“Mặc kệ ngài có đáp ứng hay không, tôi đã trình đơn từ chức, hơn nữa, tôi sẽ không trở lại Kỷ thị.” Nói xong, Hạ Cảnh Điềm cảm thấy trong lòng chấn động, chua xót mờ mịt trên đôi mắt làm cho nàng cảm thấy trước mắt mơ hồ.
Kỷ Vĩ Thần cơ hồ cho là mình nghe lầm, trên con đường đến đây, hắn đã nghĩ rất nhiều, trước xin lỗi sau đó làm cho nàng trở về đi làm, nhưng không ngờ, nghe được dĩ nhiên là nàng tuyệt tình như thế…, cô gái này, chẳng lẽ cũng không quý trọng dụng tâm của hắn sao? Hắn thầm nghĩ sẽ cho nàng đãi ngộ tốt nhất ở công ty.
Kỷ Vĩ Thần có chút kích động tiến lên bắt được bờ vai của nàng, đơn giản chỉ cần đem nàng quay về trước mặt mình, nhưng khi nhìn thấy hai mắt đẫm lệ, một tia đau lòng ngay lập tức xông lên, hắn không chút do dự ôm nàng, đem nàng chăm chú ôm vào trong ngực, chết tiệt, là ai làm nàng thương tâm?
Hạ Cảnh Điềm bị động tác đột nhiên này của hắn làm kinh hãi, cứng ngắc thân thể tựa ở trong ngực của hắn, hô hấp lấy khí tức thuộc về hắn, lòng của nàng chưa từng có loạn lên như vậy, tay của nàng cũng không biết phải để đâu. Muốn ôm lấy thắt lưng của hắn, nhưng nàng không dám, nàng sợ nàng thực sự sẽ tham luyến người đàn ông không thể thuộc về nàng, Hạ Cảnh Điềm ở trước mặt hắn tự ti rất nhiều, địa vị xã hội cách xa làm cho nàng như thế nào tin tưởng, người này sẽ yêu mình ?
Ôm nhau thật lâu, Hạ Cảnh Điềm mới nhàn nhạt đẩy hắn ra, lên tiếng nói, “Kỷ tổng uống trà không?”
Kỷ Vĩ Thần ngạc nhiên một chút, mới ngồi vào ghế, Hạ Cảnh Điềm vì hắn rót một ly trà, sau đó, ở đối diện ngồi xuống, không khí trầm mặc vờn quanh cả gian phòng, Hạ Cảnh Điềm cảm giác hô hấp lập tức khó khăn, cộng thêm ánh mắt của hắn nhìn nàng không nháy mắt, nàng có loại cảm giác hít thở không thông, khuôn mặt ửng đỏ, có chút bực tức kêu lên, “Ngài cũng không thể không nhìn tôi như vậy à.”
Kỷ Vĩ Thần môi mỏng cong lên, phác thảo một vòng cười nhạt, ánh mắt đánh giá gian phòng bảy tám chục thước vuông này, sau nửa ngày, hắn phút chốc mở miệng, “Nếu như em không ngại, tôi có một biệt thự trống, em và bạn em có thể cùng ở đó.”
Hạ Cảnh Điềm ngây ra một lúc, hắn cái này tính cái gì? Tặng mình biệt thự? Hạ Cảnh Điềm nghĩ xong, có chút tự giễu lên tiếng, “Kỷ tổng hiểu lầm a! Tôi cùng với Kỷ tổng chỉ là người dưng, có cái gì tư cách tiếp nhận biệt thự của ngài?”
Kỷ Vĩ Thần nhăn mày, mới phát hiện, đối mặt cô gái này, tặng lễ vật cần một cái lý do, phút chốc hắn không biết nói gì, hắn phát hiện, đối mặt Hạ Cảnh Điềm hắn cũng có lúc không dự liệu được.
Chương 146: Thời Khắc Vui Vẻ
Không khí ngượng ngập, lúc này Hạ Cảnh Điềm ngẩng đầu nhìn đồng hồ, mới phát hiện đã nhanh gần chiều rồi, nàng mở miệng trục khách: “Kỷ tổng, thời gian không còn sớm, ngài trở về đi!”
Kỷ Vĩ Thần mắt nhìn đồng hồ rồi nhìn về phía Hạ Cảnh Điềm: “Cùng đi ăn một bữa cơm đi!”
“Tôi không thích thức ăn bên ngoài.” Hạ Cảnh Điềm lắc đầu cự tuyệt.
“Em tự nấu à?” Kỷ Vĩ Thần không hiểu giương ra một vòng cười vui vẻ.
“Ừm.” Hạ Cảnh Điềm lên tiếng, ánh mắt vì nụ cười của hắn mà ngẩn ngơ nhìn.
Lại nghe Kỷ Vĩ Thần giọng điệu lộ ra có chút nhẹ nhàng: “Vậy hôm nay mời tôi ở lại dùng cơm, thế nào?”
“Ách?” Hạ Cảnh Điềm không rõ lời của hắn, trong khoảng thời gian ngắn sửng sốt.
“Hôm nay tôi muốn ăn cơm em nấu.” Kỷ Vĩ Thần lên tiếng, khuôn mặt tuấn tú xẹt qua một vòng chờ mong, ăn cơm nàng tự mình làm thật sự là một chuyện thú vị.
Cái này lại làm Hạ Cảnh Điềm ngây ngẩn cả người, nàng cau chặt lông mày, có chút bối rối nói: “Ngài?” Ở trước mặt hắn, nàng phút chốc đối với tài nấu nướng của mình có chút tự tin , mặc dù Tiểu Ngữ cùng A Nhã đều cực lực tán thưởng tài nấu nướng của nàng.
“Như thế nào? Không được sao?” Kỷ Vĩ Thần nhíu mày, mắt đen dâng lên một vòng nhàn nhạt thất vọng.
“Có thể , nhưng là, ngàu cũng đừng hối hận.” Tuy lời nói nhàn nhạt nhưng trong lòng lại rộn ràng khó tả, trời ạ, nàng không thể tưởng được chính mình còn có cơ hội nấu cơm cho hắn? Cái này căn bản là một việc rất bình thường, vì cái gì trong lòng nàng lại coi trọng như vậy?
“Trước đi mua thức ăn a!” Hạ Cảnh Điềm lên tiếng.
Đi xuống lầu, lại một lần nữa ngồi lên xe Kỷ Vĩ Thần, Hạ Cảnh Điềm cảm giác dễ dàng không ít, tuy nhiên, chuyện mang thai vẫn nặng nề trong lòng nàng, bất quá, nàng rất quý trọng thời gian cùng hắn cùng một chỗ, hơn 10 phút sau, xe Kỷ Vĩ Thần dừng ở một siêu thị lớn, hắn bình thường căn bản sẽ không bước vào siêu thị, hôm nay xuất hiện xác thực thật chói mắt.
Mà đang ở cách đó không xa, một chiếc xe màu đen đang lẳng lặng chỉa máy camera vào hai bóng người vừa xuống xe.
Cùng Kỷ Vĩ Thần đi dạo siêu thị là lần đầu tiên, Hạ Cảnh Điềm có chút khẩn trương, liền bước chân cũng rất không tự nhiên, ngay khi Hạ Cảnh Điềm định lấy xe đẩy, nhưng không ngờ, Kỷ Vĩ Thần nhỏ giọng nói một câu: “Để tôi.”
Những lời này tự dưng làm cho Hạ Cảnh Điềm trong lòng cảm thấy ấm áp, khuôn mặt đỏ hồng, không biết hắn có nghĩ tới hay không, lúc này thì bọn họ rất giống một đôi vợ chồng, Kỷ Vĩ Thần đẩy xe, cùng Hạ Cảnh Điềm cùng đi tới gần khu vực thức ăn, Kỷ Vĩ Thần thường hay đ