Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210884

Bình chọn: 7.00/10/1088 lượt.

ự tình bức đến trên đầu, Hàn Y vẫn phải thầm ghé tai Gia Cát Sơ Thanh thưa lại chuyện xảy ra.

Gia Cát Sơ Thanh hừ lạnh một tiếng, lại đem ánh mắt dời đến trên người Đinh Hạo Nhiên đến chúc mừng, khóe miệng mang theo lạnh nhạt nói: “Cho nàng ta vào, bất quá dẫn tới sương phòng thôi, tin tưởng nàng ta sẽ rất vừa lòng.”

Hàn Y đổ mồ hôi hột đầy đầu, trong lòng thầm cảm thấy bi ai thay người kia, thế đạo này người không thể tính kế nhất chính là chủ thượng nhà mình, hơn nữa còn là ở thời điểm tâm tình của chủ thượng rõ ràng u buồn, kia quả là so với kết cục chết còn thảm hơn.

Gia Cát Sơ Thanh lười để ý đến hắn, chỉ đứng lên đi ra cửa, liền thấy Đàn Hương một thân phong trần mệt mỏi từ ngoài tiến vào, sau lưng còn có một người Sắc-mục đi theo. Gia Cát Sơ Thanh nhíu mày, đáy mắt hiện một tia hứng thú, nhất là bắt gặp người Sắc-mục kia còn là một thiếu nữ tóc vàng mắt xanh.

Đàn Hương không dám đưa cô gái kia tiến vào một phòng toàn nam nhân, lại sợ diện mạo của nàng ta dọa người ngoài, đành phải mang theo nụ cười khổ não, xấu hổ chờ Gia Cát Sơ Thanh đi đến.

Q.4 – Chương 125: Từ Man Xuất Giá

Từ Man có chút không thể tin được ngồi ở bên giường, hôm nay nàng dậy hơi muộn, lại không ngờ rằng, vừa dậy đã nghe được tin tức khủng bố như thế.

“Em lặp lại lần nữa, Tôn Phỉ Nghiên làm sao?”

“Nghe nói thân thể trần trụi trốn trong chăn, vừa vặn Đinh gia tiểu lang đi vào thay y phục bị dính rượu, nàng ta liền từ trong lao ra, sau đó…” Thanh Mai dù sao cũng là cô nương trong nhà, lúc này đã đỏ mặt tía tai nói không nổi nữa.

“Phát hiện ở đâu?” Từ Man hồ nghi hỏi.

Thanh Mai nhỏ giọng nói: “Phủ Gia Cát phủ, trong đông sương phòng của viện nhị môn.”

(viện nhị môn là viện ở cổng trong, dùng để tiếp khách, người trong nhà hoặc nữ quyến thì mới được vào hậu viện)

Từ Man luôn thấy chuyện này có chỗ kỳ lạ, chẳng phải Tôn Phỉ Nghiên một lòng một dạ muốn gả cho Gia Cát Sơ Thanh sao? Cớ gì lại lột trần như nhộng chạy tới quyến rũ Đinh Hạo Nhiên. Trong chuyện này nếu không phải Tôn Phỉ Nghiên đi nhầm phòng, vậy thì chính là có người ở giữa gây trở ngại, huống chi áo Đinh Hạo Nhiên bị rượu làm ướt, cũng quá trùng hợp. Nếu sự tình không phải chính Đinh Hạo Nhiên tự an bài, như vậy cũng rất có thể là người trong phủ Gia Cát làm.

Từ Man nghĩ tới Gia Cát Sơ Thanh, lập tức lắc đầu, tính tình hắn hiền hòa như vậy, cho dù có đi ra ngoài va vấp nhiều năm nay, cũng chưa từng thấp hắn ác ý với ai bao giờ, cũng không đến mức hắn phải ra tay với một cô gái. (ờ…)

“Chuyện này đều lan truyền ra rồi ư?” chuyện mới ngày hôm qua, hôm nay liền truyền đến phủ công chúa, có thể thấy có người chuyên môn đi thổi gió.

“Phải ạ, nghe đâu cũng lan vào đến trong cung rồi, thế này Tôn Phỉ Nghiên kia phải gả đến Đinh gia không chừng.” Thanh Mai cư nhiên dùng giọng điệu có chút đáng tiếc, không phải nàng tiếc cho Tôn Phỉ Nghiên, mà ngược lại tiếc cho Đinh Hạo Nhiên – cái người thiếu niên từng để tâm đến quận chúa nhà mình, mặc dù nàng cũng rất ngứa mắt hạng người lợi dụng như hắn, nhưng dầu gì thiếu bniên kia bộ dạng không tệ, gia thế cũng tốt, sánh đôi với loại nữ nhân đáng ghét mồm miệng ác độc lúc nào cũng tìm quận chúa nhà mình làm phiền kia, cũng thật là cảm thấy ấm ức thay Đinh Hạo Nhiên.

Từ Man nào không nhìn ra chút tâm tư của nàng ta, trong lòng cũng thấy buồn cười, bất quá Từ Man tin tưởng, một bước này ngược lại là điều Đinh Hạo Nhiên hy vọng nhìn thấy nhất, có lẽ xem như trong quá trình hắn đã phát hiện dị thường, cũng bất quá ỡm ờ mà ngầm chấp nhận, dù sao có một người vợ là huyện chủ, tương lai cất nhắc Đinh gia, tuyệt đối là có lợi, cũng thực phù hợp với tác phong nhất quán của Đinh gia.

Mặc kệ bên ngoài đồn đãi ra sao và phủ hoàng thúc gia gia xử lý việc này thế nào, Từ Man chỉ biết là, dạo gần đây mình bận rộn mệt chết được, bởi vì đại ca sắp cưới Tam cô nương Thôi gia, lần này nàng và Gia Cát Sơ Thanh hoán đổi vị trí, Gia Cát Sơ Thanh trở thành thượng khách, mà nàng đành phải làm chủ nhà, tất bật như con quay, chân không chạm đất.

“Bộ đĩa hoa khai phú quý đâu? Và cả bộ ly chén trước đó nữa, đừng để lẫn lộn số lượng đấy.” Từ Man vừa ở ngoài trước, thấy đại ca cùng đại tẩu đã bái thiên địa, bèn chạy vội đến phía sau kiểm tra số lượng bàn ăn, rồi đốc thúc thức ăn trên bữa tiệc hôm nay. Mặc dù hôm nay Hoàng đế Hoàng hậu không đến, nhưng hai vị công chúa nương nương đều dẫn theo người nhà đến, càng khỏi nói đến đông đảo quý nhân thuộc tầng giai cấp tối thượng của Ngô quốc. Từ Man không muốn người ta thầm cười nhạo phủ Đại trưởng công chúa trị gia không nghiêm hoặc là thái độ ngạo mạn linh tinh.

Chu Hoàn một thân ăn vận của phụ nhân (phụ nữ đã có chồng), sắc mặt hồng hào từ ngoài đi vào, nàng là khách quen nơi này, lại biết tương lai nàng sẽ là chị dâu của Từ Man, nhóm tôi tớ tất nhiên sẽ không cản nàng.

Từ Man ngẩng đầu, thấy nàng một thân váy quây hồng nhạt, trên đầu còn cắm một cây trâm song hỉ, trong mắt mang ý cười, Từ Man nhìn ra được, cuộc sống tân hôn của Chu Hoàn rất tốt đẹp.

“Chao ôi, Gia Cát phu nhân đã đến rồi đấy à.” Từ Man