80s toys - Atari. I still have
Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215140

Bình chọn: 9.5.00/10/1514 lượt.


Vấn đề này. Rước lấy Kỷ Vĩ Thần lông mày chau căng, Thẩm Nhã chậm rãi cười, “Anh yên tâm, em không có ý bắt buộc anh, chỉ là hiếu kỳ mà thôi, người giống như anh vậy, chẳng lẽ cam nguyện cả đời độc thân?”

“Còn chưa nghĩ tới.” Kỷ Vĩ Thần trầm thấp đáp lại, đã từng nghĩ tới vấn đề này, nhưng đã là chuyện của một năm trước.

Thẩm Nhã cười cười, tay lưu luyến trèo lên hông của hắn, “Em rất chờ mong rốt cuộc cô gái như thế nào mới có thể đem anh kéo vào gông xiềng hôn nhân?”

Đã thấy Kỷ Vĩ Thần môi mỏng quyến rũ ra một vòng cười nhạt, rất là thú vị nói, “Tôi cũng vậy muốn biết.”

Thẩm Nhã trong mắt ý cười, càng đến gần rồi ngực của hắn, nhắm mắt lại, lộ ra thỏa mãn biểu lộ, chẳng lẽ nàng thực sự không có nghĩ qua muốn trở thành vợ Kỷ Vĩ Thần sao? Không, nàng đã từng nghĩ tới, nhưng là, nàng không phải một người tham lam không biết chuyện, nàng hiểu được người như thế nào mới có thể khép lại tâm một người đàn ông, cho nên, nàng không tham lam, không so đo, cũng đang âm thầm chờ đợi.

Dưới đèn hành lang, nhìn qua trong ngực người yên tĩnh đang ngủ, Kỷ Vĩ Thần nhẹ nhàng đem tay của cô dịch khỏi người, xuống giường, đi đến ghế sô pha gần cửa sổ, ngồi xuống, lẳng lặng đốt một điếu thuốc, trong sương khói hỗn loạn ngũ quan hoàn mỹ thấp thoáng u ám, thâm trầm khó dò, cặp mắt tĩnh mịch ẩn sâu mọi thứ, tựa hồ không mang theo bất luận tâm tình gì.

Đột nhiên, trong suy nghĩ trầm tĩnh, một gương mặt thanh thuần xuất hiện, biểu lộ trên mặt nàng thật lâu chiếm cứ trong óc, vô thức, hắn nhìn sang cách vách, ánh mắt ngóng nhìn sang một bên, cũng không biết cô gái kia ngủ chưa? Ánh mắt lại chạm đến bóng dáng trắng nõn trên giường, mắt hắn trầm xuống, lại tự dưng có chút cảm giác bực bội, vốn đang có một người, lại nghĩ một người khác, cảm giác này cũng không phải là lần đầu, cô gái kia khi nào thì bám chặt trong suy nghĩ của hắn?

Đêm càng sâu, bao phủ gương mặt âm u không rõ. . . Mà Hạ Cảnh Điềm tại nhà Lâm Lâm cũng từ trong mơ hồ ngủ thiếp đi, nhưng trong mộng, lại tự dưng xuất hiện hình ảnh một người, nàng ở sau người truy đuổi, lại luôn sờ không đến, bắt không được, cái loại cảm giác này làm cho nàng khó chịu cơ hồ không cách nào hô hấp. . .

Người ta nói, trong mộng phản ánh suy nghĩ, rất nhiều tâm tình bị đè nén, bị che dấu, nhưng trong mộng sẽ tồn tại một cách chân thật.

Tảng sáng một khắc, Hạ Cảnh Điềm đã tỉnh, bởi vì giấc mộng làm nàng khó chịu, nàng không nghĩ lại ngủ thêm, cảnh giác ngồi ở bờ giường, chờ tia nắng ban mai đến.

Tám giờ, cửa phòng Kỷ Vĩ Thần mở ra, Thẩm Nhã tư thái cao nhã đi ra, một bộ váy màu lam đem than hình nàng thon thả tôn lên càng quyến rũ,người đầy đặn như ẩn như hiện, hết sức mê người, tại cửa nàng vụng trộm trên mặt Kỷ Vĩ Thần ấn một cái hôn, cười nói, “Kỷ tổng, có thời gian tại gặp mặt?”

“Ừ.” Kỷ Vĩ Thần nhàn nhạt ứng một câu, đưa mắt nhìn Thẩm Nhã rời đi, đang muốn đóng cửa hết, đột nhiên nghĩ đến bộ dáng cách vách, hắn tự tay gõ cửa, nhưng mà, gõ nửa ngày lại không nghe ai lên tiếng, hắn không khỏi nhíu mày, chẳng lẽ nàng vẫn chưa có thức? Nghĩ xong, không khỏi lần nữa gõ cửa, đến khi hắn có chút không kiến nhẫn muốn rời đi, sau lưng, lại nhẹ nhàng vang lên thanh âm Hạ Cảnh Điềm, “Kỷ tổng, ngài tìm tôi sao?”

Kỷ Vĩ Thần kinh ngạc quay đầu lại, chỉ thấy Hạ Cảnh Điềm một thân quần áo màu sáng, đứng ở phía sau hắn, cặp mắt thủy linh nghi hoặc nhìn mình chằm chằm, Kỷ Vĩ Thần nhìn lối ăn mặc này của Hạ Cảnh Điềm, không vui nhướng mi nói, “Sáng sớm đi nơi nào?”

Hạ Cảnh Điềm giọng điệu thản nhiên nói, “Không có gì, tôi tối hôm qua không có ở khách sạn.”

Những lời này lại làm cho Kỷ Vĩ Thần càng cau chặt lông mày, đáy lòng là không vui tràn lan xuống, cái gì? Cô gái này tối hôm qua không ngủ ở khách sạn? Biểu lộ trầm xuống, hắn nói giọng khàn khàn, “Vậy cô ở đâu?”

Hạ Cảnh Điềm cảm giác được hắn không vui, nhướng nhướng mày, đột ngột cười nói, “Kỷ tổng không phải là lo lắng tôi không có chỗ ngủ chứ! Yên tâm, chỗ này của tôi bạn bè nhiều, ở đâu đều có thể ngủ.”

Kỷ Vĩ Thần bị Hạ Cảnh Điềm nói chặn lời, lông mày nhảy lên, không thể nói vì cái gì rất tức giận khi nghe được nàng trả lời như vậy, bởi vì việc này làm cho hắn không khỏi nghĩ đến nàng có cuộc sống cá nhân cùng sinh hoạt tùy tiện, hắn hừ nhẹ một tiếng, thấp giọng nói, “Chuẩn bị, chúng ta đi thôi!”

“Tôi không có gì cần chuẩn bị, tôi ở cửa chờ Kỷ tổng a!” Hạ Cảnh Điềm cười nói, sau đó, đứng ở cửa chờ hắn, mà Kỷ Vĩ Thần đang quấn khăn tắm thì lại đi nhanh bước vào phòng.

Mười giờ bay, xe Kỷ Vĩ Thần chạy tới chỉ còn chừng mười phút đồng hồ, Hạ Cảnh Điềm đi theo Kỷ Vĩ Thần vào trạm kiểm phiếu, đúng lúc này, Hạ Cảnh Điềm đột nhiên cảm thấy trước mắt có bóng lưng có chút quen thuộc, đợi nàng kịp phản ứng, đầu đã ầm ầm vang lên, trời ạ. Đứng ở trước mặt nàng là người đã nửa năm không gặp – Ngô Viễn Khang, chỉ thấy anh ta cầm cặp công văn, biểu lộ bình tĩnh đi lên phía trước .

Nhìn thấy Viễn Khang, Hạ Cảnh Điềm trong lòng nói không ra tư vị gì, có một nháy mắt, nàng muốn tránh, nhưng có thể trốn đến đâu? Mắt thấy muốn lên máy bay rồi, hơn