Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329482

Bình chọn: 7.00/10/948 lượt.

lỏng, mặc dù không nhìn thấy rõ gương mặt dưới mớ tóc lòa xòa, nhưng nhìn từ sau lưng, cư nhiên cực kỳ giống ăn mày xin cơm thường lượn quanh miếu Phu Tử.

Trong một ngày, cùng một nơi, cũng chỉ mới ngắn ngủn hơn nửa tháng.

Từ Man ngẩng đầu, trông cữu cữu tiều tụy hơn nhiều so với lúc trước, nhưng sắc mặt vẫn còn khá hồng nhuận, chắc hẳn nửa tháng này đã bồi dưỡng được chút căn bản.

Cảm giác trong góc có một tầm mắt vẫn luôn dõi theo chính mình từ lúc tiến vào đến giờ, chưa từng rời đi. Từ Man nheo mắt lại, quay đầu qua, nước mắt bỗng chốc tụ lại nơi khóe mắt, người kia… lúc này vận một thân hắc y của thị vệ, đứng xéo đối diện nàng, cười đến ôn hòa như thế lại còn mang theo lo lắng rõ rệt.

Nàng vừa định gọi hắn, lại nghe được tiếng nói của cữu cữu bên trên: “Lần này là lỗi của ta, a tỷ… Hoàng hậu…”

Lại quay đầu lại, Hoàng đế đã áy náy đi đến trước mặt họ, một tay kéo công chúa, một tay nắm tay Hoàng hậu, tâm tình xúc động không bộc lộ thành lời.

“Đều là người một nhà, hà tất như thế…” Đại trưởng công chúa lộ ra ý cười, vỗ tay đệ đệ nói: “Chính là, đệ có điều không biết, sợ là Tiểu Tứ sắp có thêm đệ đệ ruột nữa rồi.”

Có lẽ trước đó Hoàng đế đã hay tin, nhưng hắn vẫn ôm lấy Hoàng hậu, môi mấp máy, lại vui mừng nói không ra lời.

Từ Man nghiêng đầu, liếc mắt một cái liền thấy ánh mắt ghen ghét của Hoàng mỹ nhân, ánh mắt kia giống như muốn xé Hoàng hậu ra thành mảnh nhỏ, đó là một loại ác độc phát ra từ trong xương cốt, khiến người thấy mà khinh miệt.

Hoàng đế như cũng cảm giác được, nhưng chẳng mảy may để ý, hắn thấy sắc mặt Từ Man cũng không tốt, bèn sai người dời giường êm lại đây, để cho ba người họ ngồi một bên, còn mình thì lại lần nữa quay trở về ngồi trên long ỷ.

Trên đại điện, bỗng chốc lại yên tĩnh xuống, thậm chí Từ Man còn có thể nghe thấy tiếng hít thở của mình.

“Nói đi…” Hoàng đế mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm Hoàng mỹ nhân, nhìn một lúc lâu mới mở lời.

Hoàng mỹ nhân thân mình cứng ngắc, cúi đầu, lại không nói gì.

“Thế nào? Chẳng lẽ nói, trẫm còn oan uổng ngươi?” Hoàng đế cười lạnh một tiếng, cung nữ thái giám xung quanh đều không kiềm được mà run rẩy.

Hoàng mỹ nhân vươn tay vuốt mớ tóc lòa xóc trước mặt, lộ ra gương mặt vẫn trẻ tuổi như trước, song hai má lại dính đầy vết bẩn, vẻ mặt nàng có chút hoảng hốt, nhưng rất nhanh đã tỉnh táo lại, đầu tiên là thấp giọng cười, sau đó càng cười càng lớn tiếng, cười đến nước mắt cũng theo khóe mắt chảy xuống dưới, cười đến làm cho người trong đại điện đều cảm thấy rợn tóc gáy.

“Nếu thần thiếp nói là oan uổng, sợ là hoàng thượng cũng sẽ không tin, nhưng thần thiếp thật sự muốn biết, thần thiếp rốt cuộc thua ở chỗ nào?” Hoàng mỹ nhân cười đủ, dùng tay áo bẩn hề hề lau lau mặt, một lần nữa ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vào Hoàng đế.

“Có phải ngươi thấy, trẫm chính là một kẻ ngu dốt?”

Hoàng đế vén vạt áo lên, cả người nhoài ra trước, như là muốn nhìn rõ người phụ nữ quỳ bên dưới, người phụ nữ mà từ lúc vào cung đến giờ, hắn chưa từng lơi lỏng qua một lần. Ai cũng đều có thời điểm thiếu niên ngây ngô, mặc dù trong lòng vẫn luôn kéo căng sợi dây cung kia, nhưng ở trong đoạn quá khứ bức bí kia, người con gái thanh xuân vừa mỹ lệ vừa ôn nhu săn sóc kia, hắn không phải chưa từng yếu lòng, không phải chưa từng nghĩ rằng, đây chỉ là một người con gái thân bất do kỷ mà thôi, giữ lại trong cung thì có làm sao? Nhưng hết lần này đến lần khác, từ lúc Đại hoàng tử sinh ra, càng về sau nhà họ Hoàng càng chèn ép, hậu cung ngày một khó coi. Theo tuổi tác ngày một lớn dần, chút nhẹ dạ và ái mộ thời thiếu niên của Hoàng đế, cũng dần dần bị niêm phong vào hàn băng trong đáy lòng.

Hoàng mỹ nhân lắc đầu, ánh mắt phức tạp mang theo triền miên hồi ức và thống hận, cứ như vậy mà cố gắng muốn nhìn vị hoàng giả ngự trên cao kia.

“Hoàng thượng, thánh nhân! Ở trong lòng ngài, thần thiếp và Mẫn Tiêu rốt cuộc là cái gì?”

Hoàng đế nhìn Hoàng mỹ nhân thật sâu, lạnh băng nói: “Trẫm nghĩ là… ngươi có biết!”

“Phải! Thần thiếp biết, thần thiếp biết rất rõ ràng, cho nên tất cả mọi thứ của ngày hôm nay, đều do hoàng thượng ngài ép chúng ta!” Hoàng mỹ nhân dường như đã không chịu nổi sự rẻ rúng và thù hận trong ánh mắt Hoàng đế, lớn tiếng gào khóc.

Q.5 – Chương 147: Kết Thúc 1

“Trẫm… ép ngươi?” Hoàng đế giống như nghe được chuyện cười lớn, sau đó nghiêm nghị quát: “Là trẫm ép ngươi dùng thuốc độc muốn độc chết trẫm, hay là trẫm ép ngươi dưỡng ra một đứa con trai ngoan hại cha giết đệ!”

Hoàng mỹ nhân bị hắn quát lui ra sau, cắn răng, dùng tay chỉ vào Hoàng hậu, rưng rưng kêu lên: “Nếu không như thế, tương lai trong cung này còn có chỗ cho hai mẹ con ta dung thân sao? Ả sẽ bỏ qua cho chúng ta sao? Hoàng thượng cũng biết nỗi khổ tâm thân là trưởng hoàng tử của Mẫn Tiêu, cũng biết hai mẹ con chúng ta mấy năm nay ở trong cung sống khổ thế nào, ngài chỉ biết sủng Hoàng hậu, chỉ để mắt đến sự tồn tại của đích tử, ngài có từng nghĩ tới chúng ta?”

“Nghĩ tới các ngươi? Sợ là trong mắt các ngươi đã sớm không còn Hoàng đế là trẫm đây rồi!” Hoàng đế trừng mắt, phẫn nộ nói: “Mấy n