ốn kéo Duy Y đi hồ bơi.
Bất đắc dĩ, Duy Y không thể làm gì khác hơn là đi theo cô, nhưng bởi vì không có đồ bơi nên chỉ lẳng lặng ngồi nhìn.
Không lâu lắm, Cát Phàm cùng Lâm Ưu Thần xuất hiện. Như mọi ngày, Lâm Ưu Thần dạy Kiều Y tập bơi, Cát Phàm chỉ ngồi bên cạnh Duy Y.
“Đã lâu không gặp!” Cát Phàm đeo một cặp mắt kính mỏng, nhìn qua không có gì nổi bật.
“Mấy ngày trước vừa mới gặp!” Duy Y không khách khí trả lời, trên mặt hai người cũng không có nở nụ cười, không khí trở nên lung túng.
“Nhưng mình cảm thấy thật lâu, bạn vẫn chưa trả lời mình, nếu bạn không trả lời mình, mình sẽ cho rằng bạn đồng ý làm bạn gái mình.” Cát Phàm nhìn qua lịch sự, không nghĩ đến cũng có vẻ bá đạo. Có lẽ mỗi người con trai ở trước mặt người con gái mình thích đều bá đạo như vậy.
Mấy ngày nay cô không nhận điện thoại, tin nhắn cũng không trả lời, chiều nào tan học hắn cũng đứng ở cổng trường chờ cô, nhưng lại không thấy cô đâu. Cách thức cô tránh người thật là tài tình.
Duy Y cầm cặp sách lên muốn rời đi, lại bị hắn ngăn lại, cặp sách cũng bị hắn đoạt lấy, giấu ở phía sau. Đây là cách các bạn nam hay dùng, mặc dù Cát Phàm lớn hơn Duy Y vài tuổi, nhưng đứng trước mặt cô gái mình thích cũng ngây thơ như vậy.
“Trả lại cặp sách ình!”
“Vậy bạn đồng ý quen mình!”
“…….Mình thật sự đã có người trong lòng!” Duy Y bất đắc dĩ nhìn chằm chằm hắn, hắn cao như vậy làm cho cô ngước lên nhìn đau hết cả mắt.
“Mình không tin, Ngô Soái nói bạn chưa có bạn trai!”
“Tên anh ấy là Bạch Trạch Vũ, đang du học ở nước ngoài, bọn mình cùng lớn lên từ nhỏ, không tin bạn có thể hỏi Kiều Y, Ngô Soái quen mình chưa lâu, bạn ấy căn bản không biết mình đã có người trong lòng, Kiều Y có gặp qua anh Trạch Vũ, cô ấy biết rõ nhất!”
“…….” Cát Phàm vô lực không thể cãi lại, nhìn ánh mắt kiên định của Duy Y, có một tia hoài nghi, thật sự có người này thật?
“Trả cặp sách ình!” Thừa dịp Cát Phàm không chú ý, Duy Y vòng ra sau hắn lấy lại cặp sách của mỉnh.
Cũng không nói tạm biệt với Kiều Y chạy về phía nhà mình.
Kiều Y thật là, vừa nhìn thấy anh Ưu Thần liền quên hết tất cả. Không còn biết sự sống chết của cô?
Ngô Soái, tên phản đồ này, mới gặp Cát Phàm có một lần, liên đem cô ra bán.
Bạn cứ chờ đó, mình về sẽ tính sổ với bạn!
Thật ra Cát Phàm nên cảm thấy may mắn vì Duy Y cự tuyệt hắn. Bởi vì ở một nơi xa, trong phòng làm việc của tổng giám đốc tập đoàn Kiều Thị, một người đàn ông đang nở nụ cười lạnh lẽo, lẳng lặng nghe tất cả, không đắc ý dừng lại công việc trong tay.
Gần đây Denis luôn nhìn thấy Kiều Ngự Diễm đeo thứ gì bên tai, vẻ mặt thỉnh thoảng nghiêm túc, thỉnh thoảng dịu dàng. Hắn không biết Kiều Ngự Diễm đang nghe cái gì, có thể vừa nghe vừa làm việc.
“Denis, giúp tôi gọi Phổ Thụy tới đây một chuyến!”
“Phổ Thụy? Mình đã phái cô ấy đi Nhật Bản làm việc rồi!” Denis không hiều tại sao lại muốn gọi Phổ thụy tới?
Phổ Thụy mặc dù là cấp dưới của hắn, nhưng từ trước đến giờ cô không xuất hiện ở đây. Cô là nhân vật lớn, nếu không có nhiệm vụ, Kiều Ngự Diễm chắc chắn sẽ không muốn gặp cô ấy.
“Vậy ngày mai gọi cô ấy trở về!”
“Được!”
CHƯƠNG 24: PHỔ THỤY
Bất tri bất giác đã qua kỳ thi giữa kỳ.
Biết Ngô Soái, Tiểu Cương cũng đã nửa học kỳ. Duy Y thành tích vẫn đứng đầu như cũ. Mặc dù gần đây luôn có nhiều chuyện phiền lòng, nhưng cô vẫn muốn đặt thành tích học tập lên trên, chuyên gì cũng đều quên hết.
Tiểu Cương cùng Kiều Y làm như không có chuyện gì xảy ra, tình cảm lại trở về như lúc trước. Thậm chí so với lúc trước còn tốt hơn. Nhìn ra được không phải là quan hệ bạn trai bạn gái, bởi vì Kiều Y luôn kéo cô đi hồ bơi.
Bởi vì Ngô Soái giúp Duy Y se sợi tơ hồng, Ngô Soái bị Duy Y róc xương lóc thịt mới dùng lại, bỏ qua cho hắn.
Kể từ sau khi bị Duy Y cự tuyệt Cát Phàm không xuất hiện, nhưng Duy Y biết Ngô Soái vẫn liên lạc với hắn. Bởi vì tiểu tử kia vẫn luôn chạy đến tiệm sửa xe đổi xe.
Kiều Y đã từng hẹn Duy Y đến nhà Kiều Ngự Diễm chơi, nhưng luôn bị cự tuyệt. Duy y cực kỳ sợ nhìn thấy Kiều Ngự Diễm, chỉ cần chỗ nào hắn có thể xuất hiện, cô đểu không đi, dù biết rõ rằng hắn sẽ không có ở đây.
Cho nên tính ra, cô trốn hắn đã hơn một tháng.
Đây là chủ nhật hoàn hảo, Ngô Soái đi sau Kiều Y cùng Duy Y, Tiểu Cương cũng đi bên cạnh, bốn người đi cùng nhau như ngày trước.
Ngồi trong tiệm trà sữa trước cổng trường học một hồi, Tiểu Cương cùng Kiều Y đều có người đến đón, còn lại hai người cùng dạo bước về nhà.
“Sao hôm nay bạn không đi xe?” Duy Y muốn ngồi mà xe đâu rồi, bình thường cũng đã quen hai người cùng nhau về nhà, cô ngồi đàng sau xe hắn cũng đã thành tự nhiên.
“Mình đem đi bảo dưỡng rồi!” Ngô Soái nói.
“Bảo dưỡng? Ha ha…….” Cô gặp qua bảo dưỡng xe nhỏ chứ chưa nghe qua xe đạp cũng được bảo dưỡng, Ngô Soái này đúng là chuyện gì cũng có thể làm được.
“Làm gì cười lớn như vậy, xe đạp thì không thể bảo dưỡng à?”
“Có thể có thể, chỉ cần thiếu gia muốn! Đúng rồi, có phải đưa tới chỗ Cát Phàm hay không?”
“Điều đó là đương nhiên……Mình tin vào tay nghề của Cát Phàm!” Nói đến Cát Phàm, Ngô Soái giống như ông già nhỏ than thở.
“Thế
