, nàng chỉ cảm thấy sức chống cự sắp tắt, nàng lắc đầu, hấp tấp nói, “Tôi mệt rồi, muốn sớm một chút nghỉ ngơi.”
Hạ Cảnh Điềm nguyên lai tưởng rằng thái độ dứt khoát của mình sẽ làm hắn rời đi, nhưng không ngờ, sau lưng đột nhiên có một đôi tay vươn ra, đem nàng kéo vào một hoài bão ấm áp, Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc, quay đầu lại, không hề báo động trước liền đối diện đôi mắt đen sâu thẳm kia, Hạ Cảnh Điềm đã lạc mất hồn mình trong đó, nhưng vừa nghĩ tới đứa bé trong bụng, lý trí của nàng lập tức bị kéo trở về, nàng đưa tay đẩy ra hắn, lui về sau một bước, khẩu khí lạnh nhạt nói, “Thỉnh Kỷ tổng tự trọng.”
Kỷ Vĩ Thần nhướng mi, lông mày hiện lên vẻ không vui, hắn không rõ, vì cái gì một đêm nàng nhiệt tình như lửa, lần này lại cự tuyệt được như vậy dứt khoát, một đêm kia, hắn rõ ràng cảm giác được nàng cũng cần hắn, vì cái gì hiện tại nàng lại muốn đẩy hắn ra? Hắn có chút không cam lòng, có chút buồn bực nheo lại mắt, tiếng nói cũng trầm xuống vài phần, “Cô thực sự cự tuyệt tôi?”
Thanh âm tràn đầy từ lực làm cho người ta mê say, phụ nữ nào cũng vô pháp cự tuyệt, mà Hạ Cảnh Điềm đang ở trong lòng giãy dụa, nàng như thế nào nhẫn tâm cự tuyệt hắn? Ngay khi Hạ Cảnh Điềm đang ngẩn người, hơi thở của Kỷ Vĩ Thần đã tới gần, bàn tay to của hắn nâng lên cằm nàng, nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ngước lên nhìn hắn, muốn nhìn thấu triệt trong đôi mắt nàng, hắn khó nhịn lửa giận trong lòng, môi mỏng để sát vào muốn hôn lên, lại bị Hạ Cảnh Điềm lui về phía sau một bước tránh ra.
Kỷ Vĩ Thần có chút nổi giận, nhưng hắn không có thể hiện ra mặt, cong lên khóe môi, hắn lẩm bẩm, “Đêm nay cùng tôi, tôi sẽ cho cô một cái giá hợp lý.”
Nhưng mà, những lời này lại triệt để đánh tỉnh Hạ Cảnh Điềm, nàng mở to mắt, không dám tin nhìn người đàn ông trước mắt, hắn đem mình cho là cái gì? Chẳng lẽ hắn coi mình cũng giống như những người kia sao, tiếp cận hắn là vì tiền của hắn sao? Hạ Cảnh Điềm trong lòng đau xót, sắc mặt cứng ngắc, đột nhiên dâng lên một cổ lửa giận, nàng trào phúng lên tiếng, “Nói đến giá tiền, Kỷ tổng sẽ không quên một đêm kia chứ!”
Lần này ngược lại đến phiên Kỷ Vĩ Thần giật mình, ánh mắt lập tức thầm trầm xuống, đã thấy Hạ Cảnh Điềm ngẩng đầu, cười nhạt một tiếng, giống như châm chọc nhìn hắn, “Kỷ tổng, ngài sẽ không quên quy tắc trò chơi a! Đêm hôm đó của tôi giá trị bao nhiêu tiền?”
Kỷ Vĩ Thần lông mày cơ hồ chau đến cùng một chỗ, hắn tức cười lên tiếng nói, “Cô muốn bao nhiêu?”
Hạ Cảnh Điềm trong lòng chấn động, không thể tưởng được hắn lại trả lời như vậy, ngực đau đớn, nàng hờn dỗi giống như lên tiếng nói, “Một trăm vạn. . . . . .”
Hạ Cảnh Điềm rất tức giận, sau khi Kỷ Vĩ Thần nói ra câu nói kia, nàng đã tức giận, nàng hận hắn đem nàng giống như kẻ bán rẻ bản thân, nàng càng hận hắn lại không hiểu lòng của nàng, loại cảm giác bị ô nhục là không thể dùng ngôn ngữ biểu đạt .
Trước đây, Hạ Cảnh Điềm trong mắt Kỷ Vĩ Thần không phải là dạng phụ nữ đó? Không thể tưởng được nàng cùng những người kia có cái gì khác nhau? Hắn thật đúng là nhìn sai rồi, cho rằng nàng đặc biệt, nguyên lai cũng chỉ là hướng về ích lợi mà đến, như vậy nàng thật là làm cho cái gì dục vọng của hắn đều tan biến hết, hắn không chút nghĩ ngợi, môi mỏng mân một vòng cười giễu cợt, tay từ trong túi áo móc ra một tờ chi phiếu, không chút do dự ghi lên một trăm vạn, xuống ném ở trước mặt của nàng, “Cho cô.”
Nói xong, hắn không chút nào lưu luyến đẩy cửa đi ra ngoài, cô đơn lưu lại sau lưng Hạ Cảnh Điềm sớm đã ngây người tại chỗ, nhìn tờ chi phiếu bay xuống dưới chân, Hạ Cảnh Điềm chấn kinh, ngạc nhiên, trong lòng lại đau đến hít thở không thông, nàng ngã ngồi trên mặt đất, nhìn qua cửa bán mở, nước mắt lặng lẽ ngưng tụ xuống, cảm giác đau lòng lan tràn toàn thân.
Kỷ Vĩ Thần đi, lại để lại cho Hạ Cảnh Điềm một phòng đau xót, nàng nhìn trên mặt đất một trăm vạn, tâm cũng đang lẳng lặng nhỏ máu, một tờ chi phiếu đã ngăn nàng hướng tới tình yêu.
Từ trong phòng Hạ Cảnh Điềm đi ra, Kỷ Vĩ Thần trong ngực cũng buồn bực không thôi, một cảm giác tức giận không hiểu làm cho hắn muốn giết người, chỉ cần vừa nghĩ tới Hạ Cảnh Điềm bày ra gương mặt thực dụng, hắn đã muốn nổi giận, vì cái gì nàng cũng giống như vậy? Vì cái gì liền nàng cũng là loại người đó? Đột nhiên phát hiện tâm tư tốn hao trên người nàng giờ thật buồn cười, vốn không tin phụ nữ hắn thiếu chút nữa bị vẻ thanh thuần bề ngoài lừa bịp rồi.
Trở lại xe, muốn rời đi lại vô thức liếc nhìn về phía gian phòng còn sáng đèn, tâm phiền ý loạn chiếm cứ lồng ngực của hắn, đã không thể trầm ổn như trước nữa, lý trí cũng không biết chạy đi đâu rồi, hắn có chút buồn bực nâng trán, vừa rồi hắn ra khỏi cửa trong nháy mắt, hắn rõ ràng nhìn thấy gương mặt bi thương của nàng, nhưng phụ nữ như vậy còn có tư cách làm cho hắn thương cảm sao? Bỏ đi trong lòng một chút không nỡ kia, hắn không chút do dự lao xe vào bóng đêm.
Mà ở trong phòng, Hạ Cảnh Điềm lẳng lặng nhặt lên chi phiếu, nhìn qua chữ ký quen thuộc rồi nhắm mắt lại, trong lòng cũng đã âm thầm quyết định.
Chương 144: Làm Người Thật Phức T