chờ đợi thẩm phán, nhưng lão thái y kia lại cười đến mặt nở đầy hoa, liên tục nói chúc mừng. Đương lúc hai người cho là thái y cũng bị bệnh, thì vị lão thái y tự xưng là phụ khoa thánh thủ kia, tay vuốt chòm râu, đoạn ném cho đôi vợ chồng trẻ này một quả lựu đạn thật to, nổ banh cho hai người choáng váng, đầu óc trống rỗng.
Từ Man mang thai.
Tính toán ngày, cư nhiên là cái ngày Từ Man đến tiệm son phấn hẹn hò cùng Gia Cát Sơ Thanh, khi về còn được tặng thêm quà “khuyến mãi”.
Gia Cát Sơ Thanh cũng choáng váng ngay tại chỗ, cả người bần thần, ngay cả khí lực đứng lên cũng không có, chỉ lo nhìn Từ Man ngây ngô cười, cái gì mà tiên giáng trần, cơ trí gì kia, đều như thể chưa từng xuất hiện trên người nam nhân này. Khiến Từ Man vừa thẹn vừa buồn cười, cuối cùng vẫn là Mai bà bà nhìn không được, cùng Cẩn bà bà, một người người gánh công việc trong phủ, một người phụ trách chuyên môn chăm sóc Từ Man. Ngay cả đám nha hoàn bên người Từ Man, đều bị gom chung một chỗ, dự một khóa hộ lý chăm sóc trẻ em và phụ nữ mang thai.
Từ Man mang thai, đây là chuyện lớn, đương nhiên không thể giấu được, nhưng đợi sau khi Từ Man mang thai 3 tháng, mới sai người thông báo đến các phủ, chỉ sợ đụng phải Tống Tử nương nương (thần sinh nở), dọa sợ thai nhi trong bụng Từ Man.
Đối với sinh mệnh sắp đến này, trong cung hiển nhiên là ban thưởng tứ phía, Đại trưởng công chúa thì chạy tới chạy lui vài chuyến, ngay cả Thôi thị đại tẩu Từ Man cũng lấy không ít đồ tốt từ phủ Trực vương đến cho Từ Man, đó là càng miễn nói tới Gia Cát gia, và cả hai vị nương nương (dì) kia của Từ Man, trong kho phủ gần như là chất đầy đống quà tặng, trong đó nhiều nhất là dược liệu, cho dù Từ Man có sinh bốn đứa cũng đủ.
Vì Từ Man, Gia Cát Sơ Thanh đã sớm đem chuyện buôn bán quăng ra sau đầu, ngày ngày nghiêm túc dựa theo cuốn sổ nhỏ mà Mai bà bà đưa, sắp xếp sinh hoạt hàng ngày của Từ Man, chỉ cần hắn có thể nhúng tay, tuyệt đối sẽ không giao cho người khác, Từ Man thấy mà trong lòng ấm áp gần như rơi lệ.
Thân làm trưởng tẩu, Chu Hoàn đương nhiên cũng đến đây, nhìn ra được nàng đối với chuyện Từ Man mang thai rất là vui mừng, nhưng trong lời tán gẫu toát lên một tia vừa hâm mộ vừa cô đơn, Từ Man nghe ra được lại không nói lời nào an ủi. Chuyện như vậy có nói nhiều lời, cũng không cách nào vỗ về nỗi phiền muộn trong lòng Chu Hoàn, còn không bằng chờ Chu Hoàn mang thai, nàng thật lòng chúc phúc là được.
Nay phủ Gia Cát, lão phu nhân là hoàn toàn không có cách nào xử lý công việc nữa, nhà họ Hoàng xảy ra chuyện lớn như vậy, không dính dáng đến bà ta đã là nể mặt Gia Cát gia lắm rồi (bà này là đường muội của Đại Đô Đốc nhà họ Hoàng). Tính cả thảy những chi nhà họ Hoàng trong thành Kiến Khang này, ngay cả nhà tổ, phàm là những nhà trong ngũ phục cũng không tránh được nỗi giận lôi đình của Hoàng đế. Xét nhà chém đầu, biếm thành nô bán đi, nhẹ nhất cũng là sung quân đày đến nơi hoang sơ. Điều này đối với Gia Cát lão phu nhân – Hoàng thị mà nói, quả thực chính là tai ương ngập đầu. Trong lần thanh tẩy này, nhà mẹ đẻ của bà ta gần như biến mất không còn một ai, cho dù là sung quân, cũng không tìm được bóng dáng.
Lão phu nhân vốn đã bị phong thấp, lúc này lại gặp phải tinh thần bị đả kích, cả người đã hoàn toàn nằm bẹp giường, không dậy nổi. Vì thế công việc của phủ Gia Cát từ trên xuống dưới, toàn bộ liền rơi vào đầu Chu Hoàn, điều này khiến nàng vốn đang muốn cùng phu quân giục ngựa đến biên quan, lo lắng một thời gian. Mãi đến khi Gia Cát Sơ Liêm bởi vì phải xử lý quân lực hỗn loạn xung quanh thành Kiến Khang, mà được Hoàng đế cho tiếp tục ở lại Kiến Khang, Chu Hoàn bấy giờ mới thoáng nguôi ngoai được. Lại kiên quyết nhất định phải nhân lúc trước khi trượng phu rời kinh, cố gắng sinh một đứa bé, cho dù trượng phu không thể mang nàng đến biên quan, nhưng dầu gì còn có một đứa nhỏ tán gẫu an ủi.
Lần này trong thành Kiến Khang, thế gia bị xét nhà thật sự rất nhiều, không nói mười thất cửu không (mười nhà đã có chín nhà tan hoang), nhưng nói một nửa thế gia biến mất trong tràng tranh đấu chính trị cũng không kém. Cho nên sau khi kinh thành thoáng yên ổn, mỗi nhà có hôn phối đều hận không thể lập tức đi tìm thông gia, dùng việc hỉ mà xóa đi nỗi bất an khủng hoảng trước đó, thuận tiện cũng có thể lôi kéo vài nhân tài mới nổi được Hoàng đế coi trọng sau màn tranh đấu kia.
Hôn sự của Gia Cát Mỹ Yên và Hoàng Tú Lệ hiển nhiên cũng được nhắc tới, người lớn của hai nhà cũng thực cảm thấy may mắn, lúc trước không tùy tùy tiện tiện gả con gái cho người khác, bằng không ngộ nhỡ thông gia có xíu xiu quan hệ nào với loạn đảng, sau này cũng không dễ dàng gạt đi được. Trong đó Hoàng Tú Lệ là khó xử nhất, bởi vì nhà họ Hoàng ngã đổ, mặc dù cha của Hoàng Tú Lệ lúc trước cùng Đại trưởng phò mã còn có Gia Cát gia tiểu thúc ngầm ủng hộ Hoàng đế, nên không bị liên lụy gì, nhưng dẫu sao cũng có ảnh hưởng đến hôn sự của nữ nhi. Nhóm tân quý (quan mới nổi) lại không dám giữa hoàn cảnh nhạy cảm này, mà lấy một cô nương nhà họ Hoàng.
Cho nên sau khi Từ gia Nhị cô tới cửa bàn bạc cùng Đạ