hiếu, trời ạh ! chiều thi mà giờ bọn nó nhậu nhẹt thế này. Tôi liền hỏi :

– Trưa tụi mày không về nhà àh?

– Không

– Thấy bọn tao hoành tá tràng không?

– Hoành tá tràng cho lắm xíu nữa về ăn đòn đừng trách – con Dạ Thảo chế thêm

Cả đám ngồi cười phá lên. Tự dưng nhớ con nhóc HQ thấy lạ, tôi liền lại đầu đĩa nhà thằng Hiếu mở nhạc nghe. Nhớ thật. Bây giờ mấy giờ rồi nhỉ? Tôi coi đồng hồ. Mới chỉ có 1h15p, 1 tiếng nữa mới tới giờ thi. Tôi có chút mâu thuẩn, cũng hơi ích kỹ, nhưng tôi không hiểu sao, tôi giúp nhóc HQ như thế mà nhỏ lại nói vậy? thậm chí rất ngạc nhiên nữa. Đang suy nghĩ lung tung thì thằng Tuấn lại đập vào vai tôi hỏi :

– seven love àh Sáu?

– Không

– Nhìn mặt mày hiện 2 chữ ” Thất tình ” rồi còn bày đặt

– Ừ, làm sao con D nó mới đổ hả mày?

– Hơi bị khó đó – thằng Tuấn nói

– Ừ khó thật

– Quá khó đó chứ, nó thương một người thật lòng quá

– Mày có thể kể cho tao nghe về thằng đó được không?

– Mày muốn nghe không? – thằng Tuấn hỏi tôi

– Muốn

– Bọn tao cũng muốn – tự nhiên cả đám bu quanh thằng Tuấn

– Nhưng..- thằng Tuấn lưỡng lự

– Nhưng gì? sợ D nó giận hả? tụi mình đều thân với nhau mà, nó không sao đâu, mà bọn tao không nói sao nó biết?

– Tao méc nó – con Thảo lanh chanh

– Giỡn chứ tao cũng chưa biết rõ về cái thằng ” trời đánh ” đó – Nó nói tiếp rồi cười trừ

– Kể đi Tuấn – thằng Rin hối

– Nó thương con D thật lòng lắm, D là mối tình đầu của nó đó

– Vậy mắc gì chia tay? – cả đám thốt lên

– Bởi vì sự hiểu lầm giữa 2 đứa và D nó làm thằng này đau khổ – thằng Tuấn nói tiếp

– Hiểu lầm gì?

– Vì vào ngày mồng 1 tết năm ngoái, con D đi chơi với mấy thằng anh, ngồi trên xe một thằng anh. Xui cho nó là gặp đúng thằng Đỏ tức là bồ nó cũng đang đi chơi với đám bạn, mà lúc đó nó mệt lả vì uống nhiều bia, nó úp mặt vào lưng thằng anh và nói chung là giống như bồ bịch vậy. Trời lạnh nữa. Gặp thằng nào chẳng hiểu lầm?

– Rồi sao? rồi sao? tiếp tiếp – thằng Tin lắm chuyện hối

– Sáng ngày hôm sau, cũng không hẳn sáng, nghe con D kể lại là lúc 1h sáng ngày mồng 2, thằng Đỏ gọi điện và hỏi rồi nói theo kiểu ghen tuông vô cớ. Con D nói cỡ nào cũng không tin. Rồi con D nó hỏi thằng Đỏ : ” Giờ Đỏ muốn sao nói đi? “. Thằng đỏ kêu sao cũng được, thế là con D chủ động chia tay. Vì tình cảm giữa 2 đứa cũng gây rạn nứt lúc trước tết vì có nhiều thằng phá đám, mà thằng Đỏ là thằng ghen thấy sợ luôn. Sau đó con D chuyển về đây học đó

– Tội vậy? – thằng Thành nói

– Nhưng sao đến bây giờ con D vẫn thương thằng đó quá vậy? – tôi buộc miệng

– Bởi vì một khi thương ai nó sẽ thương hết lòng, khó ai làm lung lay nó lắm – thằng Tuấn nói có vẻ tiếc nuối

– Hình như lúc trước con D nó là một con người khác – thằng Bon lên tiếng

– Để tao nói cho nghe – con Thảo cắt lời thằng Tuấn định nói

– Ừ mày nói đi, bọn tao nghe – cả đám lên tiếng

– Lúc trước, nó khác hẳn, phải nói là con người nghịch đảo của nó bây giờ, lí lắc, nhí nhảnh, vui vẻ, mang lại nụ cười cho người khác, hay khóc nhè trước mọi hoàn cảnh, ăn mặc con gái, nết na, không quậy phá như bây giờ. – con Thảo nói tiếp

– Thật hả? – Ai cũng ồ lên ngạc nhiên

– Nhưng chính vì thằng ” chết tiệt ” đó,mà khiến nó trở thành con người như vậy.- Con Thảo nói với vẻ tức tối

– Nó là một đứa vì bạn bè lắm đó – thằng Tuấn lên tiếng

– Cái này bọn tao thấy được – cả đám đều lên tiếng

– Tụi mày thấy lúc nó khóc khi chia tay với thằng Đỏ mà không thương thì thôi, khóc như của được vậy – thằng Tuấn nói với giọng xót xa

– Chắc nó phải khóc nhiều lắm

– Không, người ta thì ” đau một lần rồi thôi “, nó thì ” khóc một lần rồi thôi “. Khóc đúng có 1 lần, từ đó con người thay đỗi một cách chóng vánh. Đến tao không nhận ra nó nữa mà – thằng Tuấn nói tiếp.

– Gặp tao là nó chắc tao chết luôn, buồn lắm, vì cảm giác chia tay một người mình thương, đau lòng lắm – con Zeny mới chơi với bọn tôi lên tiếng, con nhỏ này là em của thằng Bon.

– Thôi tụi mày, như thế được rồi. Giờ qua rủ thằng nhóc V.A lên trường – tôi nói

– Ùhm đi thôi

đám chúng tôi bữa nay thực hiệ