nh, điện thoại của em bị mất, đang nhắn tin thông báo số mới cho bạn bè !” Hạ Cảnh Điềm ha ha cười ra tiếng.
“Chuyện lần trước, thật sự là anh không cố ý.” Doãn Lê Hàn còn đang cảm thấy có lỗi, phải biết rằng, đối với một người bạn nữ chưa quá quen thuộc, chuyện lần trước có chút đường đột.
“Không có việc gì.” Hạ Cảnh Điềm mím môi cười, nàng cũng không có để trong lòng.
“Tối nay em có rãnh không?” Doãn Lê Hàn mời.
Hạ Cảnh Điềm khó hiểu hỏi, “Có chuyện gì sao?”
“Anh nghĩ nên mời em bữa cơm.”
“Không có gì đâu, em thật sự không nghĩ tới việc đó.” Hạ Cảnh Điềm thoái thác, bởi vì đối với nam giới quanh mình nàng rất có chừng mực, lần trước chuyện phát sinh ở buổi sinh nhật, Doãn Lê Hàn cùng nàng trong lúc đó quan hệ vẫn còn có chút xa lạ.
Doãn Lê Hàn vốn chỉ là muốn dùng việc lần trước để lấy cớ mời nàng ăn cơm, lại không nghĩ nàng nhanh như vậy đã cự tuyệt, nhưng từ lần trước đến nay, hắn đối với nàng lại nhớ sâu sắc, Hạ Cảnh Điềm tuy không phải người đẹp nhất trong những người hắn quen biết, nhưng trên người nàng lại tản ra khí chất làm hắn cảm giác rất gần gũi, lần trước bởi vì lý do chuyện không tốt kia hắn sợ quấy rầy nàng, không dám gọi điện thoại cho nàng, lần này gặp nàng gởi tín nhắn tới, làm cho hắn tìm được một chút dũng khí, không thể tưởng được cứ như vậy đã bị cự tuyệt rồi, nói thật ra, vẫn còn có chút làm cho hắn thất vọng .
“Vậy cũng được, cuối tuần này em có đi cưỡi ngựa không?” Doãn Lê Hàn cười hỏi.
“Em phải xem lại, nếu có thời gian sẽ đi.” Hạ Cảnh Điềm cũng không nên cự tuyệt quá rõ ràng. Chỉ phải nhàn nhạt cười.
“Được, đến lúc đó gặp lại.”
“Được.”
Xong điện thoại, Hạ Cảnh Điềm ngẩn người trong chốc lát, đối với Doãn Lê Hàn, nàng cũng không nói lên được là có chút hảo cảm, nàng thích nụ cười như ánh mặt trời của hắn, thích phong thái trong sáng thật thà của hắn, nhưng Hạ Cảnh Điềm thật sự không dám gặp hắn, bởi vì trong lòng nàng còn ẩn ẩn cảm thấy chính mình không xứng với hắn, có chút tự ti!
Thời gian tựa hồ trôi qua rất nhanh, trong nháy mắt, một tháng đã nhanh qua, Hạ Cảnh Điềm không có việc làm đơn giản là cùng Lâm Đào nói chuyện với nhau, Hạ Cảnh Điềm trên danh nghĩa là trợ lý của Kỷ Vĩ Thần, nhưng từ lần trước ở phi trường tách ra, bọn họ không còn gặp mặt, tuy nhiên trong lòng có một chút nho nhỏ kỳ vọng, Hạ Cảnh Điềm rất vui vẻ trải qua mỗi một ngày, trong công ty, có rất nhiều nhân viên là cùng khóa trong trường với Hạ Cảnh Điềm, nên thường xuyên tìm nàng nói chuyện phiếm, như vậy, cũng không thấy nhàm chán.
Hôm nay, giữa trưa trên đường lớn những dòng xe cộ như dệt vải có một chiếc xe màu đỏ chói mắt nhất, chỉ cần nó đi ngang qua, trên cơ bản đều hấp dẫn ánh mắt chủ xe, cũng không khỏi hiếu kỳ, người trong xe trông như thế nào.
Vừa về nước, Đỗ Thiên Trạch tâm tình rất tốt, lên xe, mục đích đầu tiên là thẳng đến công ty Kỷ thị, những ngày này hắn một mực nghĩ, lần trước, có phải là chính mình quá manh động rồi? Chẳng phân biệt được đúng sai đã ép hỏi Hạ Cảnh Điềm, hơn nữa, phải biết rằng bạn bè luôn thích nói ngược, có phải là hắn đã sai? Hơn nữa, cẩn thận ngẫm lại, Hạ Cảnh Điềm thời điểm phản bác luôn luôn giống như nói không rõ lời, có phải là sự tình không giống hắn tưởng tượng? Hơn nữa, hắn càng tin tưởng Hạ Cảnh Điềm không phải loại người như vậy, trừ phi có bất đắc dĩ, trừ phi là bị bắt buộc.
Ngay khi Đỗ Thiên Trạch thẳng đến văn phòng Hạ Cảnh Điềm thì thấy một cô gái lạ lẫm ngồi ở vị trí của nàng, hắn cả trái tim lạnh ngắt, không khỏi cau mày nói, “Xin hỏi Hạ Cảnh Điềm có ở đây không?”
Trợ lý mới tới nhìn Đỗ Thiên Trạch đẹp trai tuấn tú, mím môi cười, thái độ tương đối tốt, “Tiên sinh tìm Hạ Cảnh Điềm có chuyện gì sao?”
“Tôi là bạn của cô ấy, phiền cô giúp tôi gọi cô ấy xuống.” Đỗ Thiên Trạch vừa nghe, đáy lòng thầm kêu một tiếng khá tốt.
Đã thấy nữ trợ lý cười lắc đầu, dùng giọng điệu xin lỗi lên tiếng nói, “Thực xin lỗi tiên sinh, Hạ Cảnh Điềm tiểu thư một tháng trước đã từ chức rồi, công tác của cô ấy do tôi tiếp nhận.”
“Cái gì? Từ chức?” Đỗ Thiên Trạch lông mày nhăn lại, tin tức này với hắn mà nói, có thể nói là kinh ngạc, cái gì? Nàng lại từ chức rồi? Vì cái gì không nói cho hắn?
“Tiên sinh còn có câu hỏi gì không?” Nữ trợ lý nhiệt tình hỏi.
Đỗ Thiên Trạch lập tức móc ra điện thoại, vừa bấm số Hạ Cảnh Điềm vừa đi ra ngoài, nhưng đầu kia lại nghe tiếng thông báo không liên lạc được.
Đỗ Thiên Trạch trên mặt anh tuấn sớm đã không có vui vẻ, hắn trầm mặt, trực tiếp ra khỏi Kỷ thị, sau đó thẳng đến nhà Hạ Cảnh Điềm, nhưng kết quả lại là trong dự liệu, nàng sớm đã trả phòng chuyển chỗ, Đỗ Thiên Trạch đứng ở dưới lầu, nhìn qua nơi đã từng quen thuộc, thậm chí có chút hoảng hốt, vì cái gì? Vì cái gì nàng đi được một chút tin tức cũng không có? Chẳng lẽ thực sự là mình tổn thương nàng quá sâu? Nhưng nàng đã từ chức rồi, tiền vi ước là ai trả?
Từng câu hỏi làm hắn phức tạp, Đỗ Thiên Trạch đã không có sự vui vẻ khi vừa về nước nữa, với hắn mà nói, nơi tích lũy tất cả vui vẻ đều đã biến thành thất vọng, hắn mới phát hiện, ngoại trừ những chỗ này, hắn đối với