tắm, Thẩm Nhã còn muốn vào phòng của hắn, là người bình thường cũng biết rõ bọn họ muốn làm chuyện gì, có như vậy một cái chớp mắt, Hạ Cảnh Điềm thực sự thấy hận người đàn ông này.
Ra cửa chính quán rượu, Hạ Cảnh Điềm hít sâu một hơi không khí lạnh, mới cảm giác tâm tình bị đè nén dễ chịu một chút, xoay người đi vào bóng đêm, bay thẳng hướng nhà Lâm Lâm, xế chiều hôm nay cùng cô ấy gọi điện thoại, hiện tại vừa vặn ở trong nhà.
Một giờ sau, nàng đứng ở cửa phòng Lâm Lâm, nàng được nhiệt tình mời vào, khi chứng kiến Lâm Lâm một thân thục nữ đoan trang đứng ở cửa ra vào nghênh đón, Hạ Cảnh Điềm quả thực không thể tin được, đã từng một cô gái điên điên quái dị lại cũng có thể an tĩnh như vậy?
“Muốn ở ngoài hứng gió sao! Mau vào đi!” Lâm Lâm kéo Hạ Cảnh Điềm đang sững sờ đi vào gian phòng của cô, Lâm Lâm cũng nhịn chết rồi, nửa năm qua này, cô và Hạ Cảnh Điềm cùng Lý Lan rất ít liên lạc, thiếu chút nữa buồn chết được, hơn nữa, trong lòng có thiệt nhiều lời muốn nói !
Hai người trò chuyện cho tới 11 giờ, đơn giản là Lâm Lâm đang trong ngọt ngào kể về chuyện lãng mạn của mình và bạn trai như thế nào, Hạ Cảnh Điềm ngồi ở trên giường, ôm gối nghe rất chăm chú, cũng rất hâm mộ, Hạ Cảnh Điềm thì cô độc, từng có qua vài đoạn cảm tình nhưng cũng không có gì hay để nói, bởi vì những kia chỉ có thể giấu ở trong lòng, nghe Lâm Lâm nói như vậy hăng say, Hạ Cảnh Điềm có một ý niệm trong đầu hiện lên, đó là gương mặt Đỗ Thiên Trạch.
Cũng không biết người này thế nào? Thực sự rất tức giận sao? Thực sự không để ý nàng nữa sao? Cũng phải, địa vị xã hội kém xa như vậy, vốn là không phải những người bạn, Hạ Cảnh Điềm tuy cảm thấy tiếc hận, nhưng càng nhiều là không thể làm gì được, quan hệ con người chính là phức tạp như vậy.
“Hạ Cảnh Điềm, cậu không phải nói cho mình biết, nửa năm qua này, cậu chỉ ngoan ngoãn đi làm, không có quen qua một người bạn trai nào?” Lâm Lâm nghe Hạ Cảnh Điềm khẩu khí kiên quyết, đánh chết cũng không tin tưởng, chưa từ bỏ ý định hỏi một câu.
Hạ Cảnh Điềm ngây ra một lúc, nhướng nhướng mày, kiên định lên tiếng nói, “Thực sự không có, nếu như có, mình nhất định người trước tiên thông báo là cậu.”
Lâm Lâm chép miệng, cười nói, “Ánh mắt không thật nha! Cô gái đến tuổi chúng ta rồi mà không có nói qua chuyện tình cảm thật đúng là kỳ lạ, nói, có phải là có người cậu thích rồi không?”
“Có thì thế nào? Người ta lại không thích mình.” Hạ Cảnh Điềm tức giận , dùng lời nói nửa đùa mở miệng.
“Ai a! Không phải là thầm mến thủ trưởng của cậu chứ!” Lâm Lâm hiếu kỳ, chuyện như thế này hiện nay rất nhiều.
Người hỏi vô tâm, nhưng người đáp có ý, Hạ Cảnh Điềm ngực chấn động, có chút dồn dập phản bác, “Nào có chuyện đó? Ai thầm mến anh ta? Một bọn ăn chơi đàng điếm, ánh mắt cao hơn người, sẽ để ý đến những người như chúng ta sao?” Hắn để ý, cũng chỉ có những minh tinh người mẫu, chính mình tính cái gì? Trong mắt hắn, cái gì cũng không phải.
Hạ Cảnh Điềm không có phát hiện, câu trả lời này vô tình nói trúng tâm tư của mình, Kỷ Vĩ Thần, nàng là hận không thể, yêu không được, người đàn ông nắm không tới, là cái gai trong lòng của nàng, cũng may, nàng rất tự mình hiểu lấy, biết rõ người nào có thể yêu, người nào không thể yêu.
Lâm Lâm gõ đầu của nàng một cái, tức giận kêu lên, “Nha đầu ngốc, anh ta kết hôn chưa?”
“Chưa.” Hạ Cảnh Điềm buồn bực trả lời, nàng đương nhiên biết rõ Lâm Lâm đang suy nghĩ gì, rất nhanh bồi thêm một câu, “Bất quá, anh ta có kết hôn hay không, cũng sẽ không đến phiên mình, đừng nói ra toan tính của cậu.”
“Xem ra cậu còn nghĩ đến thân phận thời bây giờ là thời đại nào rồi!” Lâm Lâm ha ha cười, ánh mắt lơ đãng bay tới đồng hồ, lập tức kêu ra tiếng, “Ai nha, mười hai giờ rồi, cậu có trở lại khách sạn không?”
Hạ Cảnh Điềm quên liếc cảnh đêm yên tĩnh ngoài cửa sổ, chui vào chăn, giọng điệu có chút rầu rĩ nói, “Không quay về .” Dù sao ở nơi nào ngủ chẳng được? Tại nhà Lâm Lâm, nàng còn có thể ngủ yên hơn.
Lâm Lâm cũng nằm xuống, chống cái trán chằm chằm nhìn vào nàng, không hiểu nói, “Làm sao vậy? Ai chọc giận cậu rồi?”
“Không có.” Hạ Cảnh Điềm trừng mắt nhìn, nhắm mắt lại, chuẩn bị ngủ.
Lâm Lâm mẫn cảm cảm giác được Hạ Cảnh Điềm cất dấu tâm sự, nhưng là, xem cô ấy tựa hồ không muốn nói, nên chỉ phải mấp máy môi. Tắt đèn, đi theo ngủ.
Trong bóng tối, Hạ Cảnh Điềm điều chỉnh tư thế ngủ, trong lòng loạn lên, căn bản ngủ không được, mà một bên Lâm Lâm thì đã tiến vào mộng đẹp, thở hổn hển mấy ngụm, trong lòng thầm mắng, nghĩ cái gì chứ, có cái gì nên nhớ đâu? Hắn thích cùng một chỗ với ai việc gì mình phải bực, thật đáng đời mình. Nghe trong đầu ý định chối bỏ, Hạ Cảnh Điềm chua xót mắt, nhìn qua ngoài cửa sổ ngọn đèn mờ nhạt.
F thị, tại khách sạn năm sao xa hoa nhất, trong đêm yên tĩnh lẳng lặng đứng sửng ở trung tâm thành thị, tại phòng1015, tình cảm mãnh liệt qua đi, hai người đã cảm thấy mỏi mệt, Thẩm Nhã thỏa mãn vòng quanh thắt lưng Kỷ Vĩ Thần rộng lớn, an tâm đem mặt dán lên lồng ngực hắn, lẩm bẩm nói, “Thần, cùng anh quen biết lâu như vậy, anh có khi nào nghĩ tới muốn kết hôn không?”
