ăm qua, trẫm đối với các ngươi còn chưa đủ khoan dung sao? Tôn Mẫn Tiêu ngầm kết bè kết cánh, trẫm đã nhắc nhở qua, nhưng còn các ngươi thì sao? Xem như gió thoảng qua tai, bay mất rồi xem như không, nay cư nhiên còn lớn mật muốn ngồi lên chỗ của trẫm. Xem ra cũng không phải là trẫm ép bức các ngươi, mà là đối với các ngươi quá mức khoan dung, thế cho nên các ngươi mới xem trẫm là tượng bột.” (tượng tò he)
“Khoan dung… Ha ha ha ha, khoan dung…” Hoàng mỹ nhân dùng sức lau mặt, hung tợn nói: “Không có tư cách nói khoan dung nhất, chính là ngươi! Nếu thật sự là khoan dung, tại sao ngươi vì khúc mắc trong lòng, mà xem tình cảm chân thành của ta thành trò cười, nếu thật sự là khoan dung, vì sao năm đó ngươi ngay cả một đứa con cũng tiếc không cho ta!”
“Ngươi thực ủy khuất có phải không?” Hoàng đế trào phúng nhìn Hoàng mỹ nhân, trong con ngươi là vẻ bình tĩnh, như thể lửa giận vừa rồi chỉ là ảo giác, “Ngươi cũng biết bối cảnh của ngươi như thế nào, ngươi luôn nói trẫm đối với ngươi không thật lòng, vậy ngươi đối với trẫm lại có vài phần thật lòng ư? Nếu ngươi đối với trẫm có một tia tình cảm, vậy tại sao sau khi gả vào cung, hàng tháng ngươi đều gởi thư về phủ tướng quân, lại vì sao trong mỗi phong thư, đều đem mọi chuyện lớn nhỏ trong sinh hoạt của trẫm báo cho phụ thân ngươi! Trong lòng của ngươi, toàn bộ nhà họ Hoàng của phủ tướng quân, còn quan trọng hơn trẫm gấp ngàn lần vạn lần, miễn là chiếm được quyền lợi, cho dù trẫm có đối với ngươi yêu thương đủ điều, cũng không đổi được một khoảnh khắc do dự của ngươi!”
Sắc mặt Hoàng mỹ nhân trở nên trắng bệch, nàng không biết thì ra lúc vừa mới vào cung, nàng gởi thư ra ngoài, cư nhiên đều bị Hoàng đế biết được.
“Còn có cái gì để nói? Nói ngươi mấy năm nay ở trong hậu cung làm những chuyện xấu xa ư? Nói ngươi mưu hại vài tần phi có xích mích với ngươi ư? Nói ngươi vì phủ tướng quân của ngươi, mà lôi kéo bao nhiêu nữ quyến của triều thần ư?” Hoàng đế cười to, chỉ thẳng vào ngực Hoàng mỹ nhân nói: “Ngay cả Hoàng hậu, ngươi đã từng cung kính qua vài phần ư? Ngươi nói trẫm không cho ngươi mang thai, vậy ngươi có từng nghĩ, trẫm chính là sợ sẽ xuất hiện tai họa ngày hôm nay, mới an bài như thế! Ngươi thế nhưng cũng hiểu rõ, trẫm chính là không muốn làm khó ngươi, mới không cho ngươi sinh ra Trưởng hoàng tử!”
Hoàng mỹ nhân bị từng câu nói thật mà mình chưa từng nghe qua kia, nện cho tâm thần hoảng loạn, những lời này nàng chưa từng nghe chính miệng Hoàng đế nói qua, nàng cũng chưa thật lòng muốn đi thấu hiểu hắn. Hơn nữa nàng càng hiểu rõ hơn cả, cho dù nàng sớm hiểu được sự dụng tâm lương khổ của Hoàng đế, nhưng vì phủ tướng quân, nàng vẫn sẽ sinh ra Trưởng hoàng tử cho bằng được.
“Vậy còn Mẫn Tiêu thì sao? Nó là con trai của ngươi a, ngươi làm sao có thể coi thường nó như vậy, bao nhiêu năm nay, ngươi có từng nói chuyện dịu dàng với thằng bé một lần, có từng một mình cùng nó ăn bữa cơm ấm cúng, chỉ vì nhà họ Hoàng, mà ngươi ngay cả cốt nhục của mình cũng xem như người dưng ư?” Hoàng mỹ nhân run run cất giọng, nghe những lời của Hoàng đế trước đó, có một số việc trong lòng nàng cũng mơ hồ có đáp án, nhưng nàng không cam tâm, nàng muốn chính tai nghe Hoàng đế nói, nhưng chung quy vẫn là sức lực không đủ.
Nghe Hoàng mỹ nhân nhắc tới hai chữ “con trai”, ánh âm u nơi đáy mắt Hoàng đế càng sâu, hai tay cũng mất tự nhiên nắm chặt, nhưng chỉ qua một lát, hắn lại buông lỏng ra.
“Đây thật đúng là lỗi của trẫm…” thanh âm giống như thở dài vang vọng trên đại điện, nhưng tất cả mọi người đều không nghe ra được chút hối hận trong đó.
“Nếu lúc trước trẫm có thể kiên quyết hạ quyết tâm, không cần đứa con này, thì trẫm cũng sẽ không gặp tai họa ngày hôm nay!!”
“Ngươi!” Hoàng mỹ nhân cảm thấy như một ngụm khí huyết tắc nghẹn trong cổ họng, gần như muốn phun ra, nàng đau đớn đến cong người, hầu như nói không ra lời.
Hoàng đế làm như không nhìn thấy cái nhìn hận đến xương cốt của Hoàng mỹ nhân, hắn vẫn dùng ngữ khí bình tĩnh nói: “Nguyên bản trẫm không thân cận nó, cũng không phải là không thương nó, nó vốn là trưởng tử, nếu trẫm không quản thúc nghiêm hơn, ngược lại cưng chiều, đừng nói bản thân thằng bé sẽ có tư tưởng như thế nào, mà nhà họ Hoàng các ngươi cũng sẽ sớm có tâm tư không nên có kia. Đối với nó, trẫm luôn luôn chỉ hy vọng nó được bình an vui vẻ, ngày sau phong vương phụ trợ tân vương. Nhưng trẫm có nhẫn nại khoan dung đủ điều, suy nghĩ trăm bề vì các ngươi, nhưng các ngươi lại hồi báo trẫm là cái gì?”
“Phong vương? Ha ha…” Dùng sức ho khan vài tiếng, Hoàng mỹ nhân hơi thở dồn dập, song vẫn ngửa đầu bật cười nói: “Dựa vào cái gì… dựa vào cái gì… đều là con của ngươi, ngươi liền nặng bên này nhẹ bên kia như thế, dựa vào đâu mà con trai ta phải khúm núm với kẻ khác!”
Hoàng đế thẳng tắp nhìn nàng, lại không nhiều lời với nàng ta, chỉ cho nàng ta tám chữ: “Lòng tham không đáy, gian ngoan mất linh!” (ngu muội trì độn)
Lúc này, ngoài điện có tướng lãnh vào đáp lời, hình như là tất cả phản loạn ngoài cung đều đã được dẹp loạn, phạm nhân trọng yếu cũng đã bắt được, lúc nà