làm cho người ta khó suy đoán, trời biết, trong suy nghĩ của hắn lại là buổi đem cùng Hạ Cảnh Điềm triền miên, nhớ tới nàng ngọt ngào, nhớ tới nàng nghịch ngợm cùng khủng hoảng, lần đầu tiên giữ lấy nàng, nhưng khi ấy hắn có suy nghĩ hỗn loạn, lần thứ hai có được lại cảm giác nàng đẹp hơn rất nhiều, nhìn dáng nàng nằm trên giường hắn lần đầu tiên có đắc ý chậm rãi thưởng thức, loại cảm giác dần dần say mê rất tốt.
Yên tĩnh bên cạnh bể bơi, điện thoại lẳng lặng vang lên, hắn tự tay lấy ra, là trợ lý Lâm Đào, hắn ấn nút trả lời, giọng điệu hơi có chút khàn khàn, “Alo.”
“Kỷ tổng, Đỗ tổng muốn gặp ngài.” Đầu kia, Lâm Đào giọng điệu có chút gấp.
Đỗ Thiên Trạch? Kỷ Vĩ Thần nhíu lông mày, sau một khắc lại lên tiếng, “Nói cho anh ta biết tôi không có thời gian.”
Đầu kia Lâm Đào giật mình, cuối cùng vẫn lên tiếng đáp lại, “Tôi biết rồi.” Nói xong, cúp điện thoại.
Kỷ Vĩ Thần không khỏi nhíu mày, Đỗ Thiên Trạch lúc này vội vã tìm hắn vì chuyện gì? Chuyện làm ăn, không có khả năng, chẳng lẽ là vì nàng? Kỷ Vĩ Thần càng chau nhanh lông mày, ánh mắt ngay lập tức có chút sắc bén.
Tại Cao ốc Đỗ thị, Đỗ Thiên Trạch đang lo lắng chờ tin của Lâm Đào, hắn lúc này thật sự rất muốn tìm Kỷ Vĩ Thần nói chuyện về Hạ Cảnh Điềm, có dự cảm, hắn cho rằng Kỷ Vĩ Thần biết rõ nơi ở của Hạ Cảnh Điềm, lần trước hắn biết rõ Hạ Cảnh Điềm từ chức hoàn toàn là lấy cớ, lần này, Đỗ Thiên Trạch cho rằng, Hạ Cảnh Điềm nhất định có quan hệ nào đó cùng Kỷ Vĩ Thần.
Chỉ chốc lát sau, Lâm Đào điện thoại lại, nghe hắn lời nói có chút thật có lỗi lên tiếng, “Thực xin lỗi, Đỗ tổng, tôi tạm thời liên lạc không được với Kỷ tổng, xin hỏi ngài có chuyện gì quan trọng sao? Tôi sẽ giúp truyền đạt.”
Cái này trả lời làm cho Đỗ Thiên Trạch không vui nhướng mi, giọng điệu có chút ác liệt nói, “Không cần.” Nói xong, trực tiếp cúp điện thoại, Kỷ Vĩ Thần lại không gặp hắn, vì cái gì? Chẳng lẽ hắn đoán được dụng tâm của mình?
Cũng đang lúc này, chỉ thấy ngoài cửa có một đạo bóng dáng đẩy cửa vào, là Văn Bác đã lâu không gặp, chỉ thấy hắn mặt mày hớn hở, xem ra gần đây rất vui vẻ, nhìn thấy Đỗ Thiên Trạch vẻ mặt thối hoắc, lập tức giả bộ ân cần hỏi han, “Làm sao vậy? Ai chọc Đỗ tổng rồi?”
“Cậu tới làm gì?” Đỗ Thiên Trạch không nhẫn nại nhướng mày.
“Không chào đón mình à?” Văn Bác vẻ mặt bị thương, biểu lộ thập phần ủy khuất, hắn hôm nay vừa vặn đi làm việc đi ngang qua Đỗ thị, nhưng hắn là hảo ý đi lên thăm hỏi, nói như vậy làm hắn như thế nào không thương tâm được nha?
“Có gì nói mau, mình không có kiên nhẫn.” Đỗ Thiên Trạch sắc mặt hơi trì hoãn một chút, hắn bây giờ nghe không vào bất cứ chuyện gì, thầm nghĩ nhanh lên tìm được Hạ Cảnh Điềm.
Văn Bác nhíu mày, “Lần trước buổi biễu diễn thời trang cậu không đi thật sự là đáng tiếc, cậu không thấy được Anna biểu diễn xuất sắc như thế nào đâu, như vậy mới thật sự là yêu tinh mê người nha, ở phía sau khán đài, cô ấy một mực hỏi về cậu, hơn nữa, còn rất có hứng thú biết rõ tình hình gần đây của cậu, cậu không biết ngày nào đó cũng là sinh nhật của cô ấy, chúng mình một đám tổ chức tiệc trong biệt thự đến ba giờ sáng, cậu bỏ lỡ quá nhiều đó.” Văn bác hào hứng bừng bừng nói, nói đến đây, còn ngăn không được cười vài tiếng.
Khi hắn cho rằng đã làm Đỗ Thiên Trạch có một chút hâm mộ, nhưng không ngờ, Đỗ Thiên Trạch biểu lộ làm hắn khẽ giật mình, bật thốt lên hỏi, “Lần trước Hạ Cảnh Điềm tham gia tiệc sinh nhật của ai?”
Văn Bác ngược lại bị Đỗ Thiên Trạch hỏi đến mơ hồ, nhướng nhướng mày, biểu lộ không để ý nói, “Hạ Cảnh Điềm? Ai là Hạ Cảnh Điềm?” cuộc sống của hắn tựa hồ chưa có xuất hiện qua cô bé này nha!
“Chính là người lần trước cùng mình xuất hiện trên báo.” Đỗ Thiên Trạch thật muốn cho hắn một đấm, làm hắn tỉnh một chút, người này ngoại trừ gái và rượu, còn biết cái gì?
Văn Bác lúc này mới nhớ tới Hạ Cảnh Điềm là ai, lập tức nói, “A! cô gái kia a! Như thế nào? Cậu còn đang nhớ cô ấy?”
“Trả lời vấn đề của mình.” Đỗ Thiên Trạch ánh mắt lạnh thấu xương liếc mắt qua, dường như một giây sau muốn bão nổi.
Văn Bác lập tức khoát tay, biểu lộ đứng đắn một ít, “Được rồi, được rồi, là sinh nhật của thiếu gia bệnh viện Doãn thị.”
Doãn thị làm sao có thể không biết? là bệnh việc lớn và nổi danh nhất, hơn nữa trong nhiều thành phố lớn còn có chi nhành, Doãn viện trưởng càng có tiếng tăm tốt, Đỗ Thiên Trạch nhíu mày, không thể tưởng được cùng Hạ Cảnh Điềm cùng một chỗ lại là người ưu tú lớn mặt như vậy, Đỗ Thiên Trạch cảm thấy có một cảm giác nguy cơ nho nhỏ dâng lên, hắn nhướng mi nói, “Vậy anh ta hay xuất hiện ở đâu?”
“Hẳn là ở bệnh viện a! Nhưng anh ta là một người rất nghiêm túc, bình thường sẽ không đi chơi bời.” Văn Bác cười hắc hắc nói, cũng trong lòng âm thầm kinh ngạc, không rõ Đỗ Thiên Trạch làm sao lại để ý đến một cô gái bình thường như vậy?
Đỗ Thiên Trạch lấy chìa khóa trên bàn, lập tức cất bước ra cửa văn phòng, sau lưng, Văn Bác không vui nhướng mày nói, “Này uy, cậu cứ như vậy đi à! Mình ngồi lâu như vậy, liền ly trà đều cũng không uống được?”
Tiếng hắn phàn nàn bị Đỗ Thiên Trạch bỏ lại sau lưng, Đỗ Th
