XtGem Forum catalog
Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214545

Bình chọn: 9.5.00/10/1454 lượt.

của hắn, hô hấp của hắn tại bên tai, nụ hôn của hắn như lửa nóng khắc ở bờ vai nàng trắng nõn, hô hấp của hắn trầm trọng, giọng điệu của hắn khàn khàn, “Em đừng từ chối tôi, được không?”

Không, không thể, không được. . . Hạ Cảnh Điềm nội tâm la lên, nhưng trước mặt người đàn ông này nàng giống nhưng vô lực, không, nàng cự tuyệt không được, cự tuyệt không được hấp dẫn của hắn, Hạ Cảnh Điềm xoay người, giương mắt nhìn, bình tĩnh nhìn thẳng vào đôi mắt sâu u của hắn, nhỏ giọng hỏi, “Vậy anh thích tôi sao?” Chỉ cần đáp án này, nàng tình nguyện trả giá chính mình.

Môi mỏng tràn một vòng cười, hắn nhìn nàng trầm ngâm một chút, khẳng định đáp, “Thích.”

“Thật sự?” Hạ Cảnh Điềm vui sướng, hắn nói thích nàng?

“Tôi dùng thân thể chứng minh, có thể chứ?” Kỷ Vĩ Thần mập mờ đem lời nói nhả bên tai của nàng, sau đó, tay to đem nàng bế ôm ngang trong ngực, vững bước đi về hướng giường.

Hạ Cảnh Điềm kinh hô một tiếng, ánh mắt rốt cuộc không thể rời khỏi gương mặt làm nàng si mê, trong cũng đã hạ quyết định, được, để mặc chính mình tùy hứng một lần, không cần phải suy nghĩ sai hoặc đúng, cho dù sai, nàng cũng không quản.

Trong mắt Kỷ Vĩ Thần, đêm nay Hạ Cảnh Điềm chủ động hơn làm cho hắn như phát điên, có rất ít phụ nữ cho hắn loại cảm giác này, vừa rồi trong phòng, hắn nhiều lần tự hỏi, tâm tình bực bội, trong đầu đều là hình ảnh Hạ Cảnh Điềm, cho nên, trong sự đè nén thống khổ, hắn đã lựa chọn thỏa mãn chính mình.

Vướng vúi khăn tắm bị giật xuống, trên giường hai bóng dáng quấn giao cùng một chỗ, dưới đèn mờ ảo không thể phân rõ như một khối hợp nhau . . .

Kéo bức màn ngăn lại ánh mặt trời chiếu xạ, trong lúc ngủ say Hạ Cảnh Điềm bị chói mắt làm tỉnh lại, lông mi thật dài nháy động mấy cái, nàng mở mắt ra, khi thấy chính mình không mảnh vải che thân nằm ở trên giường, mới nhớ tới tối hôm qua phóng túng, lập tức mặt đỏ tới mang tai, Kỷ Vĩ Thần y nguyên đang còn ngủ, môi mỏng khêu gợi cong nhẹ, hiển nhiên ngủ rất ngon, Hạ Cảnh Điềm lập tức lấy tay che miệng, sợ đánh thức đến hắn, lẳng lặng nhìn khuôn mặt của hắn vài giây, nàng mới đi xuống giường, nhặt lên khăn tắm đem thân thể của mình che khuất, sau đó, đi vào phòng tắm.

Chờ Hạ Cảnh Điềm tắm xong đi ra, chỉ thấy Kỷ Vĩ Thần đã thức, ngồi ở bờ giường hút thuốc, nhàn nhạt vòng khói làm mặt hắn có chút mơ hồ, lồng ngực nam tính lộ rõ lại một lần nữa làm cho Hạ Cảnh Điềm xấu hổ, Hạ Cảnh Điềm vây quanh khăn tắm ngồi ở trên ghế, ánh mắt không dám nhìn hướng hắn.

Không khí trầm tĩnh, ánh mặt trời nghịch ngợm lưu luyến nơi bệ cửa sổ, chiết xạ hương vị khô ráo, Hạ Cảnh Điềm ánh mắt phóng ra ngoài, trên giường Kỷ Vĩ Thần mở miệng, “Đối với chuyện tối ngày hôm qua. . .

Hạ Cảnh Điềm vừa nghe nhắc đến tối hôm qua, không biết vì sao có chút cường ngạnh, nàng giương lên đầu, cắt đứt lời của hắn, “Chuyện tối ngày hôm qua là ngoài ý muốn, tôi sẽ quên.” Tối hôm qua không có ai đúng ai sai, nàng đã trưởng thành, nàng có thể vì dục vọng của mình chịu trách nhiệm.

Lần này ngược lại đến phiên Kỷ Vĩ Thần cau mày, khuôn mặt tuấn tú có chút âm trầm, Hạ Cảnh Điềm lời nói làm hắn có chút không vui, chuyện tối ngày hôm qua là ngoài ý muốn? Không phải, hắn tinh tường biết là đó là cần, cô gái này rốt cuộc nghĩ cái gì? Dựa theo lệ cũ, đối với chuyện ngày hôm qua, hắn sẽ trả tiền, nhưng lời nói còn chưa nói đi ra, đã bị cắt đứt, hắn đành phải từ chối cho ý kiến, dứt khoát không nói.

Hạ Cảnh Điềm đan tay vào nhau, mở miệng, “Cái kia, anh có thể giúp tìm cho tôi một bộ quần áo tới đây không?”

Kỷ Vĩ Thần nhướng nhướng mày, tiện tay gọi một cú điện thoại, hai người cứ như vậy lẳng lặng ngồi ở trong phòng, 20 phút sau, Hạ Cảnh Điềm đã có quần áo đưa tới, mà hai người cũng tắm xong, cùng nhau ra khách sạn, chuyện tối ngày hôm qua, hai người không còn đề cập nữa.

Buổi chiều bay trở lại D thị, Hạ Cảnh Điềm đã không có thời gian về nhà lần nữa, nên điện thoại cùng ba mẹ nói lời chào, rồi lấy túi xách đi theo Kỷ Vĩ Thần lên máy bay.

Đối với Đỗ Thiên Trạch từ ngày đó hắn vẫn chìm đắm trong quán bar, đã say rất nhiều lần rồi, nhưng mỗi lần tỉnh táo lại chỉ nghĩ đến uống rượu, hắn muốn chính mình say, hắn nghĩ quên ngày đó Hạ Cảnh Điềm đã nói gì với hắn, đàn ông rất kiên cường, có thể đây chẳng qua là mặt ngoài, nhưng thật sự trong tâm cũng là yếu ớt .

Hai ngày sau đó, bạn tốt của hắn đưa hắn trở về biệt thự Đỗ thị, hắn cũng trốn trong phòng ba ngày không có ra cửa.

Còn Hạ Cảnh Điềm sau khi về đến D thị cũng cố gắng quên đi chuyện đã phát sinh ở F thị, làm việc rồi tan tầm, chỉ là có những lúc ngẫu nhiên ngẩn người, sẽ nhớ tới gương mặt người đàn ông kia, nhớ tới lời của hắn đêm đó, rồi trên mặt thoáng hiện một nụ cười nhẹ mà chính nàng cũng không hay biết.

Nhưng Kỷ Vĩ Thần không hề giống Đỗ Thiên Trạch rãnh rỗi như vậy, từ sau khi trở lại D thị, cơ hội gặp mặt của họ cũng rất ít, một tuần lễ trôi qua, Hạ Cảnh Điềm ngoại trừ nói chuyện với hắn trong điện thoại mấy lần, cũng chưa hề gặp mặt, gần đây là mới hôm qua, ngoại trừ công việc, Hạ Cảnh Điềm nghe không ra trong lời nói của hắn có ý gì khác, b