Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215372

Bình chọn: 10.00/10/1537 lượt.

lên chút vui vẻ, tay to bắt được ta y cô ta, trầm thấp đáp lại nói, “Làm sao lại quên em?”

Thẩm Nhã cặp môi đỏ mọng giương cười, cười đến cực kỳ yêu mị, bên tai hắn thổi khí như lan nói, “Vậy tối nay cũng đừng quên tìm em a! Em đây tùy thời chờ.” Ngữ khí chọc người cực kỳ, Kỷ Vĩ Thần trầm thấp cười, “Đến lúc đó nói sau.”

Trên phi cơ rất yên tĩnh, ngồi ở đối diện, Hạ Cảnh Điềm tuy không thể nghe tinh tường bọn họ nói cái gì, nhưng là, Thẩm Nhã tiếng cười yêu mị lại thỉnh thoảng truyền đến lỗ tai, nhắm trúng Hạ Cảnh Điềm tâm tư bực bội không thôi, mỗi lần nghiêng mắt nhìn đi qua, lại chứng kiến hai người cúi đầu rù rì, hơn nữa, cô gái kia cặp môi đỏ mọng cơ hồ hôn vào gò má của hắn, mà Kỷ Vĩ Thần tựa hồ cũng không bài xích, trò chuyện cực kỳ vui vẻ.

Hạ Cảnh Điềm không khỏi trong lòng thầm trào phúng, đàn ông quả nhiên là dùng hạ thân nói chuyện, chỉ cần có phụ nữ xinh đẹp tới gần, ai cũng là Tây Môn Khánh.

Ngay lúc Hạ Cảnh Điềm lại một lần nữa vô ý đem ánh mắt khinh bỉ phóng qua, vừa vặn gặp đôi mắt sâu u của Kỷ Vĩ Thần mang ý cười nhìn tới, Hạ Cảnh Điềm cũng không biết tại sao, nàng tức giận hung hăng trừng hắn, sau đó, coi như không có việc gì quay đầu đi nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Bị trừng, Kỷ Vĩ Thần lại vô thức chau mày, khuôn mặt tuấn tú lại đột nhiên giơ lên một vòng cười không hiểu, cô gái kia coi như rất thú vị.

Chỉ cần một giờ máy bay rất nhanh đã đến, ba người đi ra sân bay thì Hạ Cảnh Điềm cố ý đi chậm lại, làm cho phía trước hai người đi trước, xe Kỷ Vĩ Thần dừng ở ngoài, lại nghe Thẩm Nhã cười đến có chút ủy khuất nói, “Kỷ tổng, xe của em còn chưa tới, có thể ngồi nhờ xe không?”

Kỷ Vĩ Thần không có ý kiến, nhấc lên lông mày, Thẩm Nhã tự nhiên là dùng thân phận nữ chủ nhân ngồi ở ghế lái phụ, mà Hạ Cảnh Điềm bất đắc dĩ chính là đi phía sau ngồi, nhưng là, nếu như có thể, Hạ Cảnh Điềm thực nguyện ý gọi taxi đi riêng.

Thẩm Nhã lần nữa nhắc tới chuyện bọn họ ở Mĩ, nói rằng cô rất nhớ một quán cà phê kỷ niệm, trò chuyện cực kỳ vui vẻ, tràn đầy hoài niệm, hoàn toàn đem Hạ Cảnh Điềm giống như người tàng hình.

Nhưng, Hạ Cảnh Điềm cũng vui vẻ phụ họa, ít nhất Thẩm Nhã sẽ không đột nhiên hỏi ra một vấn đề làm khó nàng, phải biết rằng, nàng đối những chuyện kia không có hứng thú, cũng căn bản không coi trọng, ngồi ở phía sau, cũng có một cái chỗ tốt chính là, xuyên qua kính chiếu hậu, Hạ Cảnh Điềm có thể rất tốt chú ý tới ánh mắt thâm thúy của Kỷ Vĩ Thần.

Ngay lúc Hạ Cảnh Điềm có chút làm càn chằm chằm vào Kỷ Vĩ Thần trên kính, đột nhiên, đang chuyên tâm lái xe, ánh mắt của hắn lơ đãng cùng ánh mắt nàng chạm nhau, Hạ Cảnh Điềm có chút bối rối tránh đi, mà Kỷ Vĩ Thần cũng đem biểu lộ nàng bối rối lưu lại trong mắt.

Nhỏ hẹp trong xe, Hạ Cảnh Điềm cuối cùng có thể nghe được bọn họ nói chuyện gì, Thẩm Nhã bắt đầu nói chuyện, nói rằng lần trước Kỷ Vĩ Thần tặng cái gì vòng cổ, nghe cô ấy nói, toàn bộ thế giới chỉ có 10 cái, Hạ Cảnh Điềm còn âm thầm hâm mộ một chút, phải biết rằng, toàn bộ thế giới chỉ có 10 cái thì nhất định cực kỳ trân quý a!

Từ lần đối mặt lúc nãy, mỗi khi Hạ Cảnh Điềm ánh mắt liếc về phía trước thì thấy Kỷ Vĩ Thần ánh mắt tùy ý và không để lại dấu vết lướt qua nàng, giống như vô tình lại hữu ý, ngẫu nhiên sẽ vì nàng mà dừng lại một chút, Hạ Cảnh Điềm không biết tại sao phải có loại tình cảm ấm áp lưu luyến này, loại đãi ngộ này, giống như Thẩm Nhã cũng đều chưa được thấy qua.

Rất nhanh , đã đến chỗ của Thẩm Nhã, là một khách sạn nổi tiếng, người có thể vào ở nơi này, không phú cũng quý, giá phòng mắc đến dọa người, Hạ Cảnh Điềm trước kia thường xuyên đi ngang qua, lúc kia nàng còn muốn vô luận như thế nào cũng phải ở một đêm nhìn xem.

Đợi Thẩm Nhã xuống xe, Hạ Cảnh Điềm vẫn còn ngồi ở phía sau, sau đó, Kỷ Vĩ Thần lái xe hướng về phía công ty chi nhánh, trong lúc đi qua dãy phố của f thị, mỗi một cành cây, mỗi một chỗ đối với Hạ Cảnh Điềm mà nói đều đặc biệt có cảm tình, là nơi từ nhỏ lớn lên mà! Người khác không thể nào hiểu được.

“Kỷ tổng, chúng ta ở chỗ này bao lâu?” Hạ Cảnh Điềm lên tiếng tìm hỏi, nói cái gì chắc cũng phải hai ngày mới đi a!

“Buổi chiều ngày mai rời đi.” Kỷ Vĩ Thần mở miệng.

Hạ Cảnh Điềm trong lòng âm thầm may mắn, cũng may còn có thời gian đêm nay có thể trở về nhà nghỉ ngơi một chút, a, đúng rồi, nhất thời kích động, nàng lại quên gọi điện thoại về nhà, ngẫm lại, không gọi cũng tốt, chút nữa về cho ba mẹ một ngạc nhiên kinh hỉ.

Kỷ Vĩ Thần xe dừng ở cửa công ty, Hạ Cảnh Điềm đi theo hắn xuống xe, đã từng là nơi công tác qua! Nhưng lại làm cho Hạ Cảnh Điềm có loại âm thầm sợ hãi. Nàng đương nhiên buồn bực, vừa mới bắt đầu công tác, nàng đã bị lời đồn đãi quấn thân, lần này, cùng Kỷ Vĩ Thần trở lại, những người quen biết nàng sẽ lại có ý kiến gì ? Tránh cũng không được hay là phải đối mặt.

Cũng may, hai người trực tiếp vào thang máy chuyên dụng đến tầng hai mươi mốt, chỉ chốc lát sau, chỉ thấy Kỷ Vĩ Thần cầm một phần tư liệu hướng phòng họp kế bên đi đến, Hạ Cảnh Điềm đột nhiên nghĩ đến cái gì, tranh thủ thời gian chạy lên, “Kỷ tổng, xin hỏi cần tôi làm c


XtGem Forum catalog