trách mình vì cách lập luận đó, nó chỉ là một lời biện hộ khác mà thôi. Chắc chắn là rất khó nhanh chóng tìm ra họ, nhưng không phải là không thể. Hành động ngay bây giờ vẫn còn chưa muộn lắm, nhưng anh phải hành động ngay, nếu không sẽ là quá chậm!
– ngày hôm nay tệ quá – Olga nói – Cháu không dậy đúng giờ được, cháu đến chỗ ăn sáng muộn, người ta không chịu phục vụ cháu, và ở chỗ tắm thì có đám quay phim ngu ngốc đó. Phải nói là cháu vô cùng muốn có một ngày tử tế, vì đây là ngày cuối cùng có chú ở đây. Với cháu là rất quan trọng, Jakub, chú có biết nó quan trọng với cháu đến mức nào không?
Cô nghiêng người về phía trước và nắm lấy tay anh.
– Đừng sợ gì hết. Không có lý do gì để cháu có một ngày tệ hại đâu – anh gắng gượng nói với cô, vì anh không thể thật sự chú ý đến cô lúc này. Một giọng nói không ngừng nhắc nhở anh rằng cô y tá đang có viên thuốc độc trong túi, cuộc sống và cái chết của cô đang phụ thuộc vào anh. Đó là một giọng nói quấy rầy, liên tục, nhưng cùng lúc lại yếu ớt đến lạ thường, giống như đến với anh từ những đáy sâu thăm thẳm.
13.
Klima lái xe đưa Ruzena dọc theo một con đường rừng và nhận ra lần này cuộc dạo chơi trên chiếc xe sang trọng không lôi được Ruzena khỏi sự im lặng dai dẳng đó và nghệ sĩ kèn cũng không nói gì suốt một lúc. Khi sự im lặng trở nên quá nặng nề, anh nói:
– Em có đến xem buổi biểu diễn không?
– Em không biết – cô trả lời.
– Đến đi – anh nói và cuộc biểu diễn buổi tối trở thành cái cớ cho một cuộc trò chuyện trong một lúc kéo họ khỏi tranh cãi. Klima cố gắng nói giọng vui vẻ về bác sĩ, người sẽ chơi trống, và anh quyết định chuyển cuộc gặp quyết định với Ruzena đến tối.
– Anh hy vọng em sẽ đợi anh sau buổi biểu diễn – anh nói – Như lần trước ấy… – ngay khi nói xong, anh nhận ra ý nghĩa của câu nói đó. “Như lần trước ấy” có nghĩa là họ sẽ làm tình với nhau sau cuộc biểu diễn. Chúa ơi, tại sao anh không nghĩ trước đến điều đó?
Thật lạ kỳ, nhưng cho đến lúc đó ý nghĩ mình có thể ngủ với cô thậm chí không hề lướt qua óc anh. Việc Ruzena mang thai đẩy cô một cách nhẹ nhàng và không ý thức được vào lãnh thổ phi dục tình của nỗi sợ hãi. Chắc chắn anh tự bắt mình phải dịu dàng với cô, phải hôn cô, phải vuốt ve cô, và anh chăm chú làm những cái đó, nhưng đó chỉ là một cử chỉ, một dấu hiệu rỗng, ở đó những ham muốn cơ thể hoàn toàn biến mất.
Giờ đây khi nghĩ đến đó, anh tự nhủ sự thờ ơ đối với cơ thể của Ruzena này là sai lầm nghiêm trọng nhất anh phạm phải trong suốt những ngày vừa qua. Phải, chính giờ đây một việc đột nhiên trở nên hiển nhiên tuyệt đối trước mặt anh (và anh trách những người bạn mà anh hỏi ý kiến là đã không lưu ý anh), anh tuyệt đối phải ngủ với cô! Bởi vì sự lạ lùng đột ngột mà cô gái đang khoác lên người, sự lạ lùng anh không sao phá tan được này thực sự đến từ chỗ hai cơ thể họ bị tách xa khỏi nhau. Khi từ chối đứa trẻ, bông hoa của nội tạng Ruzena, anh cũng đã bằng một sự từ chối gây tổn thương vứt bỏ cái cơ thể đang mang thai đó. Thế thì phải thể hiện, dành cho cơ thể kia (không mang thai), một quan tâm lớn hơn nữa. phải đối lập cơ thể sinh sản với cơ thể không sinh sản và tìm trong đó một đồng minh.
Khi lập luận như vậy, anh cảm thấy trong mình một niềm hy vọng mới. Anh quàng tay qua vai Ruzena và ngả người về phía cô:
– Anh rất đau lòng vì thấy mình cãi nhau thế này. Em ơi, chúng ta sẽ tìm ra một giải pháp. Điều chính yếu là chúng ta được ở bên nhau. Chúng ta sẽ không để ai tách chúng ta khỏi nhau đêm nay, và đêm nay cũng sẽ đẹp như lần trước.
Một tay cầm vô lăng, một tay anh quàng qua vai Ruzena, và đột nhiên anh tin là mình cảm thấy trong tâm khảm mình, dâng lên ham muốn đối với da thịt trần trụi của cô gái này, và anh vui sướng vì điều đó bởi ham muốn đó về mặt nào đó tạo ra thứ ngôn ngữ chung duy nhất anh có thể có với cô.
– Thế chúng ta gặp nhau ở đâu? – cô hỏi.
Klima biết tất cả thành phố nước nóng sẽ nhìn thấy sau buổi biểu diễn anh đi ra cùng với cô. Nhưng anh không có lối thoát:
– Ngay khi anh biểu diễn xong, đến tìm anh sau cánh gà nhé.
14.
Trong khi Klima vội vã quay về Nhà văn hoá để tập lần cuối bản Saint Louis Blues và When the Saints go marching in, Ruzena nhìn quanh mình những cái nhìn lo lắng. Một lúc trước, trong xe, cô đã nhiều lần nhìn thấy trong kính chiếu hậu gã đi theo họ bằng xe máy. Nhưng bây giờ cô không nhìn thấy gã đâu nữa.
Cô có cảm giác một kẻ trốn chạy bị thời gian đuổi theo. Cô biết từ hôm nay đến ngày mai phải biết được mình muốn gì, nhưng cô không biết gì hết. Trên đời không có ai cô có thể gửi gắm được. Gia đình xa lạ với cô. Frantisek yêu cô, nhưng chính vì lẽ đó mà cô nghi ngại gã (như con nai nghi ngại người thợ săn). Còn về phía Klima, cô nghi ngại (như người thợ săn nghi ngại con nai). Cô rất yêu quý các đồng nghiệp của mình, nhưng cô không có chút tin tưởng nào vào họ hết (như người thợ săn nghi ngại những người đi săn khác). Cô đơn thương độc mã trong cuộc đời và từ nhiều tuần nay cô có thêm người bạn đường lạ lùng mà cô mang trong mình, một số người cho rằng đó là cơ may lớn nhất của c
