Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329090

Bình chọn: 8.5.00/10/909 lượt.

trở thành một trong những lựa chọn đáng thương của một người nam nhân nào đó, nàng sẽ càng không để cho tình yêu của mình pha lẫn đủ loại lý do lung tung, cho nên nàng vẫn đợi, nàng vẫn đang đợi một ngày Liêu Đan Dương mềm hoá đi, đến lúc đó nàng sẽ có thể đội mũ phượng khoác khăn quàng vai mà hạnh phúc gả cho hắn.

Thế mới nói, Hòa Húc yêu quá mức nhiệt tình, cũng quá mức công kích, nếu biểu hiện của nàng nữ tính hơn, hoặc là ngụy trang thành một đóa Tiểu Bạch hoa, thì người coi trọng tự tôn của nam tử như Liêu Đan Dương kia, nói không chừng sẽ chậm rãi rơi hãm vào, dù sao Hòa Húc kiều mỵ động lòng người, thân phận lại cao quý, nếu không phải nàng quá mức kiêu ngạo, thì có lẽ sẽ là người tình trong mộng của không ít nam tử Thành Kiến Khang.

Nhưng mà, yêu chính là yêu, Hòa Húc cũng không muốn vì tình yêu mà vứt bỏ bản thân mình, cho nên đổi lại cũng là sự giận dữ mắng mỏ và chỉ trích không chút lưu tình của Liêu Đan Dương. Hòa Húc còn nhớ rõ lúc mình ngồi trong chính phòng đang may thâm y cho hắn, mắt thấy hắn tiến vào, chợt nghe đầy lỗ tai là những lời đường đường chính chính của hắn. Tóm lại một câu, hắn cho dù chết, cũng phải rời khỏi phủ công chúa.

Hòa Húc cảm thấy đây giống như là một giấc mộng do chính mình tự dệt nên vậy, mộng tan, chuyện xưa cũng kết thúc.

Hiện tại, nàng đã không còn nhớ rõ cảm tưởng của mình khi đó, nhưng hiện tại nàng lại nhớ như in chính mình đem chiếc áo thâm y đã may được một nửa kia, cắt thành từng mảnh nhỏ, đem chôn vào trong đất, giống như mai táng cho tất cả mộng tưởng và tình yêu của mình trong ngần ấy năm qua.

Có lẽ, Liêu Đan Dương đi rồi, thứ nàng mất đi cũng không phải là người này, cũng không phải là đau khổ vì không còn tình yêu, mà là thấy trên thế giới này sẽ không còn người như nàng ước muốn, sẽ bỏ ra hết thảy để yêu nàng nữa. Tất cả nam nhân ngoại trừ tân tỷ phu của nàng ra (chồng Đại trưởng công chúa), thật sự ai nấy đều có bản chất của phụ thân, nàng không thể thực hiện giấc mơ tìm kiếm hạnh phúc thay mẫu thân khi bé nữa rồi.

Trưởng tỷ rất lo lắng cho nàng, mẫu thân sốt ruột vì nàng, nàng đều biết, cho nên nếu không thể thay mẫu thân tìm được hạnh phúc, như vậy thì thay mẫu thân đến thế giới bên ngoài nhìn ngắm cũng rất tốt, ít nhất, nàng còn có gia đình, còn có người thân.

Lương Hàn Chân là một người kỳ quái, lần đầu tiên gặp nam nhân này, Hòa Húc đã có cảm tưởng như thế. Một nam nhân võ nghệ cao cường, học thức uyên bác như vậy, vậy mà lại nguyện ý làm hộ vệ cho một vị công chúa tiếng xấu khắp thành Kiến Khang như nàng. Cho dù hoàng huynh có cho hắn danh hiệu tướng quân, đó còn không phải giống như là chó canh cửa bị người ngoài cười nhạo sao, có điều cái cửa là cửa nhà tôn quý thôi.

Nhưng mặc kệ bên ngoài nói thế nào, Lương Hàn Chân chưa từng để ý qua, cho dù hắn chỉ làm thủ lĩnh hộ vệ, cũng muốn huấn luyện đám thân vệ của phủ công chúa giống như binh lính trong quân doanh, điều này càng khiến Hòa Húc cảm giác được hắn là “gáo vàng múc nước giếng bùn”.

Chính là, có vài lời nàng còn chưa nói, thì trong lúc du ngoạn bên ngoài, đã ngã bệnh. Trong những ngày mê man ấy, Hòa Húc có chút hối hận mình tùy hứng không mang theo thái y, bất quá nàng lại càng sợ trong thành Kiến Khang sẽ đồn đãi là nàng vì thất tình mới đổ bệnh nặng. Bởi vì loại tin tức kia, sẽ khiến nàng đau như thắt tim, không phải vì thất tình, mà là đã tổn thương đến thể diện của nàng. Hòa Húc nàng từ trước tới nay chưa từng làm những việc dây dưa dài dòng, nếu đã chia tay thì vĩnh viễn sẽ không hối hận, cùng lắm là một tên đàn ông thôi, đã cầm lên được thì sẽ thả xuống được.

Trong lúc bệnh nặng, Hòa Húc thấy mình thật yếu ớt, mặc dù có trưởng tỷ đi cùng, nhưng vẫn thường xuyên thấy cô độc, nàng thường nghe trưởng tỷ nhắc tới phủ công chúa nhà mình, nhắc tới tỷ phu, nhắc tới ba đứa bé đáng yêu kia, cảm giác dịu dàng thắm thiết kia, khiếm nàng hâm mộ không thôi.

Nhưng chỉ có như vậy, trưởng tỷ cũng không lưu lại, phủ Đại trưởng công chúa hình như xảy ra chuyện lớn, thế cho nên mình còn chưa khỏi hẳn, trưởng tỷ đã vội vàng trở về, còn bất ngờ giao mình lại cho một người nam nhân như Lương Hàn Chân.

Tuy nhiên, có một số việc thật đúng là không thể chỉ nhìn mặt ngoài, từng bước một nhìn Lương Hàn Chân chăm sóc mình còn cẩn thận hơn so với nữ nhân, từng bước một nhìn hắn dần tiến vào cuộc sống của mình, thẩm thấu vào cuộc sống của mình, cảm giác kia, hoàn toàn khác hẳn với lúc ở cùng với Liêu Đan Dương. Khi đó, bởi chỉ có mình nàng là một bên tình nguyện, cho nên rất nhiều chuyện đều là nàng nghĩ vì Liêu Đan Dương, chiếu cố hắn chu toàn, nàng tự cho đó là bổn phận của người thê tử, lại không nghĩ rằng có một ngày sẽ có một nam nhân, đem cảm thụ cẩn thận tỉ mỉ kia mà hướng lên người mình.

Nói không cảm động đó là gạt người, nhưng trái tim bị tổn thương của nàng, lại không cách nào đập trở lại được nữa.

“Nàng lại vén rèm cửa sổ nữa rồi, đừng để bị dính gió, lần nào dính gió xong trở về nàng đều than đau đầu.” Người bên cạnh đánh gãy suy nghĩ của công chúa Hòa Húc, gần dây nàng thường nhớ lại c


XtGem Forum catalog