Cuộc sống thản nhiên của Cố Ninh
Tác giả: Thanh Thanh Tử Khâm
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212754
Bình chọn: 7.5.00/10/1275 lượt.
Cố Ninh đã có thói quen gặp Hà Cảnh ở nửa đường, hiện tại không nghe thấy tiếng kêu của Hà Cảnh đâu, Cố Ninh có chút không kịp thích ứng, cô nghĩ rằng chẳng lẽ xảy ra chuyện gì?
Cố Ninh không biết phương thức liên lạc với Hà Cảnh, cũng không biết Hà Cảnh ở nơi nào, cho nên đành phải áp chế bất an trong lòng, cô tự nhủ, người như Hà Cảnh làm sao có khả năng tự dưng gặp chuyện không may chứ.
Thời gian qua thật sự rất nhanh, lập tức sắp tới ngày khai giảng, nói cho đúng hơn, là ngày học quân sự. Lúc này, cũng chưa phải chính thức khai giảng. Tất cả các tân học sinh vào ngày 1 tháng 8 đến trường học báo danh, sang ngày thứ hai thì bắt đầu kỳ hạn mười ngày học huấn luyện quân sự, sau đó là bắt đầu học bù, chính thức bắt đầu chương trình học của cấp 3.
Không ngoài dự đoán, Cố Ninh đứng trước bảng danh sách lớp, thấy được tên của Cố Huyên và La Mẫn, cả một lớp có rất ít học sinh đạt được thành tích dưới 700 điểm, thành tích của Cố Ninh dẫn đầu khá xa, mà chỉ có một mình La Mẫn, thành tích thi tốt nghiệp là 400 điểm.
Thành tích của La Mẫn trong một lớp có thành tích tốt quả là hết sức đột ngột, nếu không rõ tình huống, sẽ cho rằng trường học đánh sai điểm của La Mẫn.
Cũng không biết là vừa vặn đúng dịp, hay là do hai vị kia cố ý gây nên, biểu tình trên mặt Cố Ninh vẫn bất động thanh sắc, cô nhận quần áo dành cho kỳ huấn luyện quân sự, yên ổn đứng chờ ở một bên, hai giờ chiều, đại bộ phận học sinh đều đã báo danh xong, chủ nhiệm lớp ở phòng học bắt đầu giới thiệu từng học sinh mới với nhau.
Trong lớp học có rất nhiều học sinh là từ cấp 2 liên thông lên trung học Thanh Phong, cho nên có thể nhìn thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc, cũng có một phần là từ các trường khác thi vào.
Tất cả đều là học sinh 15 – 16 tuổi, rất nhiều người cho dù không biết nhau, nhưng lập tức có thể ngây thơ nói chung một đề tài, đề tài chủ yếu xoay quanh việc ngày mai bắt đầu học quân sự hoặc là kỳ nghỉ hè của mình. Mỗi một người đều có tinh thần phấn chấn và mạnh mẽ, thanh xuân tùy ý bay lên.
Cố Ninh chọn một chỗ ngồi dựa vào cửa sổ rồi ngồi xuống, lớp mới, có khoảng 7 – 8 người là bạn cùng lớp ở cấp 2, mọi người đều chào hỏi lẫn nhau, có thể làm bạn cùng lớp 6 năm âu cũng là duyên phận.
Đột nhiên, Cố Ninh ở một góc vắng vẻ của phòng học thấy được một gương mặt vô cùng quen thuộc, cô không chút do dự, từ chỗ ngồi đứng lên, lập tức đi đến đó.
Trương Giai Giai mắt nhìn mũi, mũi nhìn ngực, tận lực giảm thấp đi sự tồn tại của mình, cô một chút cũng không muốn khiến người khác chú ý đến mình.
Cùng so sánh với sự ngăn nắp và các thanh thiếu niên xinh đẹp sạch sẽ chung quanh, Trương Giai Giai cúi đầu, thân thể cô quá mức gầy yếu giống như một học sinh tiểu học, có chút không thích hợp với hoàn cảnh xung quanh.
Đồng phục học sinh trên người Trương Giai Giai, có thể là do mặc quá lâu, cho nên quần áo bị giặt tẩy có chút mỏng, mặc lên người giống như có thể xuyên thấu, chân cô mang một đôi dép lê của nam sinh, là loại sandal màu vàng đất thường thấy nhất, rõ ràng là không vừa chân, còn thừa ra một khoảng lớn. Trương Giai Giai cố gắng lùi chân về phía sau, không muốn bị ai nhìn thấy, người chung quanh nói nói cười cười, cô lại thu mình lại ở một góc, giống như một ốc đảo cô lập trơ trọi.
Cố Ninh đi tới trước bàn Trương Giai Giai:
– “Giai Giai, bạn cũng học ở lớp này à?”
Trương Giai Giai ngẩng đầu, có chút mơ hồ nhìn Cố Ninh, trong đầu cô tìm tòi một phen, xác định người trước mắt cô chưa từng gặp bao giờ, nhưng sao người này lại biết tên cô?
Cố Ninh thấy vẻ mặt nghi hoặc của người trước mắt, lập tức kịp phản ứng, biết mới vừa rồi bản thân mình quá đường đột, đời này, Trương Giai Giai và cô vẫn là lần đầu tiên gặp mặt.
Nằm ngoài dự đoán của cô, ở một nơi hoàn toàn bất đồng với kiếp trước, và một phương thức gặp gỡ cũng hoàn toàn bất đồng.
Trương Giai Giai là người bạn tốt nhất của Cố Ninh ở kiếp trước, đối với Cố Ninh có ân tình sâu đậm. Cố Ninh nhìn người trước mắt, trong lòng trầm xuống, có loại cảm giác tối tăm chua xót tràn ngập trong lòng.
Không biết rằng đời trước, sau khi xảy ra sự kiện kia… Trương Giai Giai sẽ thế nào? Sau khi ly hôn với Cố Xuân Sinh, Thẩm Lan và Cố Ninh đã chuyển nhà vài lần, cuối cùng chuyển đến một căn phòng nhỏ ở ngoại ô.
Trên vách tường nhà trọ tràn đầy rêu xanh, tuy rằng hoàn cảnh không được tốt, nhưng rất tiện lợi cho hai mẹ con cô, một tháng sau khi hai mẹ con cô chuyển đến đó, ở bên cạnh cũng có một hộ gia đình chuyển tới.
Hôm đó Cố Ninh tan học về nhà, thì nhìn thấy một thiếu nữ gần bằng tuổi cô đứng ở hành lang vắt ga trải giường, thấy có người tiến đến, thiếu nữ vội vàng kéo ga trải giường mới vắt được một nửa đứng sát vào tường, ngượng ngùng cười cười, nhường đường cho Cố Ninh.
Thiếu nữ ngại ngùng cười cười khi đó, chính là Trương Giai Giai.
Cố Ninh nhớ rõ kiếp trước, cô và Trương Giai Giai cùng học chung một trường cấp 3, đó là một trường trung học nằm gần ngoại ô, hàng năm tỉ lệ thi đậu lên đại học cũng lác đác không được vài người, phong cách học tập tại trường học thập phần loạn thất bá