Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329374

Bình chọn: 9.00/10/937 lượt.

h thở phào một hơi dài nhẹ nhõm, hóa ra mẹ cũng không phải đã dự tính trước, mà chỉ là dũng cảm đối mặt thôi.

“Mau! Mau, đi xem có phải thật sự hay không, nếu đã phân biệt rõ người, nhanh mở cửa cung!” Hoàng hậu cũng kích động đáy mắt rực sáng, nữ quan bên người vội vàng đi đến đỡ, sợ có gì sơ xuất.

Tiểu thái giám kia tay chân bủn rủn lại chạy đi, có điều tốc độ chạy lại rất nhanh, chỉ chốc lát sau, cánh cổng lớn Phượng Tê Cung mở rộng ra, ngoài cửa dường như có không ít người, nhưng cuối cùng đi vào, chỉ có một vị tướng quân người bận áo giáp. Trước điện không ít cung nữ hồi thần lại, lục đục treo đèn lồng lên, nhất thời, Phượng Tê Cung vốn thoắt sáng thoắt tối bỗng chốc sáng bừng lên.

Bấy giờ Từ Man mới nhìn rõ thiếu niên lang trước mặt, một thân khôi giáp màu đen, trên người trên mặt tràn đầy vết máu đỏ đen, hắn tay cầm kiếm sắc, nện bước vững vàng, gương mặt vốn sắc bén lãnh liệt, lúc nhìn thấy Từ Man và Đại trưởng công chúa, bỗng chốc mềm xuống, một đôi mắt hổ cũng ẩn ẩn nhiễm ngân quang (lệ quang).

“A nương! A Man!” Từ Hải Thiên rảo bước lao đến, muốn ôm lấy hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình, nhưng ngại mình một thân vết máu, và cả tấm áo giáp lạnh như băng, rốt cuộc hắn kiềm nén cảm xúc, đi đến trước mặt mẫu thân, nặng nề quỳ xuống.

“Con của ta… đây là…” Đại trưởng công chúa vội vàng bước lên trước, cùng Từ Man đỡ Từ Hải Thiên đứng lên, công chúa dùng khăn tay lau hai má con trai, lại kiểm tra từ trên xuống dưới một phen, biết vết máu trên người không phải là của hắn, bấy giờ mới yên tâm, lại hỏi: “A đa và đại ca con đâu?”

“Bọn họ ở ngoài cung, vẫn tốt ạ.” Một câu nói làm cho mọi người ở đây yên lòng, cũng biết có một số chuyện hiện tại có hỏi tường tận cũng không được.

Từ Man lại cúi đầu, nàng lo lắng rất nhiều, nhưng bây giờ biết được người nhà đã không sao, liền lo lắng đến an nguy của Gia Cát Sơ Thanh.

“A Man đừng lo, muội phu đang ở Thừa Đức Cung.” không nỡ thấy Từ Man thấp thỏm không yên, Từ Hải Thiên vội xoa tóc nàng, nhẹ giọng nói.

Từ Man không cầm được nhếch khóe miệng, nàng giữ chặt tay Từ Hải Thiên, cũng muốn hỏi rất nhiều, nàng muốn hỏi Gia Cát Sơ Thanh có bị thương hay không, có sinh bệnh hay không, nhiều ngày nay hắn rốt cuộc đang làm cái gì, nhưng cuối cùng, nàng chỉ cầm tay huynh trưởng, cái gì cũng không hỏi. Có vài lời, vài chuyện, vẫn là đợi ngày sau, chính miệng hắn nói với nàng thì hơn.

Biết người thân đều còn sống, Hoàng hậu vui mừng không sao kiềm được, nàng chậm rãi đi tới, nước mắt thoáng chốc không cầm được rơi xuống, dè chừng lại nghẹn ngào hỏi: “Thánh nhân… ngài…”

“Lúc này cữu cữu đang ở Thừa Đức Cung, chính cữu cữu kêu con đến đây đón cữu mẫu mẫu thân và muội muội.” Từ Hải Thiên nào không lo lắng cho người nhà, lúc không nhìn thấy mẫu thân và muội muội, ruột gan nóng cháy không thua gì Từ Man, chỉ là sự tình có nhanh có chậm*, hắn rốt cuộc nhẫn nhịn xuống, mãi đến khi cữu cữu phân phó mới dẫn người đến đây, lúc này, nhìn thấy mọi người bình an, trong lòng cũng yên ổn xuống. (sự tình có nhanh có chậm: ý chỉ sự tình có lúc cần kiên nhẫn chờ đợi, có lúc cần ra tay bất ngờ nhanh gọn)

Hoàng hậu nghe phu quân không sao, nước mắt càng không thể thu lại, chỉ có thể nức nở nói: “Tốt… tốt… không sao là tốt rồi.”

Ba vị nữ nhân địa vị hiển hách trong Phượng Tê Cung, đều không kịp rửa mặt thay quần áo, liền vội vàng ngồi trên phượng loan, nghi thức giản lược đi đến Thừa Đức Cung.

Từ Man ngồi trong kiệu, gió đêm thoáng thổi bay rèm cửa sổ, mùi máu tươi nồng nặc khiến sắc mặt Từ Man vốn đã tái nhợt, càng trở nên không khoẻ, trong dạ dày giống như bị một bàn tay to xoa bóp qua lại, từng cơn buồn nôn trào lên, ngay cả nước chua cũng gần như trào lên cổ họng.

Nàng vội đóng cửa sổ lại, nhưng mùi tanh vừa rồi lại như ghim chặt trong kiệu, hồi lâu vẫn không tán đi.

Suy yếu được Thanh Mai đỡ xuống kiệu, Từ Man cúi đầu, nương theoánh đèn trên cửa cung Thừa Đức thấy rõ một mảng vết máu không lớn trên mặt đá cẩm thạch, xem ra đã bị người dùng nước vội vàng giội qua, nhưng có lẽ bởi vì đêm khuya tối mịt, thời gian gấp rút mà chưa rửa sạch sẽ.

Cảm giác buồn nôn lại trào lên, Từ Man dùng khăn tay che kín miệng, nghiêng đầu nôn khan vài cái, cố gắng không nghĩ đến cảnh tượng vừa xảy ra màn đánh nhau kịch liệt tại nơi này nữa.

Đại trưởng công chúa hiển nhiên cũng bị mùi này hun cho không thoải mái, nhưng dầu gì kiến thức từng trải nhiều hơn, cho dù nhíu mày, cũng không lộ ra vẻ khác thường. Nàng đi đến vỗ lưng nữ nhi, lại đợi Hoàng hậu xuống kiệu, mọi người mới vẻ mặt nghiêm túc bước lên bậc thang trước Thừa Đức Cung.

Đây là lần thứ hai Từ Man nhìn thấy Hoàng mỹ nhân sau khi vào cung, nàng gần như có chút không dám nhận ra, còn nhớ rõ hơn nửa tháng trước lúc nàng nhìn thấy Hoàng mỹ nhân, bà ta ngồi tại nơi cao, loại cảm giác cao quý đoan trang ẩn ẩn toát ra kia làm cho Từ Man cũng âm thầm cảm thán. Nhưng còn bây giờ thì sao? Nhìn bộ dạng bà ta ngã ngồi trên đại điện, quần áo tả tơi, mép váy cháy đen, tóc tai rối nùi, chỉ có một cây trâm vàng đang run rẩy cắm trên búi tóc rũ


XtGem Forum catalog