Cuộc sống thản nhiên của Cố Ninh
Tác giả: Thanh Thanh Tử Khâm
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212732
Bình chọn: 10.00/10/1273 lượt.
“Ninh Ninh lần thi là thủ khoa toàn thành phố đấy, 700 điểm là điểm trung bình cao nhất, con bé thi được 750 điểm, ai cũng nói là con bé lợi hại.”
Thành tích từ nhỏ đến lớn của Cố Ninh đều thập phần nổi trội xuất sắc, trong nhà cũng dán đầy giấy khen, điểm ấy Thẩm Xán cũng biết, nhưng lần này Cố Ninh thủ khoa toàn thành phố, Thẩm Xán vẫn có chút ngoài ý muốn.
Sau khi Thẩm Xán sửng sốt một giây, ông dùng sức vỗ một bên vai của Cố Ninh, cười phá lên:
– “Quá tốt a, thành tích tốt như vậy, về sau thi đại học cũng có thể thi vào đại học tốt, con mà thi đậu Thanh Hoa Bắc Đại, cậu cũng được nở mặt nở mày, cậu muốn báo tin này cho ông bà ngoại con biết, ông bà cụ nhất định rất vui vẻ.”
So với sự vui sướng âm thầm của Thẩm Lan, cảm xúc của Thẩm Xán bày tỏ rõ rệt ra bên ngoài hơn. Cố Ninh cảm thấy bả vai cô đều bị ông vỗ đến tê rần, nhưng cô cũng kìm lòng không đậu mà cười theo.
Thẩm Lan thừa dịp ở cửa hàng vắng khách một chút mới chạy vội về nhà, lúc này trong tiệm vẫn bề bộn nhiều việc, cho nên sau khi về nhà nhìn Cố Ninh, nói được vài câu rồi bà lại hối hả chuẩn bị rời đi.
– “Mẹ, con có chuyện muốn nói với mẹ.” Cố Ninh thấy Thẩm Lan chuẩn bị đứng dậy, đột nhiên mở miệng nói.
– “Chuyện gì?” Vẻ mặt Thẩm Lan vẫn tươi cười như cũ.
Thẩm Xán nghe Cố Ninh đột nhiên mở miệng, trong nháy mắt tim ông vọt tới cổ họng, trong phòng đặc biệt im lặng, ông cảm thấy đây là sự yên tĩnh trước khi bão táp kéo đến!
Cố Ninh cất giọng nhàn nhạt:
– “Con và cậu, cùng nhau thương lượng, mua lại một công ty vận chuyển.”
Thẩm Lan giật mình:
– “Công ty vận chuyển gì? Sao con không bàn bạc trước với mẹ?” Dừng một chút, Thẩm Lan lại hỏi: “Ninh Ninh, sau khi mở tiệm tạp hóa, chỗ nào mà con còn tiền hả?”
– “Mười vạn mẹ cho con, còn dư lại năm vạn, cậu bỏ ra năm vạn.”
Sắc mặt Thẩm Lan trầm xuống, bà đưa mắt nhìn Thẩm Xán:
– “Thẩm Xán, cậu dám tiền trảm hậu tấu hả? Sao cậu không thương lượng với chị một tiếng? Chị cậu đâu phải người không thông tình đạt lý. Hai cậu cháu cũng đã làm xong hết rồi, lúc này mới tới nói cho chị biết phải không?”
Trong lòng Thẩm Xán run lên, vội vàng giải thích:
– “Chị, công ty mà bọn em mua, chính là công ty mà em đang làm, sẽ không lỗ vốn đâu, trước đó em đã hảo hảo suy tính rồi, chị yên tâm đi, không phải em tới đây là muốn nói với chị sao? Chị ngàn vạn lần đừng nóng giận mà.”
Kỳ thực Thẩm Lan cũng không tức giận bao nhiêu, nhưng bà vẫn hậm hực đứa em trai mình, đã là người trưởng thành rồi, còn cùng với Cố Ninh hồ nháo, hơn nữa lại là chuyện lớn như vậy, cũng không chịu thương lượng với bà một câu nào, còn dám đến đây nói chuyện tiền trảm hậu tấu nữa chứ!
Thẩm Xán ở bên cạnh luôn mồm vội vã giải thích, qua một lúc lâu sau, rốt cuộc Thẩm Lan cũng thả lỏng:
– “Mà thôi, hai cậu cháu thích thế nào thì làm thế đó đi, công ty cũng mua xong rồi, chị còn nói gì được nữa, bất quá chị phải nói trước, chuyện của công ty này nhất định không thể làm ảnh hưởng đến việc học hành của Ninh Ninh.”
Thẩm Xán nghe giọng điệu của chị gái nhà mình đã có phần nhu hòa trở lại, ông vỗ vỗ bộ ngực vội vàng tỏ thái độ:
– “Đương nhiên rồi, em biết chừng mực mà, hơn nữa, thành tích của Cố Ninh tốt như vậy, có thể bị em ảnh hưởng sao?”
Thẩm Lan nhìn bộ dáng đã tính toán trước của Thẩm Xán, có chút bất đắc dĩ, suy đi nghĩ lại một lúc bà lại nói:
– “Cố Ninh đưa cho cậu năm vạn, tính vào phần chị đi, chị sẽ đưa lại 5 vạn khác cho con bé, tiền của cháu ngoại mà cậu cũng không biết xấu hổ muốn lấy à?”
Thẩm Xán cúi đầu, lí nhí đáp:
– “Vâng.”
Thẩm Lan lại nói tiếp:
– “Nếu cậu muốn làm ăn mà thiếu tiền, có thể nói với chị, người một nhà chẳng lẽ cậu còn ngượng ngùng mở miệng ư? Chị là chị gái của cậu, cậu không đến tìm chị mà lại trực tiếp đi tìm Cố Ninh, cậu muốn chị nghĩ như thế nào?”
Thẩm Xán nghe chị gái nhà mình nói như vậy, cũng biết cửa ải này xem như trót lọt, ông gãi gãi đầu, có chút áy náy nói:
– “Chị, em biết rồi, lần sau sẽ không lấy lý do này nữa.”
Thẩm Lan lắc lắc đầu, con gái bà có chủ ý lớn thế nào, bà không phải ngày đầu tiên biết. Nhưng Cố Ninh thế nhưng có thể lôi kéo được đứa em trai của bà, mà Thẩm Xán là một trưởng bối cũng không có bộ dáng của trưởng bối, thật là không biết phải nói sao, công ty cũng đã mua rồi, chẳng lẽ còn có thể trả lại ư?
Mà thôi, Thẩm Lan tự an ủi mình, Cố Ninh có đầu óc kinh tế như vậy, cũng không thể nói là chuyện xấu. Con gái của bà chỉ là có đam mê… không giống như các thiếu nữ bình thường mà thôi. Chỉ cần thành tích của Cố Ninh không bị tuột dốc, những điều này cũng tùy ý con bé vậy!
Cố Ninh cười cười, lôi kéo tay Thẩm Lan:
– “Cám ơn mẹ.”
Cố Ninh đối với quan hệ giữa công ty vận chuyển và Dương Mộng Đình, một chữ cũng không đề cập tới, cô cảm thấy chuyện này không cần thiết tự nói cho Thẩm Lan nghe làm cho bà lo lắng.
Bởi vì quan hệ mờ ám giữa Thôi Tùng và Dương Mộng Đình không thể để lộ, trừ khi Dương Mộng Đình không sợ Cố Xuân Sinh biết gian tình của hai người bọn họ, nếu không bà ta sẽ không dám quang minh chính đại đến náo loạn, vì bảo toàn đại cục, chuyện này, Dương