hắn sẽ ở F thị?
“Đang suy nghĩ gì?” Đỗ Thiên Trạch rầu rĩ lên tiếng, Hạ Cảnh Điềm không nói một lời làm cho tâm tình của hắn lại càng không an.
“Không có gì.” Hạ Cảnh Điềm khẽ thở dài một hơi, liền chính nàng cũng không biết mình đang nghĩ cái gì, chỉ biết là vừa rồi khi nhìn thấy Kỷ Vĩ Thần, trong nội tâm có một loại kích động không hiểu, nhưng khi nghe được hắn lạnh nhạt lời nói, nàng lại cảm thấy chính mình đang làm gì sai chuyện, rốt cuộc là như thế nào?
Trên đường đi, Hạ Cảnh Điềm cùng Đỗ Thiên Trạch đều không có nói lời nào nữa, xe một đường chạy gấp hướng sân bay.
Nhưng loại trầm mặc trí mạng này là vì hai người tâm tư nghĩ đến hai việc khác, đặc biệt là Đỗ Thiên Trạch, trong ngực buồn bực làm cho hắn càng ngày càng không thoải mái, hắn rất muốn biết rõ, vì cái gì Kỷ Vĩ Thần cùng Hạ Cảnh Điềm là đồng thời đi ra tới?
Chương 138: Đêm Đoạn Chuyện
Chủ nhật, hôn lễ của Lâm Lâm được tổ chức ở một nhà hàng trung bình, người tới rất nhiều, lời chúc phúc bay đầy trời, tất cả mọi người đều đang nói lời chúc mừng, Hạ Cảnh Điềm sớm đã đi bên cạnh Lâm Lâm, hâm mộ nhìn bạn mình trong bộ váy cưới, thật sự là rất đẹp a, nhìn Lâm Lâm đang soi gương, Hạ Cảnh Điềm có chút ngơ ngẩn nhìn cô, nàng suy nghĩ, vì người yêu phủ thêm áo cưới là một chuyện thật sự hạnh phúc? Có một giây, trong đầu xẹt qua một bóng người, Hạ Cảnh Điềm có chút kinh ngạc, tại sao phải đột nhiên nghĩ đến Kỷ Vĩ Thần?
“Cảnh Điềm, có đẹp không? Có phải váy quá dài rồi?” Lâm Lâm nhìn qua mình trong kính hướng nhìn Hạ Cảnh Điềm nói.
“Không a! Rất đẹp.” Hạ Cảnh Điềm vui vẻ trả lời.
“Thật sự?” Lâm Lâm vừa cười nói, vừa thoả mãn thưởng thức mình trong kính, từ trong gương nhìn Hạ Cảnh Điềm ngẩn người, cô quay đầu lại hướng nàng trêu ghẹo nói, “Làm sao vậy? Suy nghĩ đến ai a?”
“Nào có, mình chỉ muốn nói, hôm nay cậu thật đẹp, đẹp đến ngây người.” Hạ Cảnh Điềm ha ha cười, bỏ đi trong đầu ý nghĩ không thực tế.
“Hôm cậu làm cô dâu, nhất định so với mìn đẹp hơn.” Lâm Lâm cười nói.
Cũng đang lúc này, một người bạn thời đại học đi vào gian phòng, trong tay cầm một phong thư lì xì, đưa cho Lâm Lâm, “Đây là Lý Lan gửi cậu.”
“Lý Lan đến rồi ?” Lâm Lâm ngẩn ngơ, cùng Hạ Cảnh Điềm nhìn một cái, Hạ Cảnh Điềm biến sắc, kinh ngạc đứng người lên.
“Bất quá, cô ấy đưa lì xì rồi liền đi.” Cô bạn bồi thêm một câu.
“Cái gì? Đi rồi?” Lâm Lâm mở to hai mắt, thập phần kinh ngạc kêu lên, cô đương nhiên không biết nguyên nhân Lý Lan vội vàng rời đi, chỉ là làm bạn thân mà cô kết hôn Lý Lan cũng không đến tham gia, thực sự làm cho cô rất thất vọng.
Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc ngồi ở một bên, không nói gì, nhưng là, trên mặt lại hiện lên một tia khẩn trương , nói thật ra, vừa rồi nghe được tên Lý Lan, nàng cũng kích động lên, hôm nay, nghe nói cô ấy sẽ đến, trong lòng nàng cũng không biết có tư vị gì.
“Cô ấy nói có chuyện gấp, còn để cho mình chuyển lời xin lỗi đến cậu.”
Sauk hi cô bạn đi ra ngoài, Lâm Lâm thở dài, đem lì xì bỏ vào túi, ngồi xuống hướng Hạ Cảnh Điềm nhìn một cái, mấp máy môi, không có nói cái gì nữa.
Tiệc cưới thập phần náo nhiệt, Hạ Cảnh Điềm ngồi ở trong đám người, nhìn người chủ trì lên giới thiệu, chứng kiến Lâm Lâm trên mặt nụ cười hạnh phúc, chứng kiến chồng Lâm Lâm nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình, đây hết thảy, cũng làm cho làm Hạ Cảnh Điềm hâm mộ, nhưng lại càng ngay tại lúc này, trong đầu nàng lại luôn không tự giác hiện lên hình ảnh Kỷ Vĩ Thần, nàng rất muốn che đậy loại suy nghĩ này, nhưng nó cứ xông tới làm cho nàng không biết làm sao chỉ cảm thấy thống khổ.
Hạ Cảnh Điềm trên mặt cười vui vẻ, nhưng sau đó có một tia nhàn nhạt khổ sáp, thế giới này không có chuyện gì hạnh phúc hơn chuyện được sống bên người mình yêu.
Vừa mới ăn cơm, điện thoại Đỗ Thiên Trạch đã gọi đến, Hạ Cảnh Điềm vừa nghe, mới biết được hắn đã đợi ở ngoài cửa, Hạ Cảnh Điềm sửng sốt một chút, cùng Lâm Lâm nói một tiếng liền đi ra ngoài.
“Tham gia hôn lễ, có cảm giác gì không?” Mới vừa lên xe, Đỗ Thiên Trạch đã hỏi thăm.
Hạ Cảnh Điềm chỉ cười không đáp, bởi vì nàng cũng không nói lên được, trong khi chúc phúc bạn than đã nghĩ đến tương lai của mình.
“Xế chiều hôm nay cho em chọn thời gian và địa điểm, em chuẩn bị đi nơi nào?” Đỗ Thiên Trạch nhướng mày, đem quyền quyết định giao cho Hạ Cảnh Điềm.
Hạ Cảnh Điềm nói một cái địa chỉ, là một quán cà phê đã lâu không tới, đây là một nơi nàng cùng bạn hay lui tới, ra đi một năm, trong lúc này mùi vị cà phê vẫn ngon như vậy, có loại chút quen thuộc, hai người lẳng lặng ngồi ở trong quán, nghe Hạ Cảnh Điềm kể lại chuyện nàng học trong trường, Đỗ Thiên Trạch nghe rất chăm chú, đôi lúc cũng không quên khôi hài vài câu, yên tĩnh buổi chiều cứ như vậy đi qua.
Buổi tối, dưới yêu cầu mạnh mẽ của Đỗ Thiên Trạch, Hạ Cảnh Điềm đành phải dẫn theo Đỗ Thiên Trạch về nhà ăn cơm, ba mẹ Hạ Cảnh Điềm đã gặp qua Đỗ Thiên Trạch, hơn nữa trong tiềm thức đều cho rằng Đỗ Thiên Trạch là bạn trai Hạ Cảnh Điềm, đối với hắn thập phần nhiệt tình, Đỗ Thiên Trạch rất có lễ phép, ra dáng điềm tĩnh, hơn nữa hắn nhẹ nhàng nói chuyện rất được ba mẹ Hạ Cảnh
