Ring ring
Định Mệnh Là Những Chiếc Giày

Định Mệnh Là Những Chiếc Giày

Tác giả: LuTeee

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327874

Bình chọn: 8.5.00/10/787 lượt.

bọn.

Trong lúc đợi Trang gửi xe, tôi háo hức chạy vọt lên. Đó là một tòa nhà 5 tầng, tường lát gạch đen, có treo những chiếc đèn neon trắng được uốn thành hình chữ “Back In Time”. Tòa nhà khá rộng với cấu trúc độc đáo đã thu hút sự chú ý của đông đảo các bạn trẻ. Đây cũng là một nơi thích hợp dành cho những người yêu nhạc được biểu diễn, giao lưu học hỏi. Ngoài ra, với cách bày trí mới mẻ thì đây cũng là một nơi thích hợp cho những ai có niềm đam mê với nhiếp ảnh.

Quán Cafe này có một tầng hầm để gửi xe, sau đó phải đi lên tầng mới lên được tầng 1, cũng là nơi hoạt động kinh doanh chính của “Back In Time”. Do có điều kiện mặt bằng rộng nên tầng này được chia làm nhiều khu và mỗi khu trang trí theo các phong cách đa dạng khác nhau để dễ dàng phù hợp với mọi lứa tuổi. Tầng tiếp theo, tầng 2 được chia làm đôi, một nửa dành cho các bạn trẻ tới thưởng thức hương vị của các loại đồ ăn thức uống cần không gian riêng tư yên tĩnh, phần còn lại được thiết kế để làm phòng ngủ cho nhân viên làm việc tại quán phải trực ca. Tầng tiếp theo là tầng 3, tôi chưa bao giờ đặt chân lên đó cả nhưng nghe bác Lâm miêu tả thì tầng đó có 2 phòng ngủ, một phòng của hai bác, phòng còn lại là của con trai bác Lâm hiện đã đi du học. Tôi chưa gặp con trai của bác bao giờ nhưng lại rất ngưỡng mộ anh chàng đó vì theo lời bác Lâm, toàn bộ mọi ý tưởng, thiết kế cho đến các công đoạn tạo dựng nên “Back In Time” đều là của người đó. Cho tới bây giờ “quán cafe tâm huyết” này đã hoạt động được cũng hơn 2 năm rồi. Nghe các anh chị nhân viên ở đây nói rằng doanh thu ở “Back In Time” tăng đều sau mỗi tháng. Tầng còn lại của tòa nhà là tầng 4, cũng có thể coi là một dạng quán cafe ngoài trời thu nhỏ dành cho các thành viên trong gia đình và đó cũng là nơi mà tôi chưa bao giờ đặt chân lên.

Đã lâu rồi tôi không quay lại nơi này kể từ đợt ôn thi tới giờ. Chính vì vậy nên việc hôm nay quay trở lại đây khiến tôi có đôi phần phấn khích. Tôi chạy một vòng quanh tầng hầm để xe rồi gào thét tạo nên những tiếng vọng một cách thích thú.

– Lạy màyyy. Im điiiii tao sắp điếc rồiiiiiii – Linh Trang bịt tai, dùng hết sức gào về phía tôi

– Aaaaaa húhúúúúú aaaaaaaa. kệệệệ taoooo aaaaaaa!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

– Thế ở đây mà hét. Tao lên trước đây. Kệ mày luôn đấy.

Nói rồi Trang bỏ mặc tôi, quay người đi thẳng. Tôi thôi không gào thét nữa mà vội vàng chạy theo nó. Đẩy cửa bước vào, một khung cảnh quen thuộc hiện ra trước mắt tôi. Những góc phòng trang trí bởi những phong cách khác nhau. Phía bên tay trái là một mảng tường được tô vẽ thành một bầu trời xanh với những đám mây bồng bềnh là những miếng bông xốp gắn vào đó. Trên bàn, tấm menu được trang trí bằng những viên kẹo cứng với đủ loại màu sắc, hộp đựng giấy ăn được làm giống với những hộp kẹo ngộ nghĩnh, xung quanh còn có những viên kẹo bông nhìn dễ thương tới mức lần đầu tiên nhìn thấy nó tôi đã suýt cho vào miệng. Vì ở đây toàn những thứ ngọt ngào nên tôi gọi đó là góc “mộng mơ”. Nói chung là ở tầng 1 này còn có rất nhiều những góc trang trí độc đáo khác khiến người ta phải mê mẩn. Nhưng nơi mà tôi thích nhất thì có lẽ là ở nơi có bức tường là hình vẽ cánh đồng bao la rộng lớn với bộ bàn ghế mây. Tôi vội kéo Linh Trang lại đó ngồi.

– Tú An hả cháu? – Thấy tôi bác Lâm vội tiến lại gần. – Lâu lắm mới thấy cháu đến. Học hành dạo này tốt chứ hả?

– Dạ vâng ạ

– Cháu chào bác – Linh Trang lễ phép

– Ừ rồi hai đứa cứ ngồi đây, uống gì thì gọi nhé, bác ra kia chút. À mà Tú An, giờ này piano đang vắng đấy.

Bác Lâm nháy mắt một cái rồi quay lưng đi thẳng. Đã lâu rồi tôi cũng không đụng tới piano. Tôi quay lại mỉm cười với Linh Trang.

– Mày cứ gọi đồ đi nhé, tao lên kia chút.

– Ờ đi đi, tao gọi nước như mọi khi nhớ, ăn thêm gì không?

– Tùy mày thôi.

Tôi chỉ kịp vứt lại một câu rồi vội vã tiến lại gần phía sân khấu nằm ở trung tâm của quán cafe. Đam mê của tôi không phải là piano nhưng tôi có một lý do để đeo đuổi piano cho tới tận bây giờ. Chậm rãi tiến tới cây đàn. Từng phím đen trắng nằm cạnh nhau nối đều tăm tắp như những bậc thang dắt tôi về một thế giới nào đó mà chính tôi cũng không biết được. Ở nơi đó rất buồn, khi tiếng nhạc cất lên cũng là khi ký ức của ngày xưa ùa về… Có một nhóm học sinh vô lo vô nghĩ, hồn nhiên vô tư trong sáng… Có những kỉ niệm cứ thế ùa về, trầm bổng cùng với từng nốt nhạc phát ra từ phím đàn. Những kỉ niệm ấy đẹp tựa như một giấc mơ, một giấc mơ mà đêm nào cũng nhìn thấy để rồi khi ta giật mình tỉnh dậy mới biết rằng mọi thứ đã trôi xa. Quá khứ của ngày xưa à, hãy ngủ yên nhé!

Tại sao tôi lại đánh bài nhạc này? Tôi cũng không biết nữa, có lẽ chỉ đơn giản là vì hôm nay tôi đã nhớ lại quá khứ của mình và thật lòng muốn quay trở lại đó, giống như tên của quán cafe này vậy: Back In Time.

Ngay khi tiếng đàn vừa dứt, tiếng vỗ tay lộp bộp vang lên. Là Việt Anh. Tại sao cậu ta lại ở đây?

– Có tài mà giấu nhé!

Việt Anh mỉm cười để lộ lúm má đồng tiền, đôi mắt lại híp tịt lại giống y hệt một thằng nhóc bướng bỉnh nhưng cũng lại rất dễ thương.

– Sao cậu ở đây? – Tôi ngạc nhi