làm việc, chỉ cần suy nghĩ không bị cái gì chiếm cứ thì hình ảnh của nàng lại chui vào tâm thức, làm cho hắn một người chưa bao giờ lưu luyến quá khứ bị đắm chìm trong thế giới của hai người trước kia, hắn như vậy làm cho chính bản thân hắn bất an, làm cho hắn cơ hồ phát điên.
Ngày hôm qua, hắn bảo Lâm Đào đi thăm dò Hạ Cảnh Điềm có rời khỏi D thị hay không, muốn xác nhận nàng có phải là còn đang ở đây, kết quả là nàng không có đi, chưa có trở về F thị, như vậy, nàng nhất định là tránh ở đâu trong thành phố này, đáp án ngoài dự liệu này làm cho hắn rất mừng rỡ, phải biết rằng, đối với Kỷ Vĩ Thần, nếu hắn muốn điều tra ai thì điều đó rất là dễ dàng .
Hạ Cảnh Điềm đã đổi số điện thoại, điều này hắn rất không vui, chẳng lẽ nàng thực sự như vậy chán ghét hắn? Không bao giờ nữa muốn liên lạc cùng hắn? Nghĩ xong, trong lòng lại thấy buồn cười, đây là Hạ Cảnh Điềm, nếu như không làm chuyện tuyệt tình như vậy, có còn là nàng không! Đổi lại những phụ nữ khác, họ đều ước gì đem số điện thoại cho hắn.
Đồng thời, giấu ở trong lòng Kỷ Vĩ Thần còn có một nỗi đau buồn bực âm thầm đó chính là Đỗ Thiên Trạch, Đỗ Thiên Trạch cũng yêu thích Hạ Cảnh Điềm, điểm này có thể xác định, hắn cũng từng làm cho người ta đi thăm dò qua hành tung hiện nay của Đỗ Thiên Trạch, bất quá, làm cho hắn không hiểu chính là, Đỗ Thiên Trạch không tại trong nước, ở một tháng trước đã xuất ngoại đi Los Angeles, cơ hồ không có tin tức, hắn cũng từng qua nhà Đỗ gia, ngay cả Đỗ lão gia đều không thể biết chỗ của con mình, như thế làm cho Kỷ Vĩ Thần có chút ngạc nhiên, bất quá, ít nhất có thể xác định một điểm, Đỗ Thiên Trạch không có đem Hạ Cảnh Điềm mang đi.
Nghĩ đến lúc Hạ Cảnh Điềm chưa rời đi, Kỷ Vĩ Thần bắt đầu nghe ngóng khi ở Kỷ thị nàng cùng ai quan hệ tương đối thân thiết, có lẽ thông qua họ có thể xác định nơi ở của nàng, Hạ Cảnh Điềm từ khi chuyển đến D thị, ngoại trừ Kỷ thị, sẽ không có tiếp xúc qua những công ty khác, cho nên, bạn của nàng hẳn là chỉ có ở Kỷ thị, quả nhiên, cho Lâm Đào đi tìm hiểu, Kỷ Vĩ Thần có được hai cái tên, Tô Tiểu Ngữ cùng Lưu Nhã, đây là hai người bạn tốt của Hạ Cảnh Điềm.
Tiểu Ngữ cùng A Nhã lúc này đang tụ cùng một chỗ trong phòng pha cà phê tám chuyện, đột nhiên, trông thấy Lâm Đào-thư ký của Kỷ Vĩ Thần đi tới, mà làm cho họ cảm thấy không hiểu chính là đang đi về hướng của họ, Tiểu Ngữ cùng A Nhã đứng người lên, phải biết rằng, Lâm Đào trong Kỷ thị cũng là người có chức vị cao.
“Lâm bí thư, tìm chúng tôi sao?” Tiểu Ngữ cười nói, trong lòng bắt đầu nghĩ, nàng tháng này không có phạm cái gì sai lầm nha!
“Kỷ tổng mời các cô lên một chuyến.” Lâm Đào mỉm cười nói.
“Cái gì? Kỷ tổng?” Hai người mở to mắt, cơ hồ cùng một lúc hô lên.
Lâm Đào gật gật đầu, bất quá, trước mắt hai người có bộ dáng khẩn trương, hắn cười trấn an, “Đừng lo lắng, Kỷ tổng chỉ là muốn hỏi các cô mấy vấn đề.”
“Vấn đề gì?” Tiểu Ngữ cảm giác chân đang phát run, trời ạ! Sắp gặp Kỷ Vĩ Thần, đây chính là chuyện nàng không dám nghĩ tới!
“Đúng a! Lâm bí thư, nói ra một chút đi! Để cho chúng tôi chuẩn bị sẵn sàng!” A Nhã khẩn cầu lên tiếng, trong khoảng thời gian ngắn, đầu óc của họ cũng chưa nghĩ đến chuyện liên quan đến Hạ Cảnh Điềm, đều cho là mình phạm vào cái gì sai lầm lớn, mà chịu lấy trừng phạt, vậy đối với họ mà nói, chính là chuyện tàn khốc nhất trên thế giới, phải biết rằng đưa thân vào Kỷ thị không phải dễ dàng a!
“Không cần lo lắng, Kỷ tổng chỉ là hỏi vài chuyện có liên quan với Hạ tiểu thư.”
Nhắc đến Hạ Cảnh Điềm, hai người cũng không khỏi sững sờ, cuối cùng, không hẹn mà cùng liếc mắt nhau mới đi theo Lâm Đào đến tầng hai mươi ba.
Kỷ Vĩ Thần ánh mắt lười biếng nhìn hai người đi tới hết nhìn đông tới nhìn tây, lập tức bày ra biểu lộ thân thiết một chút, hắn đang cần nên phải lụy một chút! Nhưng hắn không biết, cho dù nụ cười của hắn thế nào thì đối với Tiểu Ngữ cùng A Nhã mà nói, cũng chỉ là áp lực bức người, nguy hiểm cực kỳ, bởi vì hai người rất có thể bị lún sâu trong ánh mắt hấp dẫn của hắn.
“Kỷ tổng, tìm chúng tôi có chuyện gì không?” Tiểu Ngữ lá gan khá lớn, trước tiên mở miệng.
Kỷ Vĩ Thần chỉ chỉ đối diện, mỉm cười nói, “Ngồi đi!”
Hai người sợ hãi ngồi xuống, ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng Kỷ Vĩ Thần, tuy bình thường ở khắp nơi nói lung tung, muốn có tình một đêm cùng Kỷ Vĩ Thần, nhưng khi chân chính đến trước mặt hắn, các nàng mới biết được, những lời này chỉ có thể nói, muốn làm, thực sự phải có đủ năng lực.
“Nghe nói các cô là bạn thân của Hạ Cảnh Điềm, các cô có biết cô ấy bây giờ đang ở đâu không?” Kỷ Vĩ Thần trầm thấp thanh âm vang lên.
Tiểu Ngữ cùng A Nhã cũng không khỏi cảm thấy thân thể xiết chặt, liếc nhau một cái, truyền đạt ngụ ý của hai người, phải biết rằng, Hạ Cảnh Điềm đã ngàn vạn lần dặn dò qua, không được đem tin tức của nàng lộ ra, nhưng vấn đề là, người nào hỏi mới không nói thì chưa có bàn luận qua nha.
Kỷ Vĩ Thần lông mày nhăn lại, ánh mắt phút chốc thâm trầm xuống, khuôn mặt tuấn tú cũng không có biểu lộ, trước mắt hai cô gái sắc mặt hoang mang, hắn có chút thất vọng, chẳng lẽ Hạ Cảnh Điề