XtGem Forum catalog
Điệu valse giã từ – Milan Kundera

Điệu valse giã từ – Milan Kundera

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322772

Bình chọn: 8.00/10/277 lượt.

oảng mười tuổi, mang đến một khay ly, dĩa đặt ly và một khăn trải bàn. Nó đặt khay lên bàn bên cạnh và len người qua những vị khách để lấy ly cũ vẫn còn một nửa của họ. Nó xếp chúng lại, cùng chai rượu, trên cái bàn nơi nó vừa đặt khay. Rồi, nó lấy khăn lau thật kỹ cái bàn có vẻ rất bẩn, để trải lên đó cái khăn màu trắng rỡ. Sau đó nó đặt lại lên bàn bên cạnh những cái ly mà nó vừa lấy ra và định đặt trước mặt những người khách.

– Mang những cái ly này cùng với cái chai rượu dở òm này đi – Bertlef nói với thằng bé – Bố cháu sẽ mang cho các bác rượu ngon hơn.

Người quay phim phản đối:

– Giám đốc ơi, ông có thể để chúng tôi uống hết cái mà chúng tôi muốn không?

– Nếu anh muốn – Bertlef nói – Tôi không hề muốn bắt ép người khác phải hưởng hạnh phúc. Mỗi người có quyền uống rượu vang dở, theo sự ngu dốt và với những ngón tay cáu ghét. Nghe đây, chú bé – ông nói tiếp với thằng bé – Đưa cho mỗi người ly rượu cũ và một cái ly mới. Khách của bác có thể tuỳ ý lựa chọn giữa loại rượu là sản phẩm của sương mù và loại rượu sinh ra từ mặt trời.

Và thế là lúc này mỗi người có hai ly, một ly rỗng và một ly đựng thứ rượu vang cũ còn sót lại. Người chủ lại gần bàn với hai cái chai, kẹp một chai vào giữa hai đầu gối để mở nắp. Rồi ông ta rót một ít vào ly của Bertlef. Ông nâng ly lên môi, nếm và quay về phía người chủ quán:

– Tuyệt đấy. rượu năm 23 à?

– 22 – người chủ chữa lại.

– rót rượu đi! – Bertlef nói ,và người chủ quán đi vòng quanh bàn cùng cái chai và rót đầy tất cả những cái ly không.

bertlef cầm ly lên:

– Các bạn, hãy thử nhấp môi thứ rượu này xem. Nó có vị êm ái của quá khứ. Hãy nếm nó đi, như là các bạn đang hít thở, trong khi mút một miếng xương có tuỷ, một mùa hè đã quên mất từ lâu. Tôi muốn nâng ly để làm đám cưới cho quá khứ và hiện tại, mặt trời năm 1922 và mặt trời hiện nay. Mặt trời hiện nay là Ruzena, cô gái rất giản dị này, là bà hoàng mà không tự biết. Trên tấm phông lớn của thành phố, cô như là một viên kim cương trên quần áo của một kẻ ăn mày. Cô giống như một vầng trăng khuyết bị bỏ quên trên bầu trời nhợt nhạt ban ngày. Cô giống như một cánh bướm bay trên tuyết.

Người quay phim cười gượng:

– Ông có quá lời không, ông chủ?

– Không, tôi không quá lời – Bertlef nói, và ông quay sang người quay phim – Anh có cảm giác như thế, bởi vì anh chỉ sống ở tầng hầm của con người, anh , thứ người giả trộn dấm! Anh chứa đầy thứ a xit, nó sôi sục trong anh như trong cái nồi của nhà giả kim! Anh dành cả đời mình để phát hiện xung quanh cái xấu mà anh có ngay trong bản thân mình. Với anh đó là cách thức duy nhất để anh cảm thấy một giây phút hoà thuận với thế giới. Bởi thế giới, nó đẹp, nó làm anh sợ, nó làm anh khó chịu và không ngừng đẩy anh khỏi trung tâm của nó. Anh ta thật không khoan nhượng vì có đầy ghét dưới ngón tay và một người phụ nữ đẹp ở bên cạnh! Thế thì, trước hết phải vấy bẩn lên người phụ nữ và sau đó mới hưởng thụ cô ấy. Không phải thế ư, thưa anh? Tôi sung sướng vì anh đã dấu tay xuống dưới bàn, chắc chắn tôi có lý khi nói về những ngón tay của anh.

– Tôi nhổ vào những cung cách đẹp đẽ của ông và tôi không giống ông, một thằng hề mặc cổ cồn trắng và đeo ca vát – người quay phim ngắt lời.

– Những ngón tay bẩn thỉu của anh và cái áo pull thủng lỗ không phải là điêu gì mới mẻ dưới ánh mặt trời – Bertlef nói – Ngày xưa từng có một triết gia vô sỉ từng lang thang trên những đường phố Athens, mặc áo khoác thủng để được tất cả ngưỡng mộ khi tỏ ra khinh bỉ các thứ quy ước xã hội. một hôm Socrate gặp ông ta và nói “Tôi thấy sự phù phiếm qua lỗ thủng áo khoác của ngài”. Sự bẩn thỉu của anh cũng vậy, thưa anh, là một thứ phù phiếm, và sự phù phiếm của anh là bẩn thỉu.

Ruzena không thể ngăn mình thấy hoảng sợ. Người đàn ông mà cô chỉ biết qua loa như là một người bệnh đã đến giúp cô như thể rơi từ trên trời xuống, và cô bị quyên rũ bởi vẻ tự nhiên hấp dẫn trong cách cư xử và sự chắc chắn tàn bạo đang đập tan thành bụi thói hỗn xược của người quay phim.

– Tôi thấy anh đã mất đi thói quen dùng ngôn ngữ rồi đấy – Bertlef nói với người quay phim sau một lúc im lặng – Và hãy tin là tôi không hề muốn xúc phạm anh. Tôi thích sự hoà thuận, không phải cãi cọ, và nếu tôi để sự lắm điều lôi kéo, thì tôi xin anh tha lỗi. Tôi chỉ muốn một điều, là anh nếm thử rượu vang này và cụng chén với tôi vì Ruzena, người mà vì đó tôi đến đây.

Bertlef nâng ly lên, nhưng không ai cụng với ông.

– Ông chủ, – Bertlef nói ,quay về phía người chủ quán – Ông đến đây cụng chén với chúng tôi đi!

– Với thứ rượu vang đó thì tôi sẵn sàng – người chủ quán nói, và ông cầm một chiếc ly không đến bàn bên cạnh và rót rượu vào đó – Ông Bertlef rất biết về rượu ngon. Từ lâu nay ông ấy đã nếm hầm rượu của tôi như một con chim én đoán được từ xa tổ của mình.

Bertlef cười nụ cười sung sướng vì được tán tụng sự tự ái.

– Ông sè cụng chén với chúng tôi vì Ruzena chứ? – ông hỏi.

– Vì Ruzena à? – người chủ quán hỏi.

– Đúng, vì Ruzena – Bertlef nói và nhìn về phía Ruzena ngồi bên cạnh – Ông có thích cô ấy giống như tôi không?

– Với ông,