m cưới với bạn của cậu đấy Peter.– Là vỹ sao ?– Phải.– em gặp rồi.– Rồi ! Là bạn của Trúc.– Chuyện gì đây.– Để cô ta tự nói đi.– Nói sao. Được tôi nói , Tất cả là tại cô , tại cô mà Vỹ không eyu6 tôi. Tình yêu tôi dành cho anh ấy quá lớn còn cô một chút tình cảm nhỏ nhoi đã chiếm được anh ấy. Được anh ấy yêu thương , được nhớ nhung……– Đủ rồi , cô đang nhảm gì vậy !. Thứ tôi muốn nghe là nguyện nhân cái chết của Sally.Tất cả như lặng đi , ai cũng chìm vào khoảng suy tư riêng , là nó sao lại biết nhiều đến thế. Peter giờ đây như rơi vào trạng thái mất cân bằng. Tin cậu vừa nghe là gì. Người con gái cậu yêu và yêu cậu đã chết sao. Đã chết rồi sao. Vậy lời hứa là gì.Tại sao khi hứa họ luôn nghĩ rằng mình sẽ làm…Đến khi biến mất họ vẫn muốn mình giữ lời….Nhưng họ cũng vô tình giẫm đạp lên lời hứa đó….– Cô ta chết rồi sao, đáng đời con khốn đó.Lời Sunly vừa dứt , thì mặt cô ta cũng hẳn rõ năm ngón tay. Khóe môi còn rớm chút máu đỏ. Thứ khiến người khác thích thú.– Đừng có điên nữa. Tôi hỏi nguyên nhân , không phải để cô đứng đây nhảm đâu.– Muốn biết , thì xuống dưới hòi cô ta đi.” Chát ” Âm thanh nghe đến chói tay , lần này người ra tay là nó , Ai cũng bất ngờ , nó chưa bao giờ làm thế với người mình ghét. hì cần sai thuộc hạ làm tất. Vậy mà giờ lại chình tay làm. Đúng là thay đổi mà.– Cô muốn chết cũng được , nhưng trước khi chết trả lời câu hỏi của tôi.– Được thôi , trước cũng chết sao cũng chết thì tốn ít muốn bọt với thứ như mấy người cũng chẳng sao cả. Chẳng mất gì. Chỉ có điều là. Tôi tiếc vì không giết được cô đó Joe à.– Tùy cô thôi.– Làm sao cô tiếp cận được Sally.– Người thông minh một thời của ta đâu rồi. Có vậy cũng hỏi sao. – Cô ta nở nụ cười nửa miệng nhìn. Nó chẳng nói chẳng rằng , cầm nguyên cốc nước tạt thẳng vào người cô ta – Đừng có làm tao điên , nên nhớ mạng cô nằm trong tay tôi.– Ồ tôi quên mất , là chị em song sing thì tiếp cận dễ thôi.Nó nghe xong liền lẫm nhẫm gì đó chỉ đủ mình nó nghe. Cốc nước đặt lại vị trí ban đầu. Nó ngồi lại ghế , hỏi– Chị em mà cô nỡ giết em mình sao ?– Con khốn đó nó đáng chết. Không chỉ một lần mà là một trăm lần. Vì cô ta mà tôi bị vứt bỏ. Nếu như ngày hôm đó tôi không bị đem làm vật thế thân thì giờ đây người mang danh phận quận chúa là tôi , là tôi đó các người nghe rõ không ?– Vật thế thân.– Phải. Vật thế thân. Ngày đó là ngày mưa , mưa lớn lắm. Tôi nhớ không làm là ngày 23 tháng 4 năm 19xx. Khi đó tôi và Sally được vài tuổi , tuy hai chị em có khuôn mặt như đúc nhưng mẹ và ba luôn dành sự yêu thương cho nó , tới năm tôi được 7 tuổi thì bị đem đi làm vật thay thế cứu lấy mạng sống của em khi nó bị đám bắt cóc bắt giữ. Họ mang tôi đổi lấy em nhưng chẳng hề cứu lấy tôi. Bọn bắt cov1 khi nhận lấy tiền thì liền trốn đi , giữa đường thì vứt bỏ tôi. Mai , mắn có người cứu mới sống xót đến hôm nay. Những gì tôi làm là trả lại cho gia đình họ , cho những người đã ruồng bỏ tôi mà thôi thì có gì là sai chứ.– Cô không sai chẳng lẽ những người ở đây sai.– Cô đừng có nói nhiều nữa , những gì muốn biết đã biết giờ thì giết đi.– Tôi không giết cô– Không giết tôi thì tôi sẽ giết cô. cô không sợ sao..———————-Mọi chuyện qua rồi , người mà cậu muốn gặp và cậu yêu đang ở phía sau đồi. Nhanh chân nếu không sẽ mất.– Mọi chuyện ở đây đã có tôi rồi. Đi đi. Sally chờ cậu đấy.Chương 51Lời nó vừa dứt Peter đã chạy khỏi đó. Ở trong phòng bây giờ chỉ còn nó. Sunly và các anh. Dáng người mảnh khảnh , run lên bần bật của cô ta khiến nó bật cười. Nghe Sally còn sống mà sợ đến thế sao. Nếu như nó nói mọi đều đang có mặt ở đây chắc nãy giờ cô ta đã cắn lưỡi tự tử rồi chăng.Đôi mày thanh tú khẽ nhìn nét mặt ấy một lần nữa , nói lên tiếng. Giọng đôi phần dịu đi.– Tôi biết cô đang sợ điều gì.– Biết rồi sao không giết tôi đi.– Tôi không phải là kẻ giết người. Nên đừng có nhìn thế.– Phải cô thánh thiện , nếu hôm nay cô để tôi sống thì cô sẽ phải gánh hậu quả gì tôi không dám chắc đâu.– Chết hoặc sống. Đơn giản chì có thế. Còn giờ cô có thể đi.Bóng kưng Sunly khuất dần sau cửa lớn. Nó vẫn ngồi lì trên ghế. Đôi mắt nhìn xa xâm về phương trời nào đó. Có lẽ cô ta có đôi mắt giống Ngọc Anh – em gái nó. MỘt đôi mắt biết cười , đôi khi lại là những ánh nhìn buồn phiền hay cô ta có gương mặt của người trước đây từng cầu xin nó cứu giúp. Hoặc do nó quá nhân từ , độ lượng không muốn giết người chăng. Thật ra đâu là câu trả lời mà ngay chính có còn không trả lời được thì ai trả lời đây. Là cô ta , là nó hay là người nào đó.....Phía sau đồi là một dãy những hàng cây phong lớn. Lá cúng rụng đầy đó trải dài thành một mảng sân trên mặt đường dẫn đến đồi. Nhiều cây cối mộc khắp nơi , vô hình lại tạo thành một mê cung không lối. Vào được nhưng ra thì khó. Chỉ có người thân thuộc mới vào được đây. Vốn định chỉ cho cậu ta đường vào. Nhưng nó chưa kịp nói thì tên ấy đã biến mất dạng. Cũng may là có anh nhắn tin cho hắn chỉ đường nếu không , có lẽ giờ đang lạc đâu đó trong đồi lớn và cao ấy.Đứng trên cao nhìn xuống , mọi thứ đều thu vào tầm mắt của Sally một cách chân thực và sống động nhất. Gió lộng , trên cao những t
