hông biết em yêu anh, đối với Hạ Cảnh Điềm, yêu người không nên yêu, biết rõ sẽ không có kết quả, mà còn muốn thiêu thân lao đầu vào lửa, mới chính là chuyện thống khổ nhất.
Chương 139: Trên Bãi Cỏ Mật Hôn
Một đêm này, ba người đều không có ngủ, Hạ Cảnh Điềm trằn trọc cho tới hừng đông, mà Đỗ Thiên Trạch lại ở trong quán rượu, mất ngủ một đêm, còn Kỷ Vĩ Thần thì đang trong văn phòng, yên lặng uống rượu, nheo lại ánh mắt đọc không ra tâm tình, khuôn mặt tuấn tú không biểu lộ.
Trời đã sáng, ngoài cửa sổ sương sớm còn đọng trên từng chiếc lá, chiếu rọi ra ánh sáng đẹp mắt, trong phòng, Hạ Cảnh Điềm cuộn mình ngủ ở trên giác, tóc đen bóng tản ra gối, mà lông mày nhíu lại cho thấy nàng ngủ không an ổn, khóe mắt lờ mờ còn lưu lại nước mắt, đồng hồ báo thức cũng ngưng không kêu nữa, mà ngoài cửa phòng, Hạ mẹ đã dậy nấu bữa sáng, Hạ cha xem báo, hết thảy đều có vẻ như vậy yên ổn, nhưng mọi người đều có tâm tư phức tạp khác nhau, Hạ mẹ ánh mắt sao mà lợi hại? Bà biết rõ tối hôm qua Hạ Cảnh Điềm khóc trở về , rốt cuộc một năm qua con gái bà có xảy ra chuyện gì?
Hạ cha không nói gì, lại lẳng lặng đem hết thảy xem tại trong mắt, trong lòng thương xót cho con gái.
Cũng không biết ở đâu đột nhiên truyền đến một tiếng tiếng mèo kêu, Hạ Cảnh Điềm từ trong mơ màng bừng tỉnh, nàng ngẩng đầu, nhìn qua ngoài cửa sổ rải đầy ánh mặt trời, tâm tình bị đè nén cũng buông lỏng, nàng chậm rãi lộ ra một nụ cười, hồi tưởng lại chuyện tối ngày hôm qua, Hạ Cảnh Điềm cảm giác ngực đã thư giãn nhiều hơn, ít nhất, nàng không cần mang áy náy trong lòng đối với Đỗ Thiên Trạch, về phần người kia, Hạ Cảnh Điềm đã không muốn nhiều lời cái gì, trốn tránh cũng mệt mỏi rồi, hôm nay, cuối cùng đã tìm được giải phóng, yêu không đáng sợ đến mức nàng không dám đối mặt, nhưng hôm nay, nàng đã đối mặt rồi, cũng phát hiện nó không phải khổ sở như trong tưởng tượng.
Ngoài cửa, Hạ mẹ gõ cửa, “Cảnh Điềm, xuống ăn điểm tâm .”
“Con biết rồi, chờ con chốc lát.” Hạ Cảnh Điềm vui vẻ trả lời, đứng dậy, vội vàng đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, nhìn qua hai mắt y nguyên còn có chút sưng, nàng cầm khăn mặt lạnh đắp xuống, hiệu quả thật đúng là tốt, nàng nhìn mình rồi mỉm cười, tranh thủ thời gian ra phòng thay quần áo.
Khi thấy trên bàn bữa sáng phong phú, Hạ Cảnh Điềm nở nụ cười, “Oa, toàn những thứ con thích.”
“Biết rõ con thích ăn, ba của con sáng nay đặc biệt đi mua .” Hạ Cảnh Điềm nhìn mẹ vẻ mặt bình thường, cảm thấy cũng trấn an rồi, ha ha cười.
“Cám ơn cha.” Hạ Cảnh Điềm vừa cầm bánh mì gặm, vừa nói một câu nghe không rõ thanh âm.
Rước lấy Hạ cha một câu trách cứ, “Lo ăn bánh mì đi rồi nói sau! Hôm nay thứ Hai, không cần phải đi làm à?”
“Tối nay đi!” Hạ Cảnh Điềm giọng điệu ra vẻ thoải mái nói.
“Không sợ trừ tiền lương?” Hạ cha ha ha cười, trêu ghẹo nói.
“Sẽ không trừ tiền lương, muộn một chút cũng không sao.” Hạ Cảnh Điềm nói ra, đáy lòng cũng đang nghĩ, không đi sẽ không đi, muốn trừ tiền lương thì trừ a! Khó được ở nhà mà.
Hạ Cảnh Điềm trong lời nói làm cho Hạ mẹ có chút lo lắng nhăn lại lông mày, dặn dò, “Lần trước ông chủ của con chi năm năm tiền lương trước, con còn dám lười biếng.”
Những lời này làm cho Hạ Cảnh Điềm sắc mặt khẽ giật mình, lập tức, nàng nhìn lên, mỗi bên tay cầm một thứ bánh lên tiếng nói, “Biết rồi mẹ ạ, con sẽ đi làm ngay bây giờ.” Nói xong, Hạ Cảnh Điềm liền lấy túi đi ra cửa.
Khi ra cửa trong nháy mắt, Hạ Cảnh Điềm nhấm nuốt trong miệng bánh bao mà đã cảm thấy vô vị, nụ cười trên mặt cũng trở thành thở dài, nàng bước chân chậm rãi đi xuống lầu, vừa vô thức ăn bánh mì, vừa nghĩ ngợi, hôm nay, nàng đi làm là công ty chi nhánh trước đây.
Vừa nghĩ tới phải gặp Kỷ Vĩ Thần, Hạ Cảnh Điềm không thể nói trong lòng có tư vị gì, ăn xong bánh bao, Hạ Cảnh Điềm cố gắng hít một hơi, trấn định cảm xúc rồi ngăn một chiếc taxi hướng Kỷ thị đi đến.
Nửa giờ sau, xe vững vàng dừng ở cửa công ty Kỷ thị, Hạ Cảnh Điềm từ trong xe đi ra, cất bước liền hướng thang máy mà đi, dọc theo con đường này, nàng nghĩ thông suốt, chính mình không có gì phải sợ hãi, yêu một người không thể làm chết ai, chỉ là không dám đối mặt, Kỷ Vĩ Thần có gì đặc biệt hơn người đâu, đợi nàng tìm được người hợp ý nhất định sẽ quên hắn.
Đáy lòng có một cổ dũng khí, Hạ Cảnh Điềm trực tiếp đi lên tầng hai mươi mốt, đó là văn phòng của Kỷ Vĩ Thần, lúc này, bởi vì quá sớm, không gian im ắng, Hạ Cảnh Điềm bước vào, đẩy cửa ra, nguyên lai tưởng rằng không có ai, lại đột nhiên nghiêng mắt nhìn đến trên ghế đang nằm một dáng người cao thẳng, Hạ Cảnh Điềm tự dưng lại càng hoảng sợ, đợi nàng hoàn hồn, mới phát hiện, Kỷ Vĩ Thần đang ngủ trên ghế, mà bên cạnh sô pha trên bàn đẩy rẫy bình rượu trống không, hiển nhiên là uống cạn sạch, trên mặt đất vài đầu điếu thuốc làm cho cái bàn thoạt nhìn rất loạn.
Hình ảnh này làm cho Hạ Cảnh Điềm cả người đứng ngây tại chỗ, con mắt chăm chú chằm chằm vào gương mặt xem ra đang ngủ say, cơ hồ đã quên hô hấp, đã quên chính mình, hắn như vậy không hề phòng, hay là nàng lần đầu tiên trông thấy hắn như thế, nên để mặc ánh mắt của mình tha
