êu tôi sao?” Hạ Cảnh Điềm trầm thấp hỏi một câu, nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy thống khổ.
Đỗ Thiên Trạch sững sờ, một giây sau, giọng điệu khẳng định nói, “Đúng, anh yêu em, thậm chí đã không có thuốc chữa, em nghĩ làm sao bây giờ? Hấp dẫn anh rồi muốn chạy trốn sao? Anh không cho phép em làm như vậy.”
“Vậy anh có thể tôn trọng cảm nhận của tôi không?” Hạ Cảnh Điềm giọng điệu có chút nghẹn ngào, vì vậy mà hơi có vẻ khàn khàn.
Đỗ Thiên Trạch bị Hạ Cảnh Điềm hỏi có chút không liệu, hắn bối rối trừng mắt nhìn, nhưng lại cái gì cũng đáp lại được.
Hạ Cảnh Điềm đôi mắt trong trẻo đột nhiên mờ mịt nâng một đạo hơi nước, nàng nhỏ giọng khẩn cầu, “Nếu như anh thực sự yêu em, có thể tôn trọng cảm nhận của em không?”
Chứng kiến Hạ Cảnh Điềm cơ hồ muốn khóc, Đỗ Thiên Trạch trong mắt hiện lên bối rối, hắn tranh thủ thời gian buông ra nắm tay của nàng, ân cần nói, “Có phải là anh làm đau em?”
Hạ Cảnh Điềm lắc đầu, lại nghẹn ngào nói một tiếng, “Thực xin lỗi. . .”
Những lời này phút chốc làm cho Đỗ Thiên Trạch sợ hãi, hắn là thực sự cảm thấy sợ hãi, Hạ Cảnh Điềm vì cái gì nói xin lỗi? Thực xin lỗi hắn cái gì? Đỗ Thiên Trạch buông ra tay, nghĩ lần nữa với lên bờ vai của nàng, nhưng tay ở giữa không trung ngừng lại, thu hồi thành quyền, hắn thấp giọng nói, “Em rốt cuộc muốn nói cái gì?” Hạ Cảnh Điềm muốn nói cái gì, Đỗ Thiên Trạch đáy lòng đã có chút đáp án rồi, nhưng hắn không cam lòng, cũng không hết hy vọng, hắn càng có một loại cảm giác sợ hãi nói không ra lời.
Hạ Cảnh Điềm cắn cắn môi dưới, cố gắng quay đầu, ánh mắt tràn ngập xin lỗi nhìn Đỗ Thiên Trạch, “Em. . .” Nàng nói không nên lời, bởi vì, nàng nói không nên lời thương tổn hắn, Hạ Cảnh Điềm muốn nói chính là, nàng cùng Đỗ Thiên Trạch căn bản không có khả năng yêu nhau, bởi vì quá quen thuộc, quen thuộc đến làm cho nàng chỉ có thể đem hắn làm bạn bè, chỉ có thể là bạn, Hạ Cảnh Điềm không có chính thức yêu qua một người, cho nên, nàng mới làm phức tạp, nàng mới hoang mang, cái gì là tình yêu? Như thế nào mới là chính thức yêu một người? Hạ Cảnh Điềm có chút mù mờ.
Không cần nghe Hạ Cảnh Điềm nói hết toàn bộ, Đỗ Thiên Trạch đã đoán được, hắn đã rất rõ ràng ý Hạ Cảnh Điềm, chỉ cần nhìn cặp mắt kia tràn ngập xin lỗi cũng đủ để nói rõ hết thảy, tình yêu thật là tàn khốc, Đỗ Thiên Trạch sau khi tỉnh mộng, một giây sau có cảm giác ngực không thở nổi, hắn đột nhiên nheo lại hai mắt, công viên vào lúc này yên tĩnh cực kỳ, yên tĩnh đến ngay có thể nghe rõ ràng tiếng hít thở của nhau, có chút thở gấp gáp.
Nửa ngày, Hạ Cảnh Điềm mới xoay người, hướng hắn nhỏ giọng nói, “Em đi về trước.”
“Em có phải đã có người mình thích?” Sau lưng, Đỗ Thiên Trạch đột nhiên lên tiếng.
Hạ Cảnh Điềm cước bộ dừng lại, cả người cứng ngắt tại chỗ, trong ngực cũng lặng lẽ rung động , nàng đã có người mình thích? Trong đầu rất nhanh hiện lên một bóng dáng, Hạ Cảnh Điềm có chút bối rối nhìn, hít thật sâu một hơi, không nói gì, đáp án này liền chính nàng cũng không dám thừa nhận, nhưng nàng cũng không nói gì, sau lưng Đỗ Thiên Trạch lại nhanh có đáp án.
“Em thích Kỷ Vĩ Thần?” Đỗ Thiên Trạch trong ngực trận trận đau nhức, khàn khàn lên tiếng, tâm tư Hạ Cảnh Điềm hắn đã đoán được bảy phần.
Hạ Cảnh Điềm nhanh quay đầu lại, rất muốn lớn tiếng nói không phải, nhưng trong cổ họng giống như có một tảng làm cho nàng không há miệng được, không ra một câu, “Em. . .” Không dám thừa nhận, lại giống như thừa nhận, loại tư vị này, đối với Hạ Cảnh Điềm mà nói, chỉ là thống khổ.
Hạ Cảnh Điềm sợ hãi đối mặt người đàn ông kia, cho nên một mực không dám nhìn thẳng vào lòng của mình, một mực bài xích tâm tình của mình trong hôn lễ sáng nay, nhưng đáp án kia lại làm cho nàng lùi bước, nàng một mực tự nói với mình không có khả năng, nhưng ai có thể lừa dối được chính mình ?
Hạ Cảnh Điềm hai tay che mặt, biểu lộ có chút kích động, nàng không dám nhìn Đỗ Thiên Trạch, không dám đối mặt thế giới này, dường như yêu Kỷ Vĩ Thần là một cái tội, xác thực, yêu người đàn ông kia thật giống như rơi xuống vực sâu.
“Em trở về đi!” Sau lưng, Đỗ Thiên Trạch bóng dáng có chút chật vật, có chút chán nản, thân người cao thẳng không che dấu bị đau thương.
Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc nhìn hắn biến mất trong đêm tối, giờ khắc này lại ngây người, sợ run, đầu óc trống rỗng, cái gì suy nghĩ đều rối loạn, bởi vì không dám đối mặt đáp án kia, Hạ Cảnh Điềm đột nhiên rất muốn khóc, chua xót đè nén phun lên hốc mắt, nàng cắn chặt môi, tùy ý để nước mắt chảy xuống gò má, nàng nên làm cái gì bây giờ? Nên làm cái gì?
Về đến nhà, Hạ Cảnh Điềm trực tiếp đem chính mình khóa vào trong phòng, tùy ý để Hạ mẹ như thế nào gọi cũng không nói không rằng, bởi vì nàng sợ nếu trả lời, sẽ nhịn không được khóc thành tiếng, mà Hạ mẹ gõ cửa cũng ngừng lại, cả gian phòng an tĩnh, Hạ Cảnh Điềm ngẩn người ngồi ở bờ giường, quên sợ hãi, quên hô hấp, tùy ý cho suy nghĩ làm càn, bất lực hiện ra hình ảnh người đàn ông kia, thời gian đã từng cùng hắn ở chung một nhà.
Nguyên lai trên thế giới, chuyện thống khổ nhất không phải là em ở trước mắt anh nhưng anh lại k
