tôi mất mặt sao hả?”
Phương Tư Hàng tỉnh táo nhìn ông: “Chuyện công việc tự tôi sẽ có cách, không cần mấy người quan tâm.” Thì ra không chỉ muốn tìm cho cô một người đàn ông, còn muốn mắng cô ăn cây táo rào cây sung, không ở Phương Thị mà cúc cung tận tụy lại chạy sang công ty khác làm việc, nếu bọn họ biết cô làm việc ở Hầu Thị, thật không thể tưởng tượng nổi bọn họ sẽ phản ứng thế nào khi biết chuyện này.
“Hừ! Tôi xem cô tìm được việc tốt gì ở bên ngoài, tôi nói cho cô biết, nếu không có công ty nào chịu nhận cô, thì dù cô không muốn về cũng phải về Phương Thị làm việc” Phương Chấn Đào cay độc nói.
Sắc mặt Phương Tư Hàng hơi thay đổi, hai bàn tay cô nắm lại thành quyền, thủ đoạn của Phương Chấn Đào quả thực rất cao minh, nhưng đâu cần bày ra bộ mặt cáo già trên thương trường để thị uy cô, cô cũng chỉ là con chim non chưa mọc đủ lông đủ cánh, giờ phút này, trong lòng cô đều là bất mãn, nhưng lại không thể phản kháng lại, nếu như so sánh nhà họ Hầu với nhà họ Phương, e là nhà họ Hầu cũng không lấy được cái gì của Phương Chấn Đào.
Lười phải tranh luận với Phương Chấn Đào, cũng không có gì để nói, Phương Tư Hàng cúi đầu: “Thật xin lỗi, có lẽ con bị cảm.”
Mẹ lớn lập tức kéo Phương Tư Kỳ qua một bên: “Bị cảm? Mau lên lầu nghỉ ngơi đi.” Ý tứ chính là đừng để con gái bảo bối của bà bị lây.
“Khụ! Vâng” Phương Tư Hàng che miệng đi lên lầu, khi không có ai nhìn nữa cô mới buông tay xuống, khóe miệng như hiện lên nụ cười châm biếm.
gQU
CHƯƠNG 1.3
Chương 1.3:
Phòng làm việc rộng như vậy, một người đàn ông ngồi ưu nhã sau bàn làm việc.
“Anh nói gần đây đang có người gây áp lực, không cho bất kỳ ai nhận Phương Tư Hàng vào làm?”
“Đúng vậy, Tổng giám đốc.” Quản lý bộ phận nhân sự lấy khăn tay lau mồ hôi.
“Ừ, là Phương Chấn Đào sao?” Tay của Hầu Mặc Khiêm đặt trên bàn làm việc, lòng bàn tay hướng lên, giống như anh đang nắm tất cả mọi thứ trong tay.
“Vâng”
“Chuyện như vậy cũng phải chạy tới đây hỏi ý kiến của tôi sao?” Hầu Mặc Khiêm vẫn thong dong, ưu nhã, nhưng lại có một chút ngang ngược.
“Chuyện này….Bởi vì bối cảnh của cô Phương tương đối đặc biệt, tôi sợ sau này sẽ gây ra phiền toái.” Quản lý bộ phận nhân sự lập tức giải thích.
“Ừ, cẩn thận một chút cũng tương đối tốt.” Hầu Mặc Khiêm đột nhiên gật đầu một cái, “Nhưng, Phương Chấn Đào đang tính toán cái gì?”
Ánh mắt sắc lạnh của Hầu Mặc Khiếm lướt qua khiến quản lý bộ phận nhân sự bị dọa sợ, mặt ông ta tái mét: “Chuyện này………” Nhà họ Hầu và nhà họ Phương luôn luôn đối đầu, những người thông minh sẽ không tự tìm phiền phức nha!
“Phương Chấn Đào muốn cô ấy……..” Hầu Mặc Khiêm cười nhạt, nhẹ nói: “Nhưng Phương Tư Hàng đã là nhân viên của công ty chúng ta, anh nên biết phải làm sao rồi chứ!”
Hầu Mặc Khiêm không phải loại người ngu ngốc, anh đã sai người đi điều tra, thời gian trước, Phương Thị tung ra một loạt các thiết kế mới rất tốt, nghe nói là do con gái của Phương Chấn Đào – Phương Tư Kỳ thiết kế, nhưng kỳ quái là sau khi Phương Tư Hàng rời khỏi Phương Thị, đến giờ Phương Tư Kỳ vẫn chưa hoàn thành nốt phần còn lại của bộ sưu tập đó, trong chuyện này có uẩn khúc gì, chỉ cần nghĩ một chút là có thể đoán được.
Anh đã nhìn các bản thiết kế của Phương Tư Hàng trong hồ sơ dự tuyển, là do công ty cần cô, cho dù nhà họ Phương muốn làm thế nào, đó là chuyện của nhà họ Phương, anh không cần thiết phải chạy theo chơi đùa với bọn họ.
“Dạ, Tổng giám đốc, tôi hiểu.” Quản lý bộ phận nhân sự nghiêm nghị nói.
“Ừ”
“Tổng giám đốc, tôi đi ra ngoài trước.” Quản lý bộ phận nhân sự nói xong liền rời khỏi phòng làm việc.
Hầu Mặc Khiêm đưa tay lên chống cằm, nhìn cánh cửa khép chặt như người mất hồn.
Phương Tư Hàng….Thật không ngờ tên của cô lại cứ văng vẳng bên tai anh, anh còn nhớ rõ ngày thứ hai sau ngày cô rơi xuống nước, cô đi tới trước mặt anh:
“Xin chào, Em là Phương Tư Hàng, là bạn của Quả Quả”
Hầu Mặc Khiêm im lặng nhìn cô, không nói một câu.
“Cảm ơn anh hôm qua đã cứu em.” Cô nhẹ nhàng nói.
Ừ, giọng nói của cô tương đối nhạt, cũng không mềm mại như những cô gái khác, nhưng lại rất trong trẻo, anh nghe rất xuôi tai.
“Không cần phải cảm ơn.” Hầu Mặc Khiêm lại im lặng nhìn cô, chờ cô nói câu sau cùng, việc cứu cô chỉ nhẹ nhàng như một cái nhấc tay, không có gì gọi là to tát cả.
Chỉ có điều, Phương Tư Hàng thật sự rất đặc biệt, không có một cô gái nào dám nhìn chằm chằm vào anh như cô, đa số các cô gái đều thích lén lút nhìn anh.
“Cảm ơn!” Cô nói xong liền xoay người rời đi.
Rất rõ ràng, rất………Anh có cảm giác không nói nên lời, cô cứ như vậy xoay người rời đi, giống như cô tới đây chỉ để nói lời cảm ơn với anh.
Sau đó, lúc anh ở nhà anh cũng gặp cô mấy lần, nhưng cũng chỉ là một cái nhìn ngắn ngủi.
Không thể phủ nhận, có rất nhiều cô gái ra sức lấy lòng của anh, nhưng anh miễn cưỡng cũng chỉ nhớ được tên hoặc tuổi của bọn họ, còn gương mặt của các cô ấy thế nào anh đã sớm quên từ lâu rồi, nhưng Phương Tư Hàng lại hoàn toàn khác.
Cô là bạn thân của em gái anh, là người mà em gái anh luôn luôn nhắc đến, Tư Hàng….Ngay cả anh cũng không thể hiểu nổi c