Polaroid
Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328994

Bình chọn: 9.5.00/10/899 lượt.

ở che của mẫu thân bù đắp lại. Bên cạnh đó, công chúa Hòa Húc còn biết, mẫu thân và Hoàng hậu trước khi vào cung từng là bạn khuê mật rất thân, vốn chí hướng của hai người cũng không phải vào cung, nhưng ngại vì gia tộc, ngại vì hoàng quyền, mà không thể không cùng chung một trượng phu, cùng bị giam trong lồng son hoa lệ này. Đối với Hoàng hậu hoặc mẫu thân mà nói, ở cái nơi hậu cung ăn thịt người này, người duy nhất có thể tín nhiệm tuyệt đối không phải trượng phu, mà là những tỷ muội có thể nâng đỡ lẫn nhau này.

Hoàng hậu có hai đứa con, trưởng nữ công chúa Hòa Quỳnh là vị tỷ tỷ đoan trang hào phóng, dung mạo xinh đẹp. Vì quan hệ giữa hai người mẹ, mà tình cảm của Hòa Húc cùng vị trưởng tỷ này cực kỳ thắm thiết, tương tự, trong ngày thường cũng qua lại thân thiết với vị hoàng huynh xấp xỉ tuổi mình kia. Ba đứa bé dưới sự cố ý an bài của hai vị mẫu thân, thân thiết nhau gần như là cùng một mẹ sinh ra.

Trong lòng của cô công chúa Hòa Húc bé nhỏ, hoàng tử do Hoàng hậu sinh ra kia chắc chắn sẽ là Hoàng đế tương lai, mà Hoàng hậu tương lai nhất định sẽ là Thái hậu, nếu nàng và a nương vẫn đi theo Hoàng hậu, vậy tương lai chờ a nương sinh tiểu đệ đệ, ngày sau tất nhiên có thể thoát khỏi nhà giam bức bí này rồi.

Thế nhưng, trẻ con dù sao cũng là trẻ con, thời điểm kia nàng chưa biết rõ cái gì gọi là “thế sự vô thường”, tại lúc nàng đinh ninh rằng phụ thân và hoàng hậu tình cảm thâm hậu, thậm chí ông còn nguyện ý vì bà mà tìm đến đủ loại đá Vũ hoa lót đường, thế nhưng không bao lâu sau, Hoàng hậu qua đời.

Ngày đó, mẫu thân khóc rất nhiều, nửa đêm bà ôm nàng ngồi trong tẩm cung mà đè nén tiếng khóc, cũng bắt đầu từ một ngày kia, Hòa Húc rốt cuộc hiểu được, không phải ngồi cao, là có thể ngồi lâu dài, cũng không phải ân sủng ở mặt ngoài, là yêu thương từ chân tâm. Từ đó về sau, Hòa Húc không còn ôm hy vọng gì đối với phụ thân nữa.

Mất đi mẫu thân, là chuyện cực kỳ đau khổ, nhất là những đứa con của chính cung hoàng hậu, thân phận bọn họ cao quý, trên thực tế lại không có chỗ dựa, nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu vì sợ Hoàng đế nghi kỵ, mà sau khi Hoàng hậu vào cung, không xuất đầu nữa, ngược lại yên lặng lui xuống, thế cho nên hai đứa bé kia ngay cả nhà cữu cữu đều không thể dựa vào.

Thời điểm đó, công chúa Hòa Húc đã nghĩ, cho dù nàng có mất tất cả, cũng không thể mất mẫu thân.

Sau đó không lâu, nguyên nhân Hoàng hậu bị bệnh chết được người tra ra, lần đó công chúa Hòa Húc cũng không tìm hiểu sâu, nhưng trong hậu cung mỗi ngày đều có người bị biếm trừ, thậm chí biến mất, có vài người là sủng phi gần đây của phụ thân, có vài người lại là nữ nhi nhà quyền quý trên triều đình, ầm ỹ khiến lòng người hoảng sợ.

Thế nhưng càng loạn, càng có kẻ thích đục nước béo cò, vài tần phi có con, hết thảy đều đem ánh mắt nhắm ngay đích hoàng tử tuổi nhỏ, nhưng phụ thân đối với chuyện này làm như không thấy, dường như hai đứa trẻ kia không phải con do chính thê của ông sinh ra, cũng không phải là con của ông vậy. Bất quá cũng đúng thôi, trong hậu cung này nào có thiếu trẻ con chứ.

Chính lúc này đây, mẫu thân của Hòa Húc không còn tiếp tục im lặng nữa, nàng gồng thân thể yếu ớt của mình lên chống đỡ bầu trời của hai đứa trẻ, tuy phẩm cấp của nàng không phải là phu nhân, nhưng dù sao cũng là mỹ nhân, Tần gia ở trên triều đình cũng có tiếng nói. Được nàng chăm sóc, hai đứa bé kia không biết tránh được bao nhiêu ám tiễn, nhưng cũng bắt đầu từ đó, phụ thân cực ít đến tẩm cung của mẫu thân, ước muốn có đệ đệ của Hòa Húc cũng theo đó hoàn toàn tan biến.

Sau công chúa Hòa Húc hồi tưởng, có lẽ chính bởi vì phụ thân vô tình, mà mẫu thân lại đối với ông không còn cách nào, nàng mới có thể ở ngày sau trên đường tình, lựa chọn người nam nhân có thân phận thấp hơn nàng rất nhiều, bởi vì ở trong lòng nàng, chỉ có khống chế trong tay, mới sẽ không thương tổn tới mình, lại càng sẽ không phản bội trốn đi.

Trên thực tế, nàng vẫn sai lầm…

Từ khi hoàng huynh bước lên ngôi vị Hoàng đế, tuy rằng bị một đám lão bất tử tạm thời ngáng chân, đại tỷ cũng do vậy mà phải gả vào nhà họ Hoàng. Nhưng từ tận đáy lòng, Hòa Húc không tin hoàng huynh ngày sau chỉ mãi chôn chân tại một chỗ, chịu cho người bài bố. Trong lòng huynh ấy, rõ hơn ai hết nàng nhìn ra được dã tâm của hoàng huynh, khát vọng của hoàng huynh, hiện tại chẳng qua là chờ đợi thời cơ mà thôi. Bởi vì yên tâm, cho nên ngày thường Hòa Húc cũng không mấy ưu phiền, thế cho nên tại một dịp tình cờ gặp được Liêu Đan Dương.

Đối với một người như Liêu Đan Dương, ngay từ lần đầu gặp nàng cảm thấy chẳng qua là nhìn trúng tướng mạo của hắn mà thôi, hơn nữa hôn sự của nàng cũng không bị thế gia trên triều đình lấy lý do ra để chi phối hoàng huynh, vì thế trong lòng thoáng giãy dụa, bèn dẫn người này về phủ. Về phần sau đó, có lẽ là nàng tán thưởng lòng kiên trì của hắn đối với hí khúc, có lẽ là không chiếm được mới luôn tốt nhất, dù sao, trong u mê hồ đồ, Hòa Húc liền ngã vào lưới tình do chính tay mình đan ra.

Nếu đã ngã vào, thì Hòa Húc tuyệt đối sẽ không buông tay, nàng sẽ không để mình giống như mẫu thân,