Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215132

Bình chọn: 9.5.00/10/1513 lượt.

nữa, rất không tình cờ hơn nữa là, nhìn phương hướng Ngô Viễn Khang đi tựa hồ là cùng chuyến bay với nàng, Hạ Cảnh Điềm bước chân chậm lại, chỉ là không muốn làm cho Ngô Viễn Khang bắt gặp nàng.

Mà đi ở bên người nàng Kỷ Vĩ Thần thì không vui nâng lên lông mày, chân dài bước nhanh hướng phía trước, sau lưng Hạ Cảnh Điềm rất nhanh cùng hắn cách nhau hơn năm thước, ngay khi Hạ Cảnh Điềm trong lòng cầu xin không nên đụng mặt Ngô Viễn Khang thì ở phía trước Kỷ Vĩ Thần lại vượt qua hắn, Ngô Viễn Khang quay đầu gặp phải Kỷ Vĩ Thần, trên mặt lập tức giương cười nói, “Kỷ tổng, trùng hợp như vậy!”

Kỷ Vĩ Thần nhìn thấy Ngô Viễn Khang, biểu lộ khẽ giật mình, tiếp theo nhẹ gật đầu, “Thật đúng là trùng hợp.” Nói xong, ánh mắt lại hướng sau lưng tìm kiếm Hạ Cảnh Điềm.

Ngô Viễn Khang ánh mắt cũng nhìn theo, khi thấy đứng cách đó ba thước, Hạ Cảnh Điềm biểu lộ khó coi, mặt mũi của hắn cũng đi theo biến đổi, hai cặp mắt hiện ra bối rối trên không trung đan vào nhau, Hạ Cảnh Điềm cắn môi dưới, khuôn mặt nhỏ nhắn nhanh chóng nhìn sang một bên, Ngô Viễn Khang ánh mắt rủ xuống, trầm ngâm trong chốc lát, ánh mắt của hắn xẹt qua một bên Kỷ Vĩ Thần, gương mặt trong phút chốc có một chút hiểu rõ, ánh mắt lơ đãng đảo qua gương mặt Hạ Cảnh Điềm, cước bộ dĩ nhiên là đi về phía trước, mà sau lưng, Hạ Cảnh Điềm ngẩng đầu, chứng kiến Ngô Viễn Khang bước nhanh đi, nàng biểu lộ sững sờ, nhưng ánh mắt trong suốt lại ngơ ngác ngóng nhìn tới.

Hạ Cảnh Điềm cùng Ngô Viễn Khang không khí trầm mặc, đứng ở một bên Kỷ Vĩ Thần đương nhiên cảm nhận được, khi thấy Hạ Cảnh Điềm ngóng nhìn Ngô Viễn Khang rời đi, biểu lộ có chút bi thương thì lồng ngực của hắn cũng đi theo bực bội, giọng điệu nhej rống hướng Hạ Cảnh Điềm lên tiếng nói, “Nhanh đi lên.”

Hạ Cảnh Điềm bị hắn nói, hít mũi một cái, bước nhanh đi theo, nhưng hình ảnh Ngô Viễn Khang lại đông cứng chiếm cứ trong óc, nếu như nói, Hạ Cảnh Điềm đối với hắn là hết hy vọng, nhưng giữa hai người đã từng có một đoạn cảm tình ai có thể chối được? Chỉ là, biến thành hoàn cảnh xấu hổ như vậy, nàng cũng không muốn.

Chương 135: Tuyệt Vọng Sau Khi Về Nước

Làm cho Hạ Cảnh Điềm đáng ăn mừng chính là, Ngô Viễn Khang cũng không có đi cùng một khoang, khoang hạng nhất chỉ có vài người, liếc mắt có thể nhìn thấy hết, lúc này đây, Hạ Cảnh Điềm ngồi ở bên cạnh Kỷ Vĩ Thần, lại có vẻ như người mất hồn. Vừa rồi nhìn thấy Ngô Viễn Khang làm cho Hạ Cảnh Điềm thấy hắn sống rất tốt, hơn nữa tựa hồ bề bộn nhiều việc, hắn tựa hồ không có thay đổi gì, vẫn đẹp trai phong độ, chỉ là, làm cho nàng cảm thấy kinh ngạc là, vì cái gì hắn không nói một tiếng liền bước đi? Chẳng lẽ hắn sẽ không có gì nói với nàng sao?

Chính là, trái nghĩ phải nghĩ, không nói lời nào đối với ai đều tốt, nhưng, theo đạo lý, theo như tính cách Ngô Viễn Khang, phải không nên như vậy rời đi.

Hạ Cảnh Điềm không yên lòng, đã nhìn rõ trong mắt Kỷ Vĩ Thần đang một bên xem tạp chí, nàng vặn lông mày cắn môi, nhẹ thở dài, còn có lẳng lặng ngẩn người, mọi nét mặt của nàng đều biểu hiện nàng giờ này khắc này đang suy nghĩ đến người nào đó, mà không cần đoán, nhất định là Ngô Viễn Khang! Bởi vì, Kỷ Vĩ Thần biết rõ, Ngô Viễn Khang cùng Hạ Cảnh Điềm đã từng có quan hệ người yêu.

Vốn chuyện này căn bản không liên quan đến hắn, nhưng nói không ra, vì cái gì lại chán ghét loại cảm giác này, cầm trong tay tờ báo như là trang trí, tâm phiền ý loạn hắn căn bản xem không vào, mà ngay cả tin thể thao hắn hay đọc cũng không khơi nổi hứng thú, hắn biết rõ loại cảm giác bực bội không hiểu này cùng cô gái này có quan hệ trực tiếp.

Cảm giác một mực trong lòng hơn một giờ, từ khi lên phi cơ, thẳng đến xuống phi cơ, Hạ Cảnh Điềm cũng không có cùng Kỷ Vĩ Thần nói qua một câu, mà lúc máy bay đáp xuống trong nháy mắt, Hạ Cảnh Điềm mới thu hồi suy nghĩ, giương mắt nhìn thấy Kỷ Vĩ Thần sắc mặt khó coi, nàng ngẩn người, máy bay vững vàng đáp xuống, Kỷ Vĩ Thần đã trực tiếp đi về hướng cửa.

Hạ Cảnh Điềm đi theo hắn ra sân bay, đi thẳng tới cửa ra vào, xe Kỷ Vĩ Thần đã được lái đến, Hạ Cảnh Điềm đứng ở bên cạnh hắn, vốn là muốn ngồi lên đi, đã thấy Kỷ Vĩ Thần kéo xuống cửa sổ xe, hướng nàng thản nhiên nói: “Cô đi sau đi.”

Hạ Cảnh Điềm ngạc một chút, còn không có kịp phản ứng, chỉ thấy xe Kỷ Vĩ Thần chói mắt chạy ra khỏi ngoài trăm thuớc, Hạ Cảnh Điềm trừng mắt nhìn, về sau lại nghĩ mình là cấp dưới, có cái gì có thể phàn nàn ? Nàng đơn giản ngăn một chiếc taxi bay thẳng đến công ty, trên đường đi, gió mát thổi làm chuyện hôm nay gặp Ngô Viễn Khang chậm rãi bị che dấu xuống, người không thể đắm chìm trong quá khứ, suy nghĩ một chút coi như xong, nhìn xem ven đường cảnh sắc, Hạ Cảnh Điềm mới nhớ tới gọi điện thoại về nhà, bấm dãy số, Hạ mẹ nghe điện thoại, nghe được Hạ Cảnh Điềm bình an trở lại T thị, đáy lòng cũng rất yên tâm, nói chuyện điện thoại xong, đột nhiên, chỉ thấy phía trước tắc nghẽn giao thông, nghe thấy lái xe khẽ nguyền rủa một câu, Hạ Cảnh Điềm ló mặt ra, nhìn thấy ven đường vây xem rất nhiều người, đương khi Hạ Cảnh Điềm chạm đến trên mặt đất hai chiếc xe máy


80s toys - Atari. I still have