Snack's 1967
Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214563

Bình chọn: 7.5.00/10/1456 lượt.

Đến lúc đó cho anh đi quảng cáo kem đánh răng.” Hạ Cảnh Điềm nói xong, đã tưởng tượng thấy những hình ảnh khôi hài mà ha ha cười.

“Này uy , không cho phép đem anh ra nói giỡn.” Đỗ Thiên Trạch giả bộ không vui kêu lên.

“Được, không nói giỡn nữa.” Hạ Cảnh Điềm thành thật kêu lên.

“Ngày mai hình như là thứ bảy, em có kế hoạch gì không?” Đỗ Thiên Trạch không thể chờ đợi được hỏi.

Hạ Cảnh Điềm mím môi nghĩ nghĩ, “Đúng a! Ngày mai là thứ bảy, tôi còn phải về tham gia hôn lễ của một người bạn, khả năng ngày mai sẽ phải về F thị.”

Đỗ Thiên Trạch ánh mắt sáng ngời, hắn rất nhanh nói tiếp nói, “Phải không? Được! Chúng ta vừa vặn cùng đường, vừa vặn ngày mai anh cũng phải về F thị một chuyến.”

“Sẽ không trùng hợp như vậy chứ!” Hạ Cảnh Điềm có chút hoài nghi nhướng mi.

Xác thực làm cho Hạ Cảnh Điềm đã đoán đúng, kỳ thật, Đỗ Thiên Trạch ở đâu mà phải đi F thị, chỉ là muốn làm bạn đường với Hạ Cảnh Điềm, nhíu mày, khẽ hừ một tiếng, “Đương nhiên là vậy.”

Bữa cơm này hai người ăn rất vui vẻ, thật giống như những lúc trước, coi như không có chuyện gì phát sinh, đối với Hạ Cảnh Điềm mà nói, có thể vãn hồi lại tình bạn với Đỗ Thiên Trạch đã là yên tâm rồi, nhưng đối với Đỗ Thiên Trạch là có thể còn có cơ hội cùng Hạ Cảnh Điềm như thế này coi như là một loại phúc khí.

Buổi tối mười giờ, Đỗ Thiên Trạch đưa Hạ Cảnh Điềm về , khi thấy Hạ Cảnh Điềm lại ở trong nhà tập thể của Kỷ thị an bài, hắn không vui nhướng mi, “Em sao phải ở chỗ này?”

“Có phòng ở cũng không tệ rồi, còn chọn làm gì?” Hạ Cảnh Điềm khẽ cười nói.

Đưa mắt nhìn Hạ Cảnh Điềm, Đỗ Thiên Trạch không khỏi bước theo dặn dò, “Buổi tối ngủ nhất định phải khóa chặt cửa.”

Hạ Cảnh Điềm trong lòng chấn động, đương nhiên biết rõ ý Đỗ Thiên Trạch, “Yên tâm đi! Chỗ này của tôi rất an toàn .”

“Buổi sáng ngày mai, anh chờ em.” Đỗ Thiên Trạch ở sau người kêu lên.

Nhìn Hạ Cảnh Điềm đi vào phòng, Đỗ Thiên Trạch ở ngoài cửa đứng một hồi lâu, mới rời đi, đối với nàng, hắn là thật sự lưu luyến không rời, như thế nào ở chung đều cảm thấy chưa đủ.

Ngay khi xe Đỗ Thiên Trạch quay về, vừa vặn cùng một cỗ xe màu đen lướt qua, mà Đỗ Thiên Trạch vẻ mặt vui mừng không có nhìn thấy, cỗ xe màu đen là của Kỷ Vĩ Thần, mà Kỷ Vĩ Thần lại hoàn toàn thấy được Đỗ Thiên Trạch, hai chiếc xe tương giao Kỷ Vĩ Thần sắc mặt lập tức chìm xuống .

Chiếc xe vững vàng dừng ở cửa tòa nhà, Kỷ Vĩ Thần bóng dáng cao thẳng từ trong xe đi ra, ánh mắt của hắn trực tiếp bắn về một bên khu ký túc xá, ánh mắt đảo qua phiến cửa sổ còn đèn sáng, con ngươi đen hiện lên một tia nói không ra táo bạo, Đỗ Thiên Trạch vẻ mặt vui sướng hiện ở trong đầu hắn, nhắm trúng cảm giác không vui của hắn, nhưng cho dù trong ngực có gì không vui lớn hơn nữa, hắn đều lẳng lặng đè nén, cước bộ đi lên.

Một đêm này, Hạ Cảnh Điềm không biết Kỷ Vĩ Thần ở gian phòng bên cạnh nàng.

Sáng sớm hôm sau, Hạ Cảnh Điềm nghĩ đi đến F thị, nên sớm đã rời giường, nhìn đồng hồ, cách giờ máy bay không xa, liền ra cửa chuẩn bị rời đi, ngay khi nàng đẩy cửa ra, vừa vặn gian phòng cách vách cũng đúng lúc mở cửa, hai người đi ra khỏi cửa phòng, ánh mắt chạm nhau vài giây, Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc che miệng, trời ạ, người đi tới dĩ nhiên là đã lâu không gặp – Kỷ Vĩ Thần?

Kỷ Vĩ Thần thấy nàng một thân trang phục xinh đẹp, có trang điểm nhẹ nhàng tự nhiên, không vui nhướng mi, “Cô hôm nay muốn đi đâu?”

Hạ Cảnh Điềm sửng sốt một hồi lâu, mới có hơi kích động tìm được tiếng nói của mình, nàng cố gắng trấn định tâm tình, lên tiếng nói, “Tôi chuẩn bị trở về F thị một chuyến, còn có Kỷ tổng, lần trước tôi cũng đã đề cập qua rồi, tôi lần này trở về tham gia hôn lễ của người bạn, khả năng thứ hai không thể đi làm, có thể cho tôi một ngày nghỉ?”

“Thứ Hai tôi sẽ ở F thị, đến lúc đó cô liên lạc với tôi.” Kỷ Vĩ Thần nói xong câu đó, cả người quay đi, thân mặc quần áo thường ngày trong tay mang theo một chuỗi chìa khóa xe, hiển nhiên là ra ngoài, lúc này, nghe được dưới lầu truyền đến tiếng xe, Hạ Cảnh Điềm cả kinh, biết là Đỗ Thiên Trạch đến đây, nàng tranh thủ thời gian đóng cửa thật kỹ, vội vàng xuống lầu, cũng may, Kỷ Vĩ Thần đi là hướng về văn phòng, không cùng đường với nàng, không giải thích được, nàng không thích Kỷ Vĩ Thần biết rõ nàng cùng Đỗ Thiên Trạch cùng một chỗ.

Đang chuẩn bị lên xe rời đi, đã thấy một chiếc xe màu đen trong bãi đỗ hung hăng chạy nhanh ra, trong xe Kỷ Vĩ Thần mang kính râm, không có nhìn sang hai người bên cạnh, xe rất nhanh hất bụi mà đi.

Sau lưng, nhận ra trong xe là Kỷ Vĩ Thần, Đỗ Thiên Trạch sắc mặt trong nháy mắt trầm xuống, ánh mắt có chút lạnh nhạt đưa mắt nhìn Kỷ Vĩ Thần rời đi, sau đó, cũng lái xe đi khỏi.

Vừa rồi chứng kiến Kỷ Vĩ Thần, làm cho Đỗ Thiên Trạch biến thành im lặng, trong xe không khí có chút trầm mặc, Hạ Cảnh Điềm cũng không có nói gì, vừa rồi xuất hiện ở cừa trong nháy mắt, nhìn thấy bên cạnh phòng là Kỷ Vĩ Thần, nàng cũng bị dọa thật lớn rồi, nàng như thế nào cũng không ngờ được, lại sẽ cùng hắn dưới loại tình huống này gặp mặt, hơn nữa, lời của hắn cũng làm cho Hạ Cảnh Điềm nhíu mày không thôi, thứ hai