ạp
Hôm nay sáng sớm, một lá thư từ chức thư lẳng lặng đặt ở trên bàn Kỷ Vĩ Thần, hắn đến giữa trưa mới trở lại văn phòng , khi thấy trên bàn nằm lá thư, hắn lông mày nhướng lên, vô thức cầm lên nhìn thoáng qua, khi thấy cái tên xinh đẹp, Kỷ Vĩ Thần trong lòng chấn động, hắn lập tức đi ra văn phòng, hướng cách đến văn phòng bên cạnh, Lâm Đào đang gọi điện thoại, nhìn thấy Kỷ Vĩ Thần đi vào, thì giật mình, tranh thủ thời gian cúp điện thoại đứng người lên, “Kỷ tổng?”
Kỷ Vĩ Thần cầm trong tay lá thư từ chức, lo lắng lên tiếng nói, “Cái này đưa tới từ lúc nào?”
“A! Hạ tiểu thư sáng sớm đã đưa tới.” Lâm Đào chi tiết kể, buổi sáng hôm nay Hạ Cảnh Điềm còn cố ý tới cùng hắn bắt chuyện !
“Người đâu?” Kỷ Vĩ Thần lông mày chau lên, bật thốt lên hỏi.
Lâm Đào nhíu mày, có chút không hiểu nói, “Kỷ tổng, Hạ tiểu thư cũng không nói cho tôi biết cô ấy muốn đi đâu.”
Kỷ Vĩ Thần khuôn mặt tuấn tú trầm xuống, xoay người đi ra khỏi văn phòng, trong lòng không khỏi khó chịu, không kịp hiểu vì sao mình bực bội, hắn cứ trở lại văn phòng, đem thư trong tay quăng xuống bàn, cầm lấy điện thoại liền bấm số Hạ Cảnh Điềm, chết tiệt, vì cái gì vừa nghe đến nàng muốn đi, lòng của hắn lại hoảng loạn như vậy ? Loại cảm giác này rốt cuộc là vì sao?
“Thực xin lỗi, điện thoại đã tắt máy. . . . . .” Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói tự động, Kỷ Vĩ Thần đôi mắt nhíu lại, biểu lộ phút chốc trở nên khó nhìn, trầm ổn đã không còn, vặn lông mày lo lắng, chết tiệt, dám một câu cũng không lưu lại đã đi.
Ánh mắt nghiêng nhìn đến bức thư nằm trên bàn, Kỷ Vĩ Thần không khỏi tức giận hất lên, cầm lấy trên bàn chìa khóa bước nhanh vào thang máy.
Tối hôm qua từ trong phòng nàng đi ra, Kỷ Vĩ Thần suy nghĩ rất nhiều, một đêm kia mọi suy nghĩ đều bị nàng chiếm cứ, mỗi khi nhắm mắt lại, không tự chủ được sẽ nghĩ đến ánh mắt bị thương của nàng, một lần một lần khắc vào trong lòng, làm hắn nhiễu loạn khó có thể tĩnh tâm, mất ngủ, Kỷ Vĩ Thần trên thương trường nổi tiếng tỉnh táo lý trí cho dù có xảy ra chuyện gì, nhưng tối hôm qua không như thế. Hắn mất hết lý trí, mọi tỉnh táo bị hủy hết, thẳng đến khi lẳng lặng đứng ở trong biệt thự, hắn mới trở về chính mình, trong không khí yên tĩnh, hắn hồi tưởng lời nói của mình đối với nàng, mới đột nhiên phát giác mình quá đáng, tỉnh táo suy nghĩ lại, hắn mới ý thức được, Hạ Cảnh Điềm ngay lúc đó rõ ràng đang giận, nếu như ngay cả điểm này đều nhìn không ra, Kỷ Vĩ Thần cũng không phải là Kỷ Vĩ Thần .
Nếu như Hạ Cảnh Điềm thật là vì tiền của hắn mà tiếp cận hắn, loại tham lam đó có thể nào tránh thoát ánh mắt của hắn đâu? Nếu như nàng là vì tiền của hắn, nàng sẽ ở ngay đêm kia đưa ra yêu cầu, vì sao phải đợi cho tối hôm qua? Cho nên, hết thảy nguyên nhân đều là do lời nói của mình tổn thương nàng…, là hắn sai rồi, là hắn nhất thời nóng giận, cho rằng tất cả phụ nữ đều có thể vì tiền mà làm tất cả, mà hắn lại tàn nhẫn xem nàng là loại người như thế.
Trải qua thời gian sống chung, Hạ Cảnh Điềm đã sớm thể hiện nàng không giống họ, tuy nhiên nàng đã từng cùng Đỗ Thiên Trạch thân mật gặp nhau,cũng hay đi cùng nhiều người đàn ông khác, nhưng nàng là người đầu tiên từ chối hắn, cũng bởi vì điểm này, hắn đối với nàng đã động tâm, cho dù nàng đã từng thế nào phóng đãng, nhưng chỉ đối với nàng hắn mới sinh ra cảm giác mà chính hắn cũng khó chấp nhận, hắn cần nàng.
Sau tối hôm qua nghĩ thông suốt, hắn vốn định đi tìm nàng nói rõ ràng, có lẽ sẽ xin lỗi, nhưng cao ngạo như hắn phải như thế nào cầu xin một phụ nữ tha thứ? Hắn làm không được, hắn nguyên lai tưởng rằng nàng tức giận lập sẽ mau tiêu tan, lại không ngờ được, đối mặt hắn chỉ có lá đơn từ chức, cái này bảo hắn như thế nào không vội?
Nàng ở trước mắt, hắn lạnh nhạt, nàng không còn đó nữa, hắn mới ý thức được nàng muốn vĩnh viễn biến mất, hắn bắt đầu nóng nảy, từ đáy lòng luồn lên xúc động vội vàng lan tràn toàn thân.
Hạ Cảnh Điềm cầm chi phiếu của Kỷ Vĩ Thần cho ở trong nhà Tiểu Ngữ, hôm nay sáng sớm khi hai người biết nàng từ chức rồi, đều kinh ngạc mở to mắt, so về công tác của họ, Hạ Cảnh Điềm có vị trí rất tốt, hai người cũng không khỏi mắng nàng ngốc, bảo nàng nhanh lấy lại thư từ chức.
Hạ Cảnh Điềm lắc đầu, nằm ở trên giường Tiểu Ngữ không chịu đi, bởi vì nàng quá mệt mỏi, mới phát hiện cái gì gọi là giải thoát, cũng không phải giải thoát, mà là ngã vào một thâm cốc khác, nhìn Hạ Cảnh Điềm um tùm khó chịu, tâm sự nặng nề, Tiểu Ngữ cùng A Nhã mới thật sự nghiêm túc quan tâm nói, “Hạ Cảnh Điềm, có phải là có chuyện gì xảy ra không!”
“Chẳng lẽ cậu mới chuyển sang chi nhánh mới đã xảy ra chuyện gì à?”
Tiểu Ngữ linh hoạt nhớ lại thời gian gần đây, hơn nữa tư tưởng lại phong phú, lập tức nghĩ tới các chuyện hay xảy ra ở văn phòng, cả kinh kêu lên, “Chẳng lẽ là quấy nhiễu tình dục nơi công sở?”
Những lời này vừa nói ra, đã làm A Nhã nhìn chằm chằm, nàng nhướng mi tức giận kêu lên, “Cậu có biết suy luận không vậy, Hạ Cảnh Điềm là trợ lý của Kỷ tổng, cậu cho rằng Kỷ tổng sẽ đối với Hạ Cảnh Điềm làm chuyện như vậy sao? Hẳn là Hạ Cảnh Điềm đối với Kỷ tổng