Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210775

Bình chọn: 7.00/10/1077 lượt.

n chủ trương bỏ xe máy đi xe đạp, nhìn rất xì – tai. Đặc biệt xe của con nhóc HQ đẹp lắm. Nhắc tới nó tôi cứ mãi nghĩ về tìnhcảm của nó, tôi sẽ cố gắng mang lại hạnh phúc nó. Tôi sẽ làm trái tim nó thay đỗi. Tôi tự thề với lòng mình. Đến nhà con nhóc HQ thì thấy thằng V.A đứng đó trước rồi :

– Tụi mày làm gì mà lâu vậy? – nó nhăn mặt

– Thì ở nhà thằng Hiếu chơi

– Không gọi cho tao

– Thôi, chị mày đâu?

– Chưa đi đâu

– Sao vậy?

– đi mà hỏi

– Mọi người lên trước đi, tôi lên sau – Bỗng nhiên con nhóc HQ từ nhà bước ra nói vậy

– Có chuyện gì àh? – thằng Tuấn lên tiếng

– Không

Nói rồi nó đi thẳng vào trong. Chắc nó đang bực cái gì đó. Chúng tôi đi nhanh lên trường, tôi im lặng và nghĩ về con nhóc HQ cả đoạn đường !……

-Vì bảo vệ khu vực thi nên trường giờ này chưa mở cửa, nên cả đám chúng tôi thay vì lên bà Tím liền qua quán bà Khánh đối diện trường ngồi. Bây giờ là 1h kém 15p rồi, còn 30″ nữa là thi rồi.Nhưng lạ sao giờ con nhóc HQ chưa lên? Thằng nhóc V.A gọi điện :

– alô, chị chưa lên àh?

– Lên rồi, đang ở đâu vậy?

– Bà Khánh

– Ùh, cúp máy đi, chị lên

Thằng nhóc V.A mở loa lớn lên cho chúng tôi nghe, cả đám tưởng có chuyện gì. Một lúc sau thấy nó vào rồi. Thấy mắt nó đỏ hoe, 2 má hồng, thằng Tuấn sinh nghi liền hỏi :

– Ê ! con kia bị sao vậy?

– D ! mày bị sao mà mắt đỏ hoe vậy? – con Thảo nói theo

– Không sao, tụi mày lắm chuyện quá – nó gắt lên thấy rõ.

Đang ngồi tự nhiên có một con nhỏ mập mập, nhìn không đẹp chạy hớt hải vào ngó xung quanh. Con nhóc HQ lên tiếng :

– Dung ! Mày ở đây làm gì?

– A ! Duyên đây rồi, đi nhanh

Nói rồi con nhỏ đó kéo con nhóc HQ đi nhưng thằng Tuấn với thằng Tin kéo tay nhóc HQ lại và hỏi con kia :

– Để nó thi xong đã, đi đâu?

– Mấy người là cái thá gì của nó mà xen vào?

– Bạn

– Thôi mấy người bỏ ra, có chuyện gì mà mày kéo tao đi? – con nhóc HQ lên tiếng và hỏi nhỏ tên Dung kia

– Thằng Đỏ…N…ó bị t….ai nạ..n – Lời con nhỏ đó cứ ngắt quảng

– Mày nói sao? – con D nó đứng phắt dậy

– THẰNG ĐỎ BỊ TAI NẠN RỒI – con nhỏ kia nó như hét lên

– Thì sao? – nhóc HQ lúc này lấy lại bình tĩnh và hững hờ trả lời

– Mày bị sao vậy? là thằng Đỏ bị tai nạn đó, nghe không? – con kia cứ lay lắt nó hoài

– Nghe, biết rồi, kệ nó, liên quan tới tao hả? – nhóc HQ lạnh lùng buông lời

– Nó cần mày lúc này, chẳng lẻ tao chạy từ ĐN xuống đây mà mày lại nói như thế sao? – con kia giật mạnh tay của nó

– Tao có việc quan trọng hơn nó nhiều, giờ tao với nó không là gì của nhau, đi vào trường rồi – nhóc HQ quay về phía chúng tôi

Cả đám cũng không muốn con nhóc HQ dính dáng tới thằng ” trời đánh ” như lời con Thảo nói nên đi theo cái vẫy tay của nó. Con nhóc HQ để lại một ánh mắt tức tối chen lẫn sự khó hiểu của con nhỏ tên Dung. Nhưng sao con nhóc HQ có thể vô tình như thế chứ? tôi chắc rằng trong lòng nó bây giờ phải đau lắm, buồn lắm. Nó qua đường xém bị xe tông nếu thằng Bon không kéo tay lại. Nhìn nó lúc này bất thần, nhìn mặt thấy thương lắm. Nhưng tôi tự hỏi sao nó lại trả lời như thế?

” Tùng Tùng Tùng ”

Tiếng trống báo hiệu vào môn thi đầu tiên, cả chúng tôi chia tay nhau để vào phòng thi, tôi thi cùng phòng với thằng Bon và Tin. Con D với thằng Tuấn học chuyên nên thi khác chúng tôi. Mới vào được 20″ tự dưng tôi thấy bóng ai quen quen ra khỏi phòng thi. Chính là con nhóc HQ, tôi liền lấy giấy vo lại ném qua thằng Tin và nói nhỏ :

– con D nó đi đâu áh mày

– Đâu?

– Kìa, nhìn ra sân

– Ơ cái con này

– 2 ANH KIA, ĐỊNH TRAO ĐỖI BÀI ĐẤY ÀH? MUỐN BỊ ĐÁNH DẤU BÀI KHÔNG? NGỒI LẠI NGHIÊM TÚC – ông thầy coi thi lớp tôi quát lên

Một lúc sau, khi thời gian chỉ còn 10″, tôi và thằng Tin cùng nộp bài và phắn ra ngoài. Ngó quanh không thấy con nhóc HQ đâu hết, lúc đó tôi với thằng Tin lại chổ quán bà Khánh xem có nó trong đó không. Nhưng chúng tôi khựng lại vì nghe được câu chuyện nó nói với ai đó qua đt thì phải :

– Nó bị nặng không? – nhóc HQ nói

– ùhm, kệ nó chứ

– tao không quan tâm

– vậy nhé, bye

Nhìn qua khe cửa, khi vừa đặt điện thoại xuống, nhóc HQ khóc, khóc vì thương người đó, khóc vì sợ người đó ra sao, khóc vì….Vì cái gì tôi cũng không rõ. Lúc nhìn nó khóc, tội lắm, thương lắm, nhưng biết làm gì cho người ta đở buồn? Tận đáy lòng tôi thương nhóc HQ nhiều lắm. Chưa kịp gì thì sau lưng tôi cả đám đã tụ họp. Con nhóc HQ nó biết vì nghe tiếng nhí nhố ở ngoài này, liền gạt nước mắt qua một bên. Nó bước ra ngoài và thấy chúng tôi :

– Mấy người đang làm trò gì vậy?

– Sao lúc nãy mày ra sớm vậy d? – thằng Tuấn lên tiếng

– Làm xong thì ra

– Làm gì nhanh vậy?

– đúng đó, mới 15, 20″ thấy mày lon ton ra ngoài rồi

– Mà thần đồng như mày thì khỏi nói

– Nộp giấy trắng – Nó buông lời lạnh lùng

– HẢ????? – Cả đám ngạc nhiên

– Làm gì mà ngạc nhiên rồi nhìn tao như nuốt sống vậy? – nhóc HQ nói

– Thì thấy lạ thôi, có chuyện gì hay sao?

– Ừ đúng đó, mày lạ lắm

– Thật, giống thần kinh dẫm phải đinh – thằng Thành chọc nó

– Àh ừh thì…..- Nó ấp úng

– Thôi kệ đi, giờ mới có 3h15″ àh có đi đâu không?

– Đi dạo – nhóc HQ lên tiếng

Nói thật cả đám chúng tôi ai cũng ngạc nhiên về q


Polly po-cket