Cuộc sống mới hạnh phúc của Chu Tiểu Vân
Tác giả: Tầm Hoa Thất Lạc Đích Ái Tình
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3233655
Bình chọn: 7.5.00/10/3365 lượt.
nhà lại uống tiếp!”
Chu Quốc Cường nhếch miệng cười, nói thế còn nghe được: “Quốc Dân này, anh thực sự rất vui mừng, cuối cùng con trai của anh cũng có tiền đồ. Trong lòng anh rất rất rất vui mừng…”
Đại Bảo nghe Chu Quốc Cường nói mấy câu đó rất nhiều lần, không biết tại sao trong lòng vừa kích động vừa tự hào lại có cảm giác không nói nên lời.
Thì ra, ba hung dữ với mình nhất, xấu nhất lại hay động thủ nhất là vì quan tâm tới mình! Cách yêu thương của ba luôn âm thầm, chôn sâu tận đáy lòng không dễ dàng thấy…
Đợi đến lúc về tới nhà, men rượu bốc lên khiến Chu Quốc Cường lập tức đổ xuống giường, tiếng ngáy rung trời. Triệu Cương nói một tiếng với chị gái Triệu Ngọc Trân rồi đưa bà ngoại và các chị về.
Chu Quốc Dân và Tống Minh Lệ đứng một bên nói chuyện với bà nội. Chu Quốc Dân thấy cuối cùng bà nội cũng khỏe lên trong lòng rất vui mừng. Người già và người trẻ không giống nhau. Nếu người trẻ tuổi làm phẫu thuật hai, ba tháng là có thể hồi phục, còn người già phẫu thuật xong phải điều dưỡng rất lâu. Xem ra, bà nội ở nông thôn sống rất tốt!
Đương nhiên Tống Minh Lệ muốn tới cảm ơn Thẩm Hoa Phượng và Chu Quốc Phú, Thẩm Hoa Phượng cười nói đây là chuyện mình nên làm.
Triệu Ngọc Trân tiếp lời: “Lần này đúng là vất vả cho chị dâu, mỗi ngày em đều vội vàng bận rộn, thời gian qua không giúp đỡ được nhiều. Xem chị dâu chăm sóc bà nội bọn nhỏ thật tốt, bà còn hơi béo lên!”
Thẩm Hoa Phượng cười nói: “Cái này phải cảm ơn em với Quốc Cường mới đúng, mẹ ăn thịt này xương này rồi chân giò sao có thể không béo được. Cả nhà bọn chị cũng được hưởng sái, bây giờ chị còn béo lên không ít so với năm ngoái!” Nhìn kĩ lại, vốn Thẩm Hoa Phượng đã đẫy đà giờ hình như mập hơn một chút thật!
Tống Minh Lệ thật lòng nói: “Chị Hai, sau này Đại Bảo nhà chị rất có triển vọng, đừng nói ở vùng nông thôn, ngay cả trên thị trấn cũng không có mấy người giỏi như vậy đâu! Em thật sự hâm mộ chị!”
Ban đầu Tống Minh Lệ nghe được tin này cũng rất ngạc nhiên, Đại Bảo từ nhỏ đến lớn chỉ biết nghịch ngợm gây sự nay sắp trở thành vận động viên? Tin này chấn động không thua gì động đất cấp bảy!
Thẩm Hoa Phượng cũng hâm mộ không thôi nói: “Đúng vậy, cuối cùng nhà họ Chu chúng ta cũng có người vượt trội. Chúng ta ai cũng thấy vinh dự!” Bà không nhịn được nhớ đến con trai nhà mình Chu Chí Hải, haizz, khi nào mới giống Đại Bảo có tiền đồ đây…
Gần đây nụ cười trên mặt Triệu Ngọc Trân không bao giờ tắt. Con trai của mình có tiền đồ là chuyện rất đáng tự hào, nghĩ đến Chu Tiểu Vân, Tiểu Bảo và Nhị Nha, đột nhiên bà cảm thấy có con cái như vậy tương lai thật đáng chờ mong.
Còn có cái gì so sánh được với chuyện bọn nhỏ trở nên nổi bật, khiến cho người làm mẹ vui mừng hơn đây! Chu Quốc Cường ngủ một giấc thật say, thẳng đến lúc ăn cơm tối mới tỉnh lại, uống bát cháo xong lại tiếp tục đi ngủ.
Ngày xưa nếu như vậy Triệu Ngọc Trân sớm đã lải nhải bắt dậy rồi, hôm nay Chu Quốc Cường uống nhiều hơn nữa cũng có thể châm chước, thôi cứ theo ý ông ấy đi!
Chương 278: Tiễn Biệt
Chu Tiểu Vân và Tiểu Bảo muốn ở nhà với Đại Bảo thêm mấy ngày cũng không được, hai người phải đi học! Sau khi biết tin tốt của Đại Bảo, nguyện vọng vào cấp ba của Tiểu Bảo ít được quan tâm hơn. Dù sao mục tiêu của Tiểu Bảo chỉ có một, đó chính là trường cấp ba Anh Minh.
Chu Tiểu Vân cổ vũ Tiểu Bảo: “Tiểu Bảo, cố gắng thi vào top mười, đến lúc đó học phí được miễn hoàn toàn!” Năm đó Chu Tiểu Vân thi được hạng nhất!
Tiểu Bảo cười ha ha nói: “Chị, chị yên tâm, em sẽ cố gắng hết sức.” Thấy vẻ mặt Tiểu Bảo tự tin, Chu Tiểu Vân cảm thấy vô cùng vui mừng.
Đại Bảo ra khỏi nhà sống là bước quan trọng nhất, như vậy kế tiếp đến lượt mình và Tiểu Bảo! Cô tràn đầy lòng tin, chắc chắn sẽ càng ngày càng tốt!
Lưu Lộ nghe chuyện của Đại Bảo thì kinh hỉ (ngạc nhiên+ vui mừng), hai mắt mở to: “Oa, Chu Tiểu Vân, anh trai cậu thật lợi hại!” Trong mắt học sinh vận động viên giống như là chuyện vô cùng tốt!
Chu Tiểu Vân liếc nhìn Lưu Lộ, nghĩ thầm anh trai tớ vẫn có ý với cậu đấy, xem ra cậu ấy không phát hiện ra tí gì. Bình thường Lưu Lộ lanh lợi thế sao ở phương diện này lại chậm chạp như vậy! Ai, anh Đại Bảo đáng thương luôn tâm tâm niệm niệm (nhớ mong) Lưu Lộ mà!
Vừa nhắc tới Đại Bảo anh ấy xuất hiện liền. Đại Bảo cười hì hì lưng đeo túi hành lí đến lớp tìm Chu Tiểu Vân. Cô thấy anh đến tìm mình thì rất bất ngờ: “Anh, sao anh lại đến đây?” Không phải nói ngày mai mới đi sao?
Đại Bảo nhức đầu: “Ở nhà đợi rất nhàm chán, anh nghĩ vào thị trấn tìm em với Tiểu Bảo. Dù sao ngày mai mới đi, đồ đạc anh mang cả rồi. Đến lúc đó anh ngồi xe đi là được.”
Đại Bảo lưng đeo túi to thu hút rất nhiều ánh mắt của nữ sinh trong lớp, Đại Bảo ưỡn ngực, mắt ngắm Lưu Lộ đứng bên cạnh Chu Tiểu Vân. Trong lòng Chu Tiểu Vân hiểu rõ, cười nói với Đại Bảo: “Như vậy đi, anh cứ về trước, tan học em sẽ về. Tối nay em mua một ít đồ ăn lạnh, xào hai món nấu một bữa thật ngon cho hai anh em.”
Đại Bảo đáp một tiếng, lại lên tiếng chào Lưu Lộ rồi mới ngẩng đầu ưỡn ngực đi ra. Sở Đình Đình chạy đến bên cạnh Chu Tiểu Vân: “Wow,