XtGem Forum catalog
Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214092

Bình chọn: 9.00/10/1409 lượt.

hẳn là phải thích loại trường hợp này chứ! Làm sao có thể có vẻ khẩn trương như vậy?

Kỷ Vĩ Thần khí tức nam tính mạnh mẽ đập vào mặt, bí mật mang theo một loại nước hoa đặc biệt dễ ngửi, nhẹ nhàng trêu chọc xúc giác nhạy cảm của Hạ Cảnh Điềm, mà trên lưng tay nắm chặt làm cho nàng thân thể không hề phản kháng cùng hắn dán sát, Hạ Cảnh Điềm cảm giác hô hấp đã loạn, khuôn mặt nhỏ nhắn đụng phải lồng ngực cứng rắn của hắn, mà thân hình nhỏ nhắn của nàng đã sớm được Kỷ Vĩ Thần kéo vào trong ngực.

Trời ạ! Đây là khiêu vũ sao? Hạ Cảnh Điềm trừng lớn mắt, nhưng, trời biết, nàng đến cỡ nào tham luyến khí tức thuộc về hắn, nó đã sớm ẩn sâu trong lòng nàng, nhiệt độ nóng rực của hắn, hô hấp của hắn, hết thảy thuộc về hắn, trong mọi cử động thân mật, đều như vậy không hề che dấu hiện ra ở trước mặt nàng, Hạ Cảnh Điềm cảm giác thân thể không hiểu nóng lên, không biết có phải hay không là bởi vì uống quá nhiều rượu, nàng có chút say.

Bỗng dưng, bên tai truyền đến một cái cắn khẽ, Hạ Cảnh Điềm cả người mẫn cảm xiết chặt, Kỷ Vĩ Thần thanh âm khàn khàn vang lên, mang theo một vòng cười khẽ, “Rất mẫn cảm.”

Như thế mập mờ lời nói nghe vào tai Hạ Cảnh Điềm càng giống như trêu đùa thần kinh yếu ớt của nàng, nàng trầm thấp nói một câu, “Kỷ tổng. . .”

“Hửm?” Trầm thấp ứng, Kỷ Vĩ Thần ánh mắt thâm thúy tham lam chằm chằm vào khuôn mặt nàng.

Hạ Cảnh Điềm vô thức ngẩng đầu lên, vừa lúc chạm đến gương mặt hoàn mỹ nhìn như đang xâm lược, giờ khắc này, nàng không cần biết đến quyền thế của hắn, tiền tài của hắn tài, chỉ vì hắn tướng mạo tuấn mỹ đã đủ làm cho nàng bị lạc, Hạ Cảnh Điềm mê mang chớp chớp mắt, đáp lại nàng dĩ nhiên là môi mỏng gợi cảm của ắn, một nụ hôn nhẹ mà dịu dàng che đi lên, Hạ Cảnh Điềm lặng lẽ mở to mắt, nhưng không có cự tuyệt, bởi vì cự tuyệt không được, không có cố gắng cự tuyệt, hết thảy cảm thụ đều làm người ta kích động mà huyết mạch phun trào.

Ban đầu như chuồn chuồn lướt nước, bây giờ là chăm chú không muốn chia lìa cùng dây dưa, hai người hôn đến nhập hồn, quanh thân tất cả mọi người đều cũng đang hưởng thụ lấy âm nhạc cùng ngọn đèn mang đến sự kích thích.

Thật lâu hai người mới tách ra, Hạ Cảnh Điềm đã thở hổn hển nhưng như vậy ngọt ngào thật làm cho nàng có một cảm nhận khác, nàng đột nhiên phát hiện mình thật vui vẻ, như sắp vỡ đê rồi, nhìn trước mắt người đàn ông này, đôi mắt hắn thâm tình như thế, Hạ Cảnh Điềm cam nguyện trầm mê.

Điệu nhạc dừng lại, các cặp đang ôm nhau đều tự tán đi, tiếp nhận ly rượu từ phục vụ sinh tiếp tục tâm tình, mà Hạ Cảnh Điềm cũng bị Kỷ Vĩ Thần dẫn đến một chỗ ngồi, phục vụ thập phần chu đáo đưa tới thức uống, hai người đều tự cầm một ly.

Ngọn đèn lúc này sáng hơn, lui đi hôn ám, đem dục vọng cùng tâm tư đều chiếu sáng, trong ánh đèn, Hạ Cảnh Điềm không dám nhìn tới hai mắt Kỷ Vĩ Thần, bởi vì nàng sợ bị hắn đọc được cảm xúc không rõ của nàng, vừa rồi hết thảy tham lam và mơ tưởng đã có được, nàng lại sẽ không lưu luyến, có được rồi nàng cũng không thêm tham vọng.

“Như thế nào? Cảm giác không thú vị sao?” Kỷ Vĩ Thần nhìn Hạ Cảnh Điềm rủ xuống đôi mắt, trầm thấp hỏi.

Hạ Cảnh Điềm cắn cắn môi dưới, ngẩng đầu lên nói, “Kỷ tổng, tôi có thể rời đi trước không?”

“Phải đi à?” Kỷ Vĩ Thần lông mày nhăn lại, bất quá, hắn cũng không thích không khí hai mặt ở nơi này, hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài, thời gian đã gần mười giờ hơn, cũng nên rời đi, rồi hướng Hạ Cảnh Điềm trầm giọng nói, “Cô chờ một chút, khi đi tôi sẽ gọi.”

Hạ Cảnh Điềm gật gật đầu, nghe ra hắn sẽ cùng nàng rời đi, nàng trong lòng nói không ra vui sướng, nhìn về phía chủ nhân bữa tiệc, Hạ Cảnh Điềm mê hoặc nhìn, vì cái gì đã từng đối với nàng lạnh lùng như vậy, hôm nay lại đối với nàng tốt như vậy ? Là mộng sao? Cho dù là mộng, cũng không thể gây cho nàng loại cảm giác vui vẻ này! Huống chi đây là thật, hắn chân thật đang ở trước mắt, Hạ Cảnh Điềm tâm tình bây giờ dồn dập mà bối rối, nàng sợ qua đêm nay, tâm sẽ lại một lần nữa trầm luân, nàng sợ yêu không dứt được, sợ rơi vào tay giặc, nhưng làm cho nàng lo lắng chính là, nàng chỉ sợ sớm đã luân hãm vào vực sâu không thể tự kềm chế.

Chỉ chốc lát sau, Kỷ Vĩ Thần đã đi tới, kéo tay nàng trong lúc mọi người đang nhìn mà rời đi, đi ra khỏi đại sảnh náo nhiệt, hành lang có vẻ yên tĩnh cực kỳ, Hạ Cảnh Điềm tận lực phóng nhẹ bước chân, điều chỉnh hô hấp, rời đi trong trường hợp này, nàng có chút thở dài một hơi, cùng hắn đi vào trong thang máy, cửa nhẹ nhàng khép lại càng làm không khí thêm yên tĩnh, Hạ Cảnh Điềm tổng cảm giác muốn nói cái gì, nhưng lại không nghĩ ra được lời nói.

“Kỷ tổng, cám ơn ngài dẫn tôi tới loại dạ tiệc này.” Hạ Cảnh Điềm giọng điệu lập tức trở nên khách sáo, hôm nay nàng cũng học được cái gì là diễn trò.

Kỷ Vĩ Thần ở dưới ánh đèn sáng chú mục gương mặt Hạ Cảnh Điềm, vừa rồi nàng tích cực đáp lại làm cho hắn kìm lòng không được muốn càng nhiều, hơn nữa, khó nói lên trong lòng có chút vui vẻ, mới vài phút, nàng lại dùng lời nói tràn ngập khoảng cách, hiển nhiên làm cho hắn không vui, “Chỉ cần cô đồng ý, từ nay về sau, loại yến hội này còn rấ