XtGem Forum catalog
Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214751

Bình chọn: 8.5.00/10/1475 lượt.

iên Trạch một lòng chỉ muốn đi hỏi một chút tên Doãn Lê Hàn có hay không gặp Hạ Cảnh Điềm, hôm nay, chỉ cần bất luận người nào có tiếp xúc với Hạ Cảnh Điềm, hắn cũng không nghĩ buông tha.

Trong bệnh viện, hôm nay, người đến người bên trong đều bị khuôn mặt đẹp của Đỗ Thiên Trạch hút hết sự chú ý, rất nhiều cô gái trẻ tuổi ra vào bệnh viện ghé mắt đến, Đỗ Thiên Trạch cũng không có tâm tư coi lại phong độ của mình, hắn cước bộ dồn dập hướng đại sảnh đi đến.

“Xin hỏi, phòng làm việc của Doãn Lê Hàn ở đâu?” Đỗ Thiên Trạch hướng cô tiếp tân một nụ cười nhje.

Cô gái thiếu chút nữa bị điện bắn chóng mặt, liền mở miệng cũng cà lăm, “Ách. . . Doãn bác sĩ tại lầu 11.”

“Cám ơn.” Đỗ Thiên Trạch lịch sự nói xong, xoay người liền hướng thang máy đi đến.

Lầu 11, Doãn Lê Hàn đang đi về sao đợt kiểm tra bệnh nhân, hắn cúi đầu xem bệnh án, con mắt nghiêng nhìn thấy có người ngồi trên ghế sô pha, hắn còn chưa kịp liếc mắt nhìn là ai, đã lịch sự lên tiếng nói, “Xin chờ một chút.” Nói xong, hắn đi đến ngăn tủ bên cạnh, chuẩn bị tra tư liệu.

“Doãn Lê Hàn phải không? Tôi chỉ muốn hỏi anh một vấn đề.” Đỗ Thiên Trạch khẩu khí hơi có chút chất vấn.

Nghe được sau lưng thanh âm, Doãn Lê Hàn có chút kinh ngạc quay đầu lại, khi thấy sau lưng người có phong thái cực kỳ xuất sắc, hắn nhíu nhíu mày, Đỗ Thiên Trạch hắn đã gặp qua, ký ức về người này hãy còn mới mẻ, là người lần trước cho mình một quyền, lần trước, bởi vì vừa về nước đã bị đánh, về nhà còn bị giễu cợt một hồi lâu, lần này, đột nhiên nhìn thấy hắn xuất hiện ở trước mặt, cũng có chút ít kinh ngạc, “Tôi chính là Doãn Lê Hàn, anh tìm tôi có chuyện gì?”

“Anh hôn bạn gái của tôi, anh nói tôi tìm anh có chuyện gì?” Nhớ tới lời nói của Văn Bác…, Đỗ Thiên Trạch đến bây giờ cơn giận còn chưa tiêu, chỉ cần vừa nghĩ tới tên đàn ông đẹp mặt trước mắt này chiếm tiện nghi Hạ Cảnh Điềm , hắn đã giận sôi gan.

Doãn Lê Hàn bị hỏi giống như lọt vào trong sương mù, lông mày nhăn chặt hơn, hắn không hiểu nói, “Tôi nghe không hiểu anh đang ở đây nói cái gì.”

“Còn muốn không thừa nhận?” Đỗ Thiên Trạch giọng điệu không khỏi phẫn nộ rồi.

Doãn Lê Hàn nghĩ nghĩ, mới nhớ tới bạn gái trong lời Đỗ Thiên Trạch nhất định là Hạ Cảnh Điềm, nhưng hắn nói mình hôn Hạ Cảnh Điềm? Đây là chuyện gì ? Nghĩ xong, hắn biểu lộ giương lên, lên tiếng, “Tôi nghĩ anh hiểu lầm, tôi cùng với Hạ Cảnh Điềm chỉ là bạn bè, thực sự không phải giống như anh nghĩ.” Không sai, hắn thừa nhận đối với Hạ Cảnh Điềm có cảm giác, nhưng hắn cũng không có ý tứ theo đuổi.

Đỗ Thiên Trạch thấy hắn một mực lảng tránh vấn đề này, cũng có chút ít không nhịn được, hắn ghét nhất loại người làm việc rồi không dám thừa nhận, hắn nhíu mày, mới nhớ tới nguyên nhân hôm nay tới tìm hắn, không khỏi cau mày nói, “Anh cùng Hạ Cảnh Điềm gần đây có liên lạc không?”

Doãn Lê Hàn không khỏi cảm giác Đỗ Thiên Trạch rất kỳ quái, đã tự xưng là bạn trai Hạ Cảnh Điềm lại tìm hắn hỏi liên lạc? Nghĩ nghĩ, hắn cũng tốt bụng trả lời, “Hạ Cảnh Điềm mấy ngày hôm trước nói đổi số điện thoại, chưa nói cùng anh à!”

“Cái gì?” Đỗ Thiên Trạch khuôn mặt tuấn tú tối sầm, tức giận trong nháy mắt bạo phát.

“Hạ Cảnh Điềm bị rơi điện thoại trên taxi, vài ngày trước đã đổi số, cô ấy đã nhắn tin cho tất cả bạn bè, không có nhắn cho anh sao?” Doãn Lê Hàn bất đắc dĩ nói, Đỗ Thiên Trạch loại này người khẩu khí gây sự, thật đúng là làm hắn không thích.

Doãn Lê Hàn nhàn nhạt hỏi thăm, nhưng nghe vào tai Đỗ Thiên Trạch lại thay đổi ý dạng, hắn biểu lộ kinh ngạc đứng lặng tại chỗ, nguyên lai mất liên lạc với Hạ Cảnh Điềm căn bản không phải trọng điểm, trọng điểm chính là, trong danh sách bạn bè đã gửi đi, vì cái gì duy chỉ không có mình? Chẳng lẽ nàng thật sự như vậy chán ghét mình?

Chờ Đỗ Thiên Trạch phục hồi tinh thần lại, chỉ thấy Doãn Lê Hàn đã kéo ra một trang giấy, trên giấy viết một dãy số, đưa cho hắn, “Đây là số mới của Hạ Cảnh Điềm.”

Đỗ Thiên Trạch giật mình, đưa tay tiếp nhận, nhìn qua con số lạ lẫm, hắn nhíu lại lông mày, trực tiếp ra khỏi phòng Doãn Lê Hàn, cũng khi đang ở cửa, không thể chờ đợi được bấm số điện thoại trong tay.

Đang đi trên hành lang, Hạ Cảnh Điềm cảm giác điện thoại truyền đến thanh âm, nàng có chút ngạc nhiên cầm lấy, nhưng nhìn qua là ba chũ Đỗ Thiên Trạch, nàng giật mình, do dự trong chốc lát, rồi nhấn nút trả lời, “Này.”

Nghe được đầu bên kia âm thanh quen thuộc, Đỗ Thiên Trạch trong khoảng thời gian ngắn lại kích động phải nói ra lời, nàng có biết hắn tìm nàng nhiều vất vả lắm không, nàng có biết, vài ngày nay hắn một mực nhớ nàng, trầm ngâm nửa ngày, mới nghe được tiếng Đỗ Thiên Trạch thanh âm hơi khàn khàn vang lên, hết thảy tất cả chất vấn tất cả lui ra, nhưng lại là một câu nhẹ nhàng hỏi thăm, “Gần đây sống tốt không?”

Đỗ Thiên Trạch thanh âm không biết vì cái gì làm cho Hạ Cảnh Điềm sống mũi cay cay, người này những ngày qua không xuất hiện, gọi điện thoại đến nhưng lại hỏi tình cảm như vậy, tự dưng làm nàng trong lòng chua xót, nàng nhướng mi cười, cũng dùng lời nhẹ nhàng trả lời, “Khá tốt, anh thì sao?”

“Anh. . . Cũng khá tốt.”