, yên tĩnh trong phòng, ba người đều không có nói chuyện, mà ngồi ở bờ giường, Hạ Cảnh Điềm càng tâm loạn như ma, bị họ nói như vậy, rất nhiều chuyện thật không ngờ bừng lên, đúng a! Kỷ Vĩ Thần nhất định sẽ không cần đứa bé này. Hơn nữa, hắn nhất định sẽ không lấy nàng, hôm nay, Kỷ Vĩ Thần đối với nàng nói những lời đó, quả thực chính là cơn ác mộng, tuy nhiên lại cứ nhớ nhung hắn, nhưng muốn đối mặt chuyện này nàng xác thực e sợ.
“Nếu không, trước hết để cho Cảnh Điềm cùng ở với chúng ta! Chờ nghĩ xong biện pháp giải quyết rồi nói sau.” Tiểu Ngữ lên tiếng nói.
“Còn có cái gì biện pháp, hôm nay ở trước mặt cũng chỉ có hai con đường, một là bỏ đưa bé, quên chuyện này, hai là làm một bà mẹ đơn than, tự tay nuôi dưỡng con cái, Kỷ tổng thì cứ gạt ra đi!” A Nhã phân tích, nhưng vô luận là con đường nào, đối với hiện tại Hạ Cảnh Điềm mà nói, đều là vạn phần gian nan.
“Cũng chỉ có thể như vậy.” Tiểu Ngữ đồng ý nói, ánh mắt nhìn về phía Hạ Cảnh Điềm, thật sự là phân không ra hâm mộ hay là đồng tình, chợt nhớ đến Hạ Cảnh Điềm chưa từng nói gì về hâm mộ Kỷ Tổng, nhưng hôm nay chứng kiến Hạ Cảnh Điềm bộ dáng thống khổ, nàng không khỏi có chút đồng tình cùng bạn, so sánh đàn ông, bị thương tổn vĩnh viễn là phụ nữ.
Nói đến chuyện này, hai người đều lười mà xin nghỉ một ngày, ở nhà làm bạn với Hạ Cảnh Điềm, Hạ Cảnh Điềm cũng cảm tạ hai người bạn tốt nhiệt tình trợ giúp, có được họ bên cạnh nàng có vẻ kiên cường nhiều hơn.
Mà lúc này đây, Kỷ Vĩ Thần đã đi tới chỗ ở củaHạ Cảnh Điềm, chỉ thấy phòng trống không một mảnh, mọi đồ vật của Hạ Cảnh Điềm cũng không trông thấy, hắn tìm lần cả tòa nhà, cũng không có tìm được dấu vết nào lưu lại của Hạ Cảnh Điềm, hắn lập tức trong lòng cứng lại, thì ra nàng đi thật, đi không có một chút tin tức, không có một chút lưu luyến, Kỷ Vĩ Thần không khỏi buồn bực hơi nhếch môi, trên ghế sô phan ngồi xuống, nhìn qua cửa phòng hồi tưởng lại chuyện tối hôm qua, hắn không khỏi có chút hối hận, là mình quá đáng, vũ nhục tự ái của nàng, nếu như tối hôm qua hắn có chừng mực, có lẽ không phải như thế này, sự tình tựu cũng không diễn biến thành như vậy, trời biết, trên người nàng có lực hấp dẫn đặc biệt làm cho hắn luôn muốn gần gũi, đó là điều mà những phụ nữ nhân khác không có.
Đúng lúc này, điện thoại vang lên, điện báo chính là Lâm Đào, sắp có hội nghị, hắn không khỏi nói một tiếng hủy bỏ, không chút do dự, hắn hôm nay ở đâu còn có tâm tư tham gia hội nghị?
Cho rằng Hạ Cảnh Điềm đi quá dứt khoát, ngay nơi có thể lưu luyến cũng không có mới khiến cho Kỷ Vĩ Thần cảm nhận được trống rỗng, đã không có tin tức của nàng, liền chính hắn cảm thấy mỗi tấc vuông trong người đều rối loạn, lúc này làm chuyện gì mới thích hợp đây.
Lẳng lặng ở ngồi ở trong phòng một hồi lâu, gian phòng tựa hồ còn lưu lại hơi thở của nàng, trước mắt như còn xuất hiện bóng dáng xinh đẹp, gương mặt thanh thuần và ánh mắt chân thật, còn có chút vẻ e sợ xấu hổ, ngẫu nhiên lại cười, ngẫu nhiên giọng điệu trêu ghẹo, gần đây mỗi khi mỏi mệt hắn đều không tự chủ được nhớ tới nàng, chỉ cần nghĩ đến nàng, trong lòng lại tràn đầy một cảm giác thoải mái, cái gì mỏi mệt đều biến mất.
Hạ Cảnh Điềm rời đi, tựa hồ không có mang đi cái gì, nhưng lại làm cho một người như hắn minh bạch lòng mình, đó là tình cảm mà hắn khinh thường không thừa nhận, tâm hồn trống rỗng đã lâu cuối cùng cũng chạy không khỏi số mệnh đã định.
Chương 145: Gặp Gỡ Ngoài Ý Muốn
Thời gian nhanh chóng đã qua một tháng, không cần đi làm, Hạ Cảnh Điềm cảm giác rất rảnh rỗi, đã trải qua một tháng, trong lòng của nàng cũng đã bình tĩnh rất nhiều, không bàng hoàng như trước, ít nhất có thể sống bình thường, dưới loại tình huống này, nàng đã hạ một quyết định mà chính nàng cũng không có nắm chắc, nàng quyết định dùng tiền Kỷ Vĩ Thần đưa cho nàng – một trăm vạn, một mình nuôi dưỡng đứa con trong bụng, dù sao chuyện tình này nàng đã sớm thất vọng, nên đã không có cái gì phải bận tâm.
Hai người bạn tốt cũng đồng ý với quyết định của nàng, thời nay, làm mẹ đơn thân cũng không phải chuyện hiếm, hơn nữa chỉ cần có tiền bạc, tất cả sẽ có thể trôi qua một cách bình thường, nhưng trong lòng Hạ Cảnh Điềm cũng không có như ngoài miệng nói lạc quan như vậy, nàng vẫn cảm giác áp lực nặng nề đến từ các phương diện, để cho nàng lo lắng nhất chính là, nàng nên như thế nào nói với gia đình chuyện này? Cha mẹ sẽ có phản ứng gì? Nàng hiểu họ qua từng ấy năm, nàng đại khái biết phản ứng của họ, cho nên, đến bây giờ nàng cũng không dám mở miệng, chỉ có thể dấu ở trong lòng.
Mà đồng thời, một tháng này, cuộc sống Kỷ Vĩ Thần cũng hỗn loạn hơn trước, giống như trong sinh hoạt mất đi một cái gì quan trọng, trước kia, chỉ cần nghĩ đến Hạ Cảnh Điềm, hắn đều có cảm giác muốn đi gặp nàng, nhưng hôm nay, nàng lại hoàn toàn mất hết tin tức, như vậy rất nhiều tâm tình mà hắn trốn tránh cũng bắt đầu lộ diện, hắn mới biết rõ, nguyên lai cô gái này trong lòng mình lại có phân lượng nặng như vậy, đáng hận chính là, lý trí của hắn đi đâu? Tỉnh táo của hắn đã đi đâu? Vô luận hắn khi hắn nghỉ ngơi, hay