Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214264

Bình chọn: 10.00/10/1426 lượt.

t nhiều.”

Hạ Cảnh Điềm cả kinh, nhướng mày, tranh thủ thời gian khoát tay nói, “Không cần, lần sau không cần, cám ơn.”

Hạ Cảnh Điềm lắc đầu làm cho Kỷ Vĩ Thần càng không vui, hắn cao thẳng thân hình đi đến gần nàng, đem nàng bức đến góc thang máy, hai tay duỗi ra, đem nàng bao quanh, hắn giọng điệu tức giận gầm nhẹ nói, “Cô rất thích từ chối phải không?”

Hạ Cảnh Điềm giật mình, trên người hắn phát ra áp lực làm cho nàng bất an, không biết nên như thế nào đáp lại, đã thấy mắt của hắn cúi xuống, bàn tay dứt khoát ôm chầm eo của nàng, đem nàng gần hơn trong ngực, môi mỏng phách đạo trừng phạt che lên.

“Ưm. . .” Hạ Cảnh Điềm la nhẹ một tiếng, cảm giác được đôi môi có thêm nhiệt độ, đầu óc trống rỗng, tay vô thức đẩy hắn ra, lại phát hiện căn bản đẩy không được, muốn cự tuyệt quay đầu, bàn tay sau đầu biết nàng muốn tránh né, dùng sức đè lại gáy nàng, làm cho nàng không cách nào cự tuyệt nụ hôn ép buộc của hắn.

Như thế thân mật, hai người có thể cách quần áo mỏng mà cảm nhận được nhiệt độ trên da thịt đối phương, Hạ Cảnh Điềm cảm giác máu trong người chảy nhanh, hận không thể muốn vượt nhanh qua tim đang đập liên hồi của mình, mà trên người hắn nhiệt độ cực nóng, một loại khí tức mập mờ vô hình chảy xuôi theo.

Hưởng thụ lấy nàng thân thể mềm mại, Kỷ Vĩ Thần cảm giác bụng dưới truyền đến cảm giác khó chịu, nếu như không phải bởi vì chỗ này không thích hợp, hắn tuyệt đối sẽ không chút do dự muốn nàng, nhưng thân thể của nàng lại làm cho hắn lưu luyến không muốn buông tay, cho dù thang máy rơi xuống đất, hắn cũng không nguyện buông ra.

Cửa thang máy mở ra trong chớp mắt, Hạ Cảnh Điềm khóe mắt nghiêng nhìn đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người nơi cửa, nàng cũng không biết nơi nào đến một sức mạnh, đơn giản chỉ cần đẩy hắn ra, nhanh chạy vội đi ra ngoài, mà sau lưng, Kỷ Vĩ Thần thì không thèm để ý chút nào ánh mắt của mọi người, thong dong đuổi theo.

Chạy ra cửa lớn, Hạ Cảnh Điềm đứng một bên, cố gắng điều chỉnh tim như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, trời ạ! Đây là tình huống gì? Nhớ tới vừa rồi trong thang máy một màn, nàng đã nhanh không chịu nổi rồi, khi quay đầu lại, đột nhiên trông thấy bên cạnh mình sớm đã đứng đó – Kỷ Vĩ Thần, nàng càng hoảng loạn, nhanh nhanh quay đầu đi, đã xảy ra chuyện vừa rồi nàng không biết dùng tư thái gì đối mặt .

“Đi thôi! Chúng ta trở về.” Sau lưng, Kỷ Vĩ Thần thanh âm bình tĩnh truyền đến, dường như sự tình vừa rồi hắn hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

“Đi chỗ nào?” Hạ Cảnh Điềm buồn bực kêu một tiếng.

“Trở lại khách sạn.” Sau lưng, Kỷ Vĩ Thần cười khẽ một tiếng, nàng bối rối trong cũng rất thú vị! Hắn đột nhiên phát hiện, so với những phụ nữ kia dịu dàng ngoan ngoãn như sủng vật, Hạ Cảnh Điềm có vẻ thú vị nhiều hơn.

Khách sạn? Hạ Cảnh Điềm đầu óc ầm ầm mà loạn, đã trải qua chuyện như vậy, rất khó không cho nàng nghĩ lệch đi, nàng có chút dồn dập lên tiếng nói, “Kỷ tổng trở về thì tốt rồi, tôi thuê xe về nhà.” Trời ạ! Không thể còn như vậy tiếp tục, nhất định phải nghĩ cách ngăn cản, nếu không, nàng nói không được chính mình sẽ làm ra chuyện gì .

“Về nhà? Đã trễ thế như vậy, hay là về lại khách sạn!” Kỷ Vĩ Thần thanh âm không có cưỡng cầu, lại lộ ra một uy nghiêm làm cho không người nào có thể cự tuyệt.

Tuy áp lực rất lớn, nhưng Hạ Cảnh Điềm vẫn gian nan nói, “Không cần, tôi muốn về nhà.” Hạ Cảnh Điềm cự tuyệt vô cùng vất vả, nhưng trong lòng càng thống khổ, đối mặt người mình yêu thích lại muốn rời xa, lại muốn cự tuyệt, đối với nàng mà nói, không phải là một loại tra tấn sao? Hôm nay xã hội này, ai cũng có quyền lợi tìm được tình yêu, duy chỉ có nàng không thể.

Xem thấu tâm tư Hạ Cảnh Điềm, Kỷ Vĩ Thần cười nhẹ một tiếng, “Cô sợ hãi cái gì?”

Hạ Cảnh Điềm trên mặt hiện lên một vòng chật vật, nàng kinh ngạc nhìn hắn, nhanh phản bác, “Tôi. . . . Tôi làm sao có thể sợ hãi? Tôi . . . .” Nàng đang còn muốn nói cái gì, ở trước mặt hắn, nhưng một lời cũng không nói được.

“Cô đang sợ tôi?”

“Tôi. . .” Hạ Cảnh Điềm không nói gì, chỉ phải trong lòng thừa nhận, đúng, nàng sợ hắn, cũng không phải là sợ đêm nay sẽ phát sinh cái gì, nàng sợ chỉ là từ nay về sau sẽ không dám đối mặt cảm tình, nàng sợ chính là mình mềm yếu cùng vô năng.

Nhìn Hạ Cảnh Điềm gương mặt kinh ngạc, Kỷ Vĩ Thần chậm rãi cười, khàn khàn giọng điệu tới gần, “Trong mắt cô, tôi là Mãnh Hổ sao? Tôi đáng sợ vậy sao?”

Kỷ Vĩ Thần ngôn ngữ bức bách làm cho Hạ Cảnh Điềm không dự liệu được trả lời, vốn đã tâm lý yếu ở đâu còn có khí lực phòng bị, nàng lại một lần nữa không nói gì, giương lên môi, lại nói không ra cái gì, “Tôi. . . .”

Hạ Cảnh Điềm biết rõ, ở trước mặt hắn, nàng hiện tại duy nhất tất cả chính là tự tôn, nàng không thể không có tự tôn, cự tuyệt là một chuyện, nàng càng sợ bị thương, cho nên, nàng tình nguyện trúng kế khích tướng của hắn, cũng không nguyện chịu thua, nàng giương lên đầu, giọng điệu quật cường nói, “Tôi mới sẽ không sợ ngài, Kỷ tổng chớ suy nghĩ nhiều.”

Nhìn nàng như vậy, Kỷ Vĩ Thần lại nở nụ cười, nhìn nàng một cái, hắn xoay người hướng xe đi đến, sau lưng, Hạ Cảnh Điềm nghỉ chân trong chốc l


XtGem Forum catalog