Điệu valse giã từ – Milan Kundera

Điệu valse giã từ – Milan Kundera

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322732

Bình chọn: 10.00/10/273 lượt.

hoặc phản đối.

– Chúng ta có thể biểu quyết – đạo diễn nói.

– Đúng đấy – viên trợ lý nói – Ai cho là Ruzena chấp nhận sáu giờ bây giờ là một số lẻ? Kamila! Cô biểu quyết đầu tiên đi!

– Tôi nghĩ là Ruzena đồng ý tuyệt đối – Kamila nói.

– Thế đạo diễn thì sao?

– Tôi cho là – đạo diễn nói giọng êm ái – cô Ruzena sẽ chấp nhận coi số sáu là một số lẻ.

– Anh quay phim là người có lợi ích, nên không được biểu quyết. Còn tôi, tôi bảo là có – viên trợ lý nói – Quyết định rồi nhé, ba người đồng ý là sự im lặng của Ruzena có nghĩa là đồng ý. Cho nên, chàng quay phim, cậu có thể tiếp tục công trình của mình ngay lập tức được đấy!

Người quay phim ngả người sang Ruzena và ôm lấy cô, bàn tay anh ta lại chạm vào ngực cô. Ruzena hất anh ta ra còn mạnh mẽ hơn và hét lên:

– Bỏ mấy cái cẳng thối tha của anh ra!

Kamila can thiệp:

– Nào, Ruzena, anh ta không thể làm gì khác khi thích cô đến thế. Chúng ta đang vui vẻ mà…

Vài phút trước, Ruzena rất bị động và buông thả cho mọi việc diễn ra, để họ làm gì mình tuỳ thích như thể cô muốn đọc số phận của mình trong những tình cờ xảy đến. Cô sẵn sàng để bị lôi đi, sẵn sàng để bị quyến rũ và bị thuyết phục về bất cứ điều gì, chỉ để thoát khỏi ngõ cụt mà cô đang bị dính vào.

Nhưng sự tình cờ, mà cô hướng khuôn mặt cầu khẩn về, vừa tỏ ra thù nghịch với cô, và Ruzena, bị nhạo báng trước địch thủ của mình và làm mồi cho mọi sự nực cười, tự nhủ mình chỉ còn một chỗ dựa chắc chắn, sự an ủi duy nhất, cơ may thoát nạn duy nhất: cai thai trong bụng mình. Toàn bộ tâm hồn cô (một lần nữa! một lần nữa!) lại đi xuống phía dưới, về phía trong, về tận sâu trong cơ thể, và Ruzena ngày càng tin mình không bao giờ được bỏ rơi đứa trẻ đang quẫy đạp nhẹ nhàng trong người mình. Ở đó cô có toàn bộ quân chủ bài bí mật đã đưa cô lên cao hơn những trận cười của họ và những bàn tay bẩn thỉu của họ. Cô có hàng nghìn mong muốn nói điều đó với họ, hét với họ vào mặt, trả thù họ và những sự châm chọc của họ, trả thù cô ta và sự thân ái đầy hạ cố của cô ta.

Nhất định phải bình tĩnh! Cô tự nhủ và lục tìm trong túi lấy tuýp thuốc. cô vừa lôi nó ra thì cảm thấy một bàn tay nắm chặt lấy tay cô.

18.

Không ai nhìn thấy ông lại gần. Ông đột nhiên hiện ra, và Ruzena, người vừa quay đầu lại, nhìn thấy nụ cười của ông.

Ông vẫn cầm lấy tay cô, cô cảm thấy sự tiếp xúc mạnh mẽ của những ngón tay của ông trên cổ tay mình, và cô vâng lời, tuýp thuốc rơi xuống đáy cái túi xách tay.

– Cho phép tôi, thưa các ông các bà, được ngồi cùng bàn. Tên tôi là Bertlef.

Không người đàn ông nào hào hứng với sự xuất hiện của người lạ, không ai tự giới thiệu và Ruzena không có đủ kiến thức giao tiếp để giới thiệu cho ông những người đang ngồi đây.

– Việc tôi đến bất ngờ có vẻ làm bận lòng các vị – Bertlef nói. Ông lấy một cái ghế ở bàn bên cạnh kéo đến cạnh bàn còn trống, theo cách đó ông chủ trì và có Ruzena ngay bên tay phải. – Xin lỗi – ông nói tiếp – Từ lâu nay tôi có cái thói quen lạ lùng là không đến mà xuất hiện.

– Trong trường hợp đó – viên trợ lý nói – cho phép chúng tôi đối xử với ông như một sự xuất hiện và không quan tâm đến ông.

– Tôi sẵn sàng cho phép các vị như thế – Bertlef nói và hơi cúi người xuống – Nhưng tôi e là dù tôi có sẵn lòng thì các vị cũng không làm nổi.

Nói rồi ông quay về phía cánh cửa chiếu sáng của phòng uống cà phê và vỗ tay.

– Ai đã mời ông đến đây, ông chủ? – người quay phim hỏi.

– Anh muốn cho tôi biết tôi không được chờ đón ở đây phải không? Tôi có thể đi ngay cùng với Ruzena, nhưng thói quen là thói quen. Tôi đến đây tất cả các ngày, đến cái bàn này vào cuối buổi chiều để uống một chai rượu vang – Ông nhìn nhãn chai rượu đặt trên bàn – Nhưng chắc chắn là loại vang ngon hơn loại mà các vị đang uống rồi.

– Tôi tự hỏi làm sao ông tìm được rượu vang ngon ở cái xó này nhỉ? – viên trợ lý hỏi.

– Tôi có cảm giác, thưa ông chủ, rằng ông tự tán dương mình quá đấy – người quay phim nói thêm, tìm cách làm người khách không mời trở nên lố bịch – Đúng là từ một tuổi nào đó trở đi, người ta không còn làm được điều gì khác lắm nữa.

– Anh nhầm rồi – Bertlef nói, như thể không nghe thấy lời nhục mạ của người quay phim – ở đây họ vẫn có vài chai rượu hảo hạng ngon hơn rất nhiều rượu mà các anh có thể tìm thấy trong các khách sạn lớn nhất.

Ông ta đã chìa tay về phía người chủ quán, mà trong cả lúc vừa rồi không ai nhìn thấy, nhưng giờ đây đang tiếp đón Bertlef và hỏi ông:

– Có cần một bàn cho tất cả mọi người không?

– Chắc chắn rồi – Bertlef trả lời, và quay về phía những người khác – Các quý bà quý ông, tôi mời các vị uống với tôi thứ rượu mà đã nhiều lần tôi được nếm mùi vị hảo hạng và tôi thấy rất tuyệt. Các vị đồng ý chứ?

Không ai trả lời Bertlef và ông chủ nói:

– Khi nói đến ăn uống, tôi có thể khuyên các ông các bà ở đây tuyệt đối tin tưởng ở ông Bertlef.

– Anh bạn – Bertlef nói với người chủ quán – mang cho tôi hai chai và một khay lớn pho mát nhé – rồi quay về phía những người khác – Các vị chần chừ là vô ích, bạn của Ruzena cũng là bạn của tôi.

Từ phòng cà phê chạy đến một thằng bé mới kh


Old school Swatch Watches