m không có đi tìm họ?
Không biết rằng, loại biểu lộ này của Kỷ Vĩ Thần, nhìn trong mắt Tiểu Ngữ cùng A Nhã lạnh đến toàn thân đều run lên, đang cho là hắn tức giận, hai người nhìn thoáng qua nhau, Tiểu Ngữ tiến đến bên tai A Nhã, thấp giọng nói, “Nên để cho Hạ Cảnh Điềm tự giải quyết chuyện này! Có lẽ đối với cô ấy còn có chỗ tốt !”
A Nhã đồng ý gật đầu, Tiểu Ngữ mới ho nhẹ một tiếng, lên tiếng nói, “Hạ Cảnh Điềm đang ở nhà chúng tôi.”
Những lời này làm cho Kỷ Vĩ Thần lông mày lập tức nhăn lại, trên trán có chút vui sướng, hắn trầm giọng xác thực hỏi, “Thật sao?”
“Đúng a! Bất quá, Kỷ tổng muốn tìm cô ấy sao?” Tiểu Ngữ trong nháy mắt hỏi, vừa rồi Kỷ Vĩ Thần ánh mắt rạng rỡ chói lọi còn cương quyết làm cho nàng rung động, nói rõ Kỷ Vĩ Thần rất để ý Hạ Cảnh Điềm!
“Có thể phiền toái hai cô cho tôi biết địa chỉ không?” Kỷ Vĩ Thần cười nhạt hỏi, cuối cùng đã có tin tức của nàng rồi, còn tưởng rằng đời này sẽ không thể gặp mặt !
Tiểu Ngữ cùng A Nhã giật mình, mới đưa địa chỉ cho Kỷ Vĩ Thần, bất quá, lúc hai người ra khỏi phòng, Kỷ Vĩ Thần dặn dò lên tiếng, làm cho họ tạm thời không nói với Hạ Cảnh Điềm chuyện này, cứ cho là hắn sợ, sợ nàng lại một lần nữa chạy trốn.
Mấy ngày nay, Hạ Cảnh Điềm cảm giác nôn nghén rất nghiêm trọng, nhiều lần đều là nôn khan, loại cảm giác muốn nôn mà nôn không được làm cho nàng hai mắt ứa lệ, các biểu hiện mang thai đã thể hiện đầy đủ rồi, nàng ăn cũng rất nhiều, hơn nữa, chỉ cần vừa nhìn thấy những gì đầy mỡ, nàng đã nghĩ muốn nôn.
Vừa nghe nhạc, vừa quét dọn phòng, có Hạ Cảnh Điềm ở đây phòng Tiểu Ngữ trước loạn thất bát tao cuối cùng cũng trông sạch sẽ gọn gàng, muốn Hạ Cảnh Điềm ở không một chỗ thật không quen, lúc này dọn dẹp đã xong Hạ Cảnh Điềm ngồi xuống đọc báo, ánh mắt nghiêng nhìn gương mặt quen thuộc đăng trên đó, là Kỷ Vĩ Thần đang dự họp hội nghị, trong hình, hắn đang cùng một người đàn ông bắt tay.
Nhìn người đàn ông trong ảnh, cảm xúc trong lòng lại phập phồng, có chút khó khống chế, ngẩn người nhìn chằm chằm vào tờ báo một hồi lâu, ngay khi nàng cảm xúc tuôn trào, đau lòng hết sức, cửa đột nhiên có người xao động, nàng không khỏi nhíu mày, vừa đi vừa nghĩ, họ hằn là chưa có tới giờ tan tầm nha! Rốt cuộc là ai? Không có nghĩ nữa, nàng đưa tay mở cửa.
Nhưng mà, chỉ trong nháy mắt khi cửa mở một ít, người đứng ngoài đó làm cho nàng phút chốc mở to mắt, dĩ nhiên là Kỷ Vĩ Thần, trong bối rối luống cuống, nàng tranh thủ thời gian lui một bước, bởi vì vô cùng kích động, nàng cả người ngăn không được run rẩy lên, mà tờ báo trong tay cũng đi theo rơi trên mặt đất.
Kỷ Vĩ Thần đứng ở cửa, nhìn Hạ Cảnh Điềm vẻ mặt kích động, hắn trong lòng cũng khó nén vui sướng, ánh mắt của hắn như bị sai khiến rơi trên tờ báo, khi thấy trên báo hình ảnh của mình, lòng của hắn tràn đầy một loại cảm giác vui sướng.
Hạ Cảnh Điềm chú ý tới hướng nhìn của hắn, khuôn mặt liền biến đổi, lập tức xoay người nhặt lên tờ báo, vò thành một cục, ném vào trong thùng rác, giọng điệu lạnh lùng nói, “Kỷ tổng không mời mà tới, có chuyện gì không?”
Hạ Cảnh Điềm hành động này làm cho Kỷ Vĩ Thần nhướng mày, bóng dáng cao thẳng tiến vào phòng, hắn tự tay đóng cửa, thanh âm trầm thấp vang lên theo, “Tôi tới tìm em.”
Không biết có phải hay không bởi vì trải qua quá nhiều chuyện, hay là đã thoát ly khỏi Kỷ thị, làm cho Hạ Cảnh Điềm đối với người đàn ông tràn ngập áp bách này có sức miễn dịch, nàng lúc này, căn bản không sợ hắn, thậm chí còn có chút căm hận hắn, đồng thời kích động vui sướng cũng mau bao phủ nàng, Hạ Cảnh Điềm cố gắng đè nén trong lòng dậy sóng, nhướng nhướng mày, “Kỷ tổng tìm tôi có chuyện gì? Hay là tiền lương tháng này ngài còn chưa trả cho tôi, nên đến đây đưa tiền ?”
Hạ Cảnh Điềm trào phúng, Kỷ Vĩ Thần nghe ở trong tai, ngược lại tự dưng gia tăng thêm một tia thú vị, hắn lông mày nhăn lại, biểu lộ có chút nghiêm túc, trầm giọng nói, “Tôi thu hồi lời nói lần trước đã nói với em.”
Hạ Cảnh Điềm trong lòng chấn động, cái gì? Hắn là đến xin lỗi ? Hắn muốn thu trở lại câu nói vũ nhục nàng sao? Làm sao có thể? Cao cao tại thượng như Kỷ Vĩ Thần làm sao có thể làm loại chuyện này? Trong sự kích động, Hạ Cảnh Điềm hếch lên môi, giọng điệu hơi có vẻ hấp tấp nói, “Ngài thu hồi lời của ngài, tôi cũng không trả lại chi phiếu.”
“Chi phiếu kia tôi sẽ không cần trả lại, nhưng, em phải đáp ứng tôi một điều kiện.” Kỷ Vĩ Thần ánh mắt rạng rỡ nhìn gương mặt ai đang giận dỗi, vài ngày không thấy, nàng tựa hồ mập thêm một chút, lại càng lộ vẻ hấp dẫn.
“Điều kiện gì?” Hạ Cảnh Điềm có chút kinh ngạc nhướng mi.
“Trở lại công ty của tôi, tiếp tục đi làm.” Kỷ Vĩ Thần khàn khàn lên tiếng, giọng điệu không có khẩn cầu, mà là mệnh lệnh.
“Tôi không phải đã từ chức sao?” Hạ Cảnh Điềm quay đầu lại ném một câu.
“Tôi không đồng ý, liền không tính.” Sau lưng, hắn giọng điệu phách đạo.
Nếu như đổi lại là trước đây, Hạ Cảnh Điềm sẽ vui vì lời nói này, nó chứng tỏ hắn cần nàng, nhưng lúc này nàng lại cảm nhận rất nặng nề, nàng sao có thể trở về đi làm? Nghĩ xong, nàng đè nén nội tâm cuồn cuộn cảm xúc lên tiếng nói,