Snack's 1967
Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214534

Bình chọn: 7.5.00/10/1453 lượt.

ất quá, cũng đã quen hắn lạnh lung như thế, nàng cũng không phải là một người có thể khẩn cầu người khác quan tâm.

Ngẫu nhiên nàng sẽ nghĩ tới Đỗ Thiên Trạch, nghĩ đến đêm đó đối với hắn nói những lời thương tâm, Hạ Cảnh Điềm đã không có hy vọng xa vời, chỉ hy vọng hắn có thể sống tốt, trở lại cuộc sống vốn thuộc về của hắn.

Thời gian có khi trôi qua rất chậm, nhưng đối với cuộc sống của những người có việc làm lại trôi qua rất nhanh, rất nhanh, nguyên bản cuộc sống bình thường sẽ không biến động lại bởi vì ý niệm đột nhiên xuất hiện của Hạ Cảnh Điềm mà trở nên phức tạp.

Là phụ nữ, mỗi tháng sẽ có những ngày sinh lý bình thường, mà theo Hạ Cảnh Điềm tính toán, nàng bỗng run mạnh, muộn rồi, thời gian chu kỳ đã trễ hơn mười ngày, chuyện gì đã xảy ra? Chẳng lẽ giống như lần trước vì sức khỏe không tốt? Nhớ tới mười ngày trước là ngày cùng Kỷ Vĩ Thần…, Hạ Cảnh Điềm hốt hoảng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cũng không nghĩ bây giườ đang giờ làm việc, nàng trực tiếp lao xuống lầu, gọi taxi thẳng đến bệnh viện.

Vì muốn tìm đáp án chính xác, Hạ Cảnh Điềm trực tiếp đi bệnh viện Doãn thị, bởi vì nơi này là có danh tiếng nhất, Hạ Cảnh Điềm thẳng đến lầu 11, chỉ là đơn giản vài khâu kiểm tra, Bác sĩ chính xác khẳng định, “Hạ tiểu thư, chúc mừng cô, cô thật sự mang thai.”

Hạ Cảnh Điềm mở to mắt, đầu một mảnh trống không, rõ ràng nghe hiểu rồi, nàng lại lặp lại câu hỏi”Bác sĩ, ông nói cái gì?”

Đang báo hỉ cho Hạ Cảnh Điềm, bác sĩ thấy gương mặt kinh ngạc của nàng thì lập tức minh bạch cái gì, sắc mặt cứng đờ, cười khan nói, “Hạ tiểu thư, cô mang thai.”

Hạ Cảnh Điềm bị chấn động, cả trái tim như ngừng đập, ngây người tại chỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, bên trán mồ hôi lạnh tuôn ra, mà ngay cả thân thể cũng đang lạnh run, Hạ Cảnh Điềm liền không biết làm sao mà đi ra được khỏi bệnh viện, trong lòng nàng chỉ có một câu, không có khả năng, không có khả năng, không có khả năng. . . Nhất định là lầm .

Rất không trùng hợp, Doãn Lê Hàn đang cầm vài phần tư liệu, vừa vặn từ ngoài cửa đi tới, khi thấy Hạ Cảnh Điềm như mất hồn mất vía, khuôn mặt tuấn tú nhanh bước đuổi theo nàng, giương giọng hô một câu, “Hạ Cảnh Điềm. . .”

Hạ Cảnh Điềm sửng sốt một chút, thấy là Doãn Lê Hàn mới nhướng mày nở nụ cười, “Là anh a!”

Là bác sĩ, Doãn Lê Hàn bản năng nhìn ra Hạ Cảnh Điềm tiều tụy, đang đổ mồ hôi lạnh, lập tức ân cần hỏi han, “Em làm sao vậy?”

Hạ Cảnh Điềm thân thể run lên, nàng tranh thủ thời gian lắc đầu, “Không có. . . Không có. . . Chỉ là có chút cảm mạo.”

Doãn Lê Hàn mới sẽ không tin nàng, bởi vì rõ ràng đây chính là khoa phụ khoa, nhưng có thể là lo ngại chuyện phụ nữ nên Hạ Cảnh Điềm không trả lời, hắn không hỏi nữa, nhưng thấy Hạ Cảnh Điềm bộ dạng u sầu, liền lên tiếng nói: “Có muốn anh đưa em về không?”

“Không sao, anh cứ làm việc đi! Có thời gian sẽ tìm anh.” Hạ Cảnh Điềm tranh thủ thời gian thoái thác, bước chân vội vàng hướng phía trước mặt đi đến.

Ra tới cửa bệnh viện, cảm giác bầu trời đang nắng nhưng sao lại tối tăm đến thế, lúc này Hạ Cảnh Điềm trong đầu sớm đã thành một mảnh trống không, một mực vang vọng câu nói của bác sĩ…, “Hạ tiểu thư, tôi có thể hiểu được tâm trạng hiện tại của cô, nếu như cô muốn bỏ đứa bé…, có thể liên lạc với chúng tôi, cam đoan sẽ không thương hại đến thân thể của cô.”

Con? Hạ Cảnh Điềm vô thức sờ lên bụng mình, không dám tin trong bụng của mình có một tính mạng đang tồn tại? Kích động, khẩn trương, còn có cảm giác vui sướng của người sắp làm mẹ, Hạ Cảnh Điềm trong nội tâm thật sự có đủ mọi cảm giác, không thể tưởng được lần trước tùy hứng, lại sinh ra một mầm sống, đây là trời đang trừng phạt nàng tham lam sao?

Trên đường trở về công ty, Hạ Cảnh Điềm cả người cứ mâu thuẩn, khiếp sợ qua đi, nàng phải cần tỉnh táo cùng lý trí, dọc theo con đường này, nàng duy nhất nghĩ đến gì dĩ nhiên là như thế nào nói với Kỷ Vĩ Thần, chẳng lẽ nói cho hắn biết, nàng có thai? Muốn hắn phụ trách? Không, nàng Hạ Cảnh Điềm tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện này, huống chi, Kỷ Vĩ Thần nhất định không để đứa con tồn tại trong tình huống này.

Chẳng lẽ thực sự muốn bỏ sao? Dựa vào lương tâm thì nàng sẽ không đồng ý, huống chi, chuyện có con thời bây giờ mà nói, cũng không phải là chuyện gì quá khó tiếp nhận, Hạ Cảnh Điềm thích trẻ con, từ nhỏ đã thích, mầm sống nhỏ bé là vô tội. Không biết vì cái gì, Hạ Cảnh Điềm thậm chí có một loại xúc động, muốn làm mẹ đơn thân, tự tay nuôi dưỡng con mình.

Nghĩ xong, Hạ Cảnh Điềm trong lòng đè nén lại kích động, nhưng nàng lại khóc, nói không ra cảm giác.

Chương 143: Tổn Thương Lẫn Nhau

Việc mang thai triệt để nhiễu loạn cuộc sống Hạ Cảnh Điềm, làm việc không tập trung, ngồi bất an đứng cũng không vững, chỉ cần vừa nghĩ tới trong bụng có một sinh linh nhỏ, loại cảm giác kỳ diệu liền tràn ngập trong lòng, nhưng mà, hôm nay, nàng bởi vì loại cảm xúc kích động này thiếu chút nữa bộc phát, bởi vì, khi nàng từ toilet trở về, đã gặp Kỷ Vĩ Thần ngồi ở vị trí của hắn.

Hạ Cảnh Điềm thình lình giật nảy người, mở to mắt, chỉ kém là tim không nhảy ra ngoài lồng ngực, điề