Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329000

Bình chọn: 8.00/10/900 lượt.

tam quốc trước nước Ngô, mà tổ tông nàng cư nhiên là đại gia tộc tinh thông chế tạo binh khí, liên đới đến cô bé này ngay từ nhỏ đã theo người nhà ra ra vào vào phòng luyện sắt, cho nên tuổi đã sắp 20, mà cũng chưa ai thèm rước.

Nguyên bản một cô nương như vậy, Đại trưởng công chúa tuyệt đối sẽ không cho nàng vào cửa, chẳng những không thông việc nhà thì thôi, còn cả ngày nện nện đập đập mấy chuyện của đàn ông. Nhưng tiếc bởi tấm lòng của người làm mẹ, lại thấy con trai khăng khăng cố chấp, nàng còn sợ bỏ qua cửa này, con trai sẽ không tìm được con dâu nữa. Bất quá, cũng may ánh mắt nhị ca không kém, cho dù cô nương kia lúc trước chỉ mải miết nghiên cứu kỹ thuật của tổ tiên, nhưng không thực sự là không biết đạo lí đối nhân xử thế, hơn nữa người lại thông minh hiểu chuyện, rất nhanh đã hiểu được nỗi băn khoăn của Đại trưởng công chúa, thậm chí khiêm tốn thỉnh giáo học vấn từ quản gia trong phủ.

Như thế tất bật ngược xuôi, vị cô nương kia chẳng những học được rất nhanh, quy củ cũng học ra khuông ra dạng, Đại trưởng công chúa rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm một hơi dài. Nhưng nào ngờ, một hơi này còn chưa thở xong, cô nương kia liền được Hoàng đế thỉnh vào trong cung, nguyên nhân là việc chế tạo sắt tinh, còn cần cô nương người ta tự mình chỉ đạo, kết quả là, con đường hôn nhân của nhị ca, ở trong thời gian ngắn, vẫn làm cho mọi người sốt ruột như trước.

Một ngày nọ, Từ Man ôm con gái mềm mại, nhìn đầu con tựa vai mình, xinh xắn đánh ngáp một cái, lúc đôi mắt to tròn đã sớm đượm sương kia bắt đầu từ từ khép lại, Gia Cát Sơ Thanh đột nhiên từ ngoài tiến vào, mặt đầy mồ hôi, thần sắc cũng có chút kích động.

Từ Man nhíu mày, chỉ sợ hắn quấy nhiễu đến con, nhưng cũng may chỉ cần ở trong vòng tay của a nương, Miên Miên luôn ngủ đặc biệt sâu, cho nên bộ dáng thất hồn lạc phách của lão cha, không có cơ hội triển lãm cho con bé xem.

Chậm rãi đặt con gái lên chiếc giường nhỏ, rồi dặn dò nhũ mẫu trông coi cẩn thận, Từ Man kéo Gia Cát Sơ Thanh trở về phòng ngủ của mình, vốn định trách vài câu, nhưng bắt gặp ánh mắt hoảng hốt của Gia Cát Sơ Thanh, bèn nuốt xuống, ngược lại cầm khăn tay lau mồ hôi cho hắn hỏi: “Làm sao vậy? Vừa rồi không phải huynh đang ngủ trưa sao?”

“A… A Man… Quận chúa?” Gia Cát Sơ Thanh giọng có chút khàn khàn.

Từ Man sờ sờ đầu của hắn, kỳ quái nói: “Sơ Thanh, huynh bị sao vậy?”

Gia Cát Sơ Thanh dường như mới bừng tỉnh từ trong mộng, ôm chầm lấy Từ Man, hôn tới tấp, chỉ chốc lát sau hai người đã lăn đến trên giường. Ban đầu Từ Man còn bị hoảng sợ, sau nghĩ lại trong khoảng thời gian này hai người vì Miên Miên mà quả thật rất ít thân cận, liền ỡm ờ chiều theo hắn. Hai người quấn quít một lúc liền rơi vào cảnh đẹp.

Sau đó Từ Man mệt lả ngủ thiếp đi, nhưng Gia Cát Sơ Thanh lại mắt thao láo, gắt gao nhìn sườn mặt Từ Man, trong đầu hắn đều là giấc mộng kỳ lạ của buổi trưa. Hắn mơ thấy mình từ nhỏ đã thích biểu muội Hoàng Tú Oánh, rồi sau đó Hoàng Tú Oánh bị A Man thiết kế gả cho Đinh Hạo Nhiên, chính hắn vì Gia Cát gia vì nhà họ Hoàng, mà lấy vị quận chúa A Man kiêu ngạo ương ngạnh kia, do đó dẫn đến một màn bi kịch.

Nhưng Gia Cát Sơ Thanh vẫn liên tục nhớ lại, Từ Man trong mộng tuy hắn thấy mà giật mình, nhưng lại không hề chán ghét. Trong mộng, tình yêu của nàng đối với chính hắn vừa cố chấp cũng vừa khắc sâu trong lòng hắn. Hắn thậm chí có thể cảm nhận được, hắn trong giấc mộng kia, tại khoảnh khắc cuối cùng, lúc hắn sắp bệnh chết, đối với vị nữ nhân ép gả mình kia, kỳ thật trong lòng đã thích nàng, mà tình cảm yêu thích này đã sớm lấn át mối tình đầu ngây thơ kia. Chỉ vì không đúng thời gian, không đúng địa điểm, cho nên hai người vốn nên yêu nhau bên nhau đến già, lại chỉ có thể rơi vào kết cục bi thảm kia.

“Trong mộng, nguyện vọng trước khi huynh chết, là hy vọng kiếp sau muội vẫn có thể trở thành vợ của huynh, hy vọng chúng ta còn có thể làm lại một lần. Lúc ấy, sẽ không còn Hoàng Tú Oánh, không còn những chuyện vụn vặt ưu phiền ngăn cách giữa hai ta, càng không còn một chút tự tôn buồn cười của công tử thế gia nữa… ” Gia Cát Sơ Thanh dán mặt mình lên mặt Từ Man, thanh âm nhỏ dần: “Tuy rằng kiếp này muội đã thay đổi rất nhiều, nhưng mà huynh biết, muội vẫn là muội, là người mà huynh luôn yêu.”

Từ Man chu môi, uốn éo người.

Gia Cát Sơ Thanh cười khẽ, kéo Từ Man vào trong lòng, thở dài nói: “Mặc kệ nó, biết đâu chỉ là một giấc mộng mà thôi. Chỉ cần chúng ta ở bên nhau trường trường cửu cửu, chuyện của kiếp trước, ai thèm quan tâm.”

Thế là một chút nhạc đệm trong cuộc sống rất nhanh liền trôi qua, mà Gia Cát Sơ Thanh cũng đem giấc mộng kia ném vào một góc trong trí nhớ, bởi vì hai tháng sau, Từ Man lại mang thai…

Q.5 – Chương 150: Phiên Ngoại 3 – Công Chúa Hòa Húc

Từ bé, công chúa Hòa Húc đã biết phụ thân của mình là vị nam nhân tôn quý nhất quốc gia này, mà mẫu thân của nàng chỉ là một vị mỹ nhân trong hậu cung của phụ thân. Còn nhớ lúc nhỏ mẫu thân thường gọi nhũ danh của nàng, mỗi lần nghe tiếng gọi kia, nàng như cảm giác được nguyên bản tình thương của cha bị thiếu sót, đã được sự ch


XtGem Forum catalog