ạc, vậy bây giờ người đầy vết thương đang nằm trong chiếc quan tài lạnh lẽo kia, chẳng phải sẽ là cô ư? Trăn Mạc, từ nay về sau sẽ giống như vết chu sa mọc ra giữa mi tâm cô. Mỗi lần nhớ đến, nơi nào đó trong tim sẽ không khống chế được mà dâng lên đau đớn.
Chẳng biết lúc nào, chợt có một đôi tay thiếu niên mảnh khảnh đặt lên lưng Tô Ca, vỗ nhẹ. Ánh mắt Tô Ca nóng lên. Dường như cô muốn ngay lập tức mở cửa sổ ra từ nơi cách mặt đất ba mươi ngàn thước này nhảy xuống.
*1 thước = 23cm
Bản thân làm hại đứa nhỏ mất đi người thân duy nhất, vậy mà cậu còn an ủi cô ư? Tô Ca ôm cánh tay chặt hơn, thật lâu sau mới có dũng khí ngẩng đầu. Nhìn Trăn Sinh nở nụ cười vui vẻ, cô lấy tay vò rối tóc cậu, sau đó ôm chặt thân thể nhỏ bé của cậu trong ngực mình, giống như đang sưởi ấm.
“Trăn Sinh, chị dẫn em về nhà.”
Đến Dương Châu thì cũng đã gần 4 giờ chiều. Tô Ca dắt tay Trăn Sinh đi xuống máy bay. Trăn Sinh vẫn rất ngoan ngoãn mặc cho Tô Ca dắt, giống như trao hết sự tin tưởng của mình, mặc cho cô kế tiếp có dẫn cậu đến nơi nào đi chăng nữa. Sự nhu thuận làm đau lòng người.
Thời điểm đi qua phòng vé, Tô Ca mơ hồ nghe được có người gọi mình, là một giọng nam trầm ổn. Tô Ca vừa quay đầu lại, liền thấy sau lưng một người đàn ông mặt mũi cương nghị trong bộ quân trang phẳng phiu. Cẩn thận quan sát, một lúc lâu sau cô mới chợt nhớ ra.
Người này chính là vị Trung tá trước đó đã cùng cô coi mắt, hình như gọi là Mục Dung Cẩm. Hạ mi mắt, Tô Ca khẽ mỉm cười:
“Anh Mục gọi tôi có chuyện gì sao?”
“Không có gì, chỉ là tình cờ gặp lại cô nên chào hỏi mà thôi” .
Khuôn mặt cương nghị thoáng xuất hiện vẻ ngượng ngùng. Tô Ca làm như không nhìn thấy. Cô hơi gật đầu, liền nói:
“Nếu không có ciệc gì, tôi mang em trai đi trước về nhà ăn cơm. Anh Mục, hẹn gặp lại sau.”
Dứt lời rất tự nhiên vẫy vẫy tay, rồi sau đó dắt tay Trăn Sinh vững bước rời đi.
Sau lưng, cậu lính cấp dưới bên cạnh thấy sắc mặt Mục Dung Cẩm đen như than, liền nhìn anh ta trêu ghẹo nói:
“Đội trưởng, anh không phải vừa mới nói biết người đẹp kia sao? Nhưng trông người ta giống như hoàn toàn không nhớ nổi hình dáng của anh vậy?”
Nghe thế, nét ngượng ngùng trên mặt Mục Dung Cẩm lại càng thêm rõ ràng, bàn tay một cái liền chụp được cậu ta, hũng dữ nói:
“Thằng nhóc này! Ngươi quản làm gì! Còn ba hoa nữa thì trở về tiếp tục giặt tất cho tôi”.
Vừa nghe đến cái từ “giặt tất” này, cậu lính kia trong nháy mắt im bặt, mặt cũng xanh cả lại, quả thật muốn vả vào mặt mình mấy phát. Chính cậu ta là người gây họa, chậc chậc, đống tất thối kia của đội trưởng, hắn chỉ sợ sau khi giặt xong mình cũng bị xông chết rồi.
Chỉ có chân mày Mục Dung Cẩm hơi nhíu lên, trên mặt tất cả đều là vẻ nghi hoặc. Cô gái này…
Mẹ, trước còn thấy rực rỡ như ánh mặt trời, sao thoáng cái đã lạnh như núi băng rồi? Chẳng lẽ chính là một câu chân thối của mình dạo trước đã làm mất lòng cô ấy ư?
Ừ, chắc là vậy. . .
Chương 41
Tô Ca không định đưa Trăn Sinh về thẳng nhà như vậy, quá đột ngột. Mình mất tích mấy ngày nay, ngoại trừ lúc trước từng dùng điện thoại Tần Mặc Nhiên báo về nhà là bình an thì cô chưa từng liên lạc với người nhà.
Nghĩ đến tính tình nóng nảy của mẹ Tô, cô đã cảm thấy mi tâm nháy liên hồi, ngay cả bàn tay đang nắm tay Trăn Sinh cũng không kiềm được mà nắm thật chặt. Gia phong quá hung hãn sẽ làm cậu bé sợ.
Trăn Sinh không hiểu, ngẩng đầu nhìn Tô Ca, Tô Ca nhìn cậu mỉm cười trấn an, lực tay cũng từ từ thả lỏng. Mặc kệ như thế nào, tóm lại, cô nhất định phải mang Trăn Sinh về, muộn không bằng sớm luôn. Về sau sẽ là người nhà, cho nên, làm quen sớm một chút thì hơn.
Lúc xe tới cửa nhà, bàn tay Tô Ca chần chừ một lát trên chuông cửa, rồi mới nặng nề ấn xuống. Chỉ chốc lát sau liền truyền đến tiếng bước chân, cửa mở ra, gương mặt tròn trịa phúc hậu của mẹ Tô xuất hiện. Giây phút mẹ Tô nhìn thấy Tô Ca kia, lông mày trên mặt liền biến thành hình chữ bát ngược không khoa trương chút nào. Ngón tay mập mạp chỉ vào Tô Ca, một cái tay khác đặt ở ngang hông, làm một bộ dáng hình bình trà như chị hai Dương, miệng hơi mở như muốn mắng lên ngay lập tức.
“Mẹ!” Tô Ca không chờ bà mở miệng cứ như vậy kêu một tiếng, nhưng mà một tiếng “Mẹ” kia phát ra cũng đầy nghẹn ngào, âm cuối còn mang theo vài phần nức nở. Mẹ Tô đang trong trạng thái một người đàn bà chanh chua chuẩn bị mắng chửi liền trực tiếp bị đánh tan, vừa kéo cánh tay Tô Ca qua định lôi cô vào phòng, nhưng kéo đến một nửa mới phát hiện bên ngoài vẫn còn một người.
Bà ngẩng đầu, liền chống lại một đôi mắt yếu ớt, nước mắt lưng tròng tựa như ngay sau đó sẽ khóc đến đỏ cả đồng tử, còn khuôn mặt trắng nõn nà. Mắt bà sáng lên, có điều bà vẫn nghiêm mặt hung dữ, nhìn con gái mình nói:
” Con bé chết tiệt kia! Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? ! Mấy ngày nay con chết ở đâu rồi? !”
“Mẹ, vào nhà rồi hãy nói!”
Tô ca nhìn mẹ của mình nháy mắt ra dấu, người đứng sau gật đầu tỏ vẻ hiểu ý. Sau khi vào nhà, Tô Ca dẫn Trăn Sinh tới phòng của mình, mở ti vi ra cho cậu xem, rồi sau đó cô đi tới phòng sách. Trong phòng sách, ba Tô, mẹ Tô đều ở đấy. Mỗ