ô, một số khác nói hoàn toàn ngược lại, và vì thế cô chỉ thấy thờ ơ.
Cô không biết gì hết. cô thấy tràn ngập trong mình sự mù mờ. Cô chỉ mù mờ thôi. Cô còn không biết mình sẽ đi đâu.
Cô vừa đi qua trước nhà ăn Slavia, ngôi nhà tệ hại nhất trong số những ngôi nhà của khu điều dưỡng, quán cà phê bẩn thỉu, nơi những người trong vùng đến uống bia và khạc nhổ ra sàn. Ngày trước, chắc chắn đó là nhà ăn khá nhất của thành phố nước nóng và từ khoảng thời gian đó còn lại, trong khu vườn nhỏ, ba cái bàn bằng gỗ sơn đỏ (lớp sơn đã bắt đầu bong) với vài cái ghế, chứng nhân của trò giải trí tư sản ngồi xem biểu diễn kèn ngoài trời, những cuộc gặp mặt có khiêu vũ và những chiếc ô đặt cạnh ghế. Nhưng, cô biết gì về khoảng thời gian đó, Ruzena, người chỉ đi vào cuộc đời trên cái cầu chập hẹp của hiện tại, không có chút nào ký ức lịch sử? Cô không thể thấy bóng của cái ô hồng được phóng từ thời xa xôi đó đến tận đây, cô chỉ nhìn thấy ba người đàn ông mặc quần jean, một người đàn bà đẹp và một chai rượu vang giữa một cái bàn không trải khăn.
Một trong số những người đàn ông gọi cô. Cô quay lại và nhận ra người quay phim mặc áo pull thủng lỗ.
– Đến uống với chúng tôi chút đi – anh ta gọi cô.
Cô vâng lời.
– Nhờ quý cô xinh đẹp này mà hôm nay chúng tôi quay được một bộ phim porno nho nhỏ đấy – người quay phim nói, giới thiệu Ruzena vbv người đàn bà đang chìa tay cho cô và thì thầm nói tên mình.
Ruzena ngồi xuống cạnh người quay phim, anh ta đặt một cái ly trước mặt cô và rót rượu.
Ruzena biết ơn, bởi vì đã xảy ra điều gì đó. Bởi vì cô không còn phải tự hỏi mình nên đi đâu và phải làm gì. Bởi vì cô không còn phải quyết định nên giữ đứa bé hay không.
15.
Cuối cùng anh cũng quyết định được. Anh trả tiền cho người phục vụ và nói với Olga là anh phải đi và hẹn gặp cô trước buổi biểu diễn.
Olga hỏi anh định làm gì, Jakub có cảm giác khó chịu vì bị hỏi như thế. Anh trả lời là có hẹn với Skreta.
– Được rồi – cô nói – nhưng chắc sẽ không lâu phải không? Cháu sẽ đi thay quần áo và đợi chú ở đây lúc 6 giờ. Cháu mời chú ăn tối.
Jakub đưa Olga về khu nhà Karl Marx. Khi cô đã biến mất trong hành lang dẫn về các phòng, anh hỏi người gác cửa:
– Ông cho hỏi có Ruzena có nhà không?
– Không – người gác cửa nói – Chìa khoá vẫn treo kia.
– Tôi có việc rất gấp cần nói với cô ấy – Jakub nói – Ông có biết tôi có thể tìm thấy cô ấy ở đâu không?
– Tôi không biết đâu.
– Vừa nãy tôi vừa nhìn thấy cô ấy cùng với ông nghệ sĩ kèn trompet tối nay sẽ biểu diễn ở đây.
– Vâng, tôi cũng nghe nói cô ấy đi chơi với ông ấy, – người gác cửa nói – Giờ này thì chắc là ông ấy phải tập ở Nhà văn hoá rồi.
Khi bác sĩ Skreta đang ngồi đánh trống trên sân khấu nhìn thấy Jakub trong khung cửa, anh ra hiệu. Jakub cười với anh và kiểm tra các hàng ghế hiện đang có khoảng một chục người say mê âm nhạc (Phải, Frantisek, đã trở thành cái bóng của Klima, đang ngồi trong số họ), Jakub cũng ngồi xuống, hy vọng cô y tá sẽ xuất hiện.
Anh tự hỏi mình có thể đi đâu nữa để có thể tìm thấy cô ta. Vào phút này, có thể cô đang ở rất nhiều chỗ khác nhau, mà anh không thể biết được. Liệu anh có nên thu hút sự chú ý về mình không? Liệu anh có nên để lại một dấu vết và làm mồi cho sự nghi ngờ không?
Anh nhớ đến trật tự. Đời một người đang bị nguy hiểm và anh không có quyền lập luận hèn nhát như thế. Anh lợi dụng một lúc cách quãng giữa hai bản nhạc để trèo lên sân khấu từ phía sau. Skreta quay về phía anh, mặt ngời sáng, nhưng Jakub đã đặt một ngón tay lên môi và nói rất nhỏ bảo anh hỏi nghệ sĩ kèn bây giờ cô y tá mà anh đã nhìn thấy ngồi cạnh một giờ trước bây giờ đang ở đâu.
– Cậu muốn gì đây? – Skreta lầu bầu vẻ bực tức – Ruzena ở đâu à? – Rồi anh quay sang nghệ sĩ kèn, người đang đỏ mặt vì xấu hổ và nói không biết.
– Thế thì thôi vậy! – Jakub nói vẻ xin lỗi. – Tiếp tục chơi đi!
– Cậu thấy dàn nhạc của bọn tớ chơi thế nào? – bác sĩ Skreta hỏi.
– Xuất sắc – Jakub nói và trở lại ngồi trong phòng. Nếu anh thực sự lo lắng cho số phận của Ruzena, anh phải khuấy trời đạp đất và thông báo cho tất cả mọi người biết để họ tìm ra cô ta nhanh nhất có thể. Nhưng anh chỉ đi tìm cô ta để có bằng chứng ngoại phạm trước ý thức của chính mình.
Một lần nữa anh duyệt lại trong đầu cảnh đưa tuýp thuốc đựng viên thuốc độc cho cô gái. Điều đó có thực sự diễn ra nhanh đến mức anh không có đủ thời gian để ý thức được không? Liệu nó có thực sự xảy ra bên ngoài anh không?
Jakub biết là không đúng thế. Ý thức của anh không hề ngủ gật. một lần nữa anh tưởng tượng lại khuôn mặt dưới mái tóc vàng và hiểu không phải tình cờ (không phải vì sự gà gật của ý thức) mà anh đã đưa cho cô y tá ống thuốc đựng thuốc độc, mà tự bản thân anh có một mong muốn xưa cũ đã rình rập thời cơ từ nhiều năm nay, một ham muốn mạnh mẽ đến mức thời cơ cuối cùng phải vâng lời và xuất hiện.
Anh run lên và đứng dậy khỏi ghế. Anh vừa đi vừa chạy về phía khu nhà Karl Marx, nhưng Ruzena vẫn chưa về đến nhà.
16.
Một sự trữ tình lớn lao làm sao, một sự nghỉ ngơi lớn lao làm sao! Giờ nghỉ giữa vở bi kịch lớn lao làm sao! Buổi