cô đơn, Kỷ Vĩ Thần lười biếng tựa trên ghế, trong tay cầm ly rượu đỏ, ánh mắt thâm thúy, miệt mài theo đuổi cái gì đó, đột nhiên, nửa đêm điện thoại lại vang lên, hắn cầm lên, trầm thấp lên tiếng: “Alo.”
Đầu kia truyền đến tiếng bác sĩ tư của Kỷ thị, có chút cấp bách: “Kỷ tổng, Kỷ phu nhân vừa mới đến bệnh viện kiểm tra , phát hiện bị xơ gan.”
Kỷ Vĩ Thần lông mày nhăn lại: “Chuyện khi nào?”
“Vừa mới có kết quả.”
“Mẹ tôi hiện tại thế nào?” Kỷ Vĩ Thần quan tâm lên tiếng.
“Kỷ phu nhân đang truyền nước biển, đã ngủ say.”
“Được, tôi ngày mai trở lại Mĩ một chuyến, phiền ông tới trước chiếu cố.”
Sắp ngắt điện thoại thì Kỷ Vĩ Thần đột nhiên nghĩ đến Hạ Cảnh Điềm hôm nay có bệnh trạng, liền không khỏi lên tiếng nói: “Bác sĩ Lý, nếu như phụ nữ thường xuyên nôn mửa, có phải là bị bệnh gì nghiêm trọng?”
Đầu kia truyền đến tiếng bác sĩ chuyên nghiệp trả lời: “Thường xuyên nôn mửa có khả năng là dạ dày bị co rút, nhưng nếu như là phụ nữ…, trong thời gian mang thai cũng sẽ có bệnh trạng này, bình thường đối với thức ăn nhiều dầu mỡ càng thêm nhạy cảm.”
“Cái gì?” Kỷ Vĩ Thần lông mày phút chốc chau căng, hai chữ mang thai đánh vào thần kinh của hắn, làm cho hắn sửng sốt không hiểu, hắn chỉ cảm thấy đầu óc cực kỳ hỗn loạn, rất nhiều chuyện tất cả phun lên trong óc, cúp điện thoại, khuôn mặt tuấn tú có chút vặn vẹo, vài giây sau, hắn đã có được đáp án, Hạ Cảnh Điềm chẳng lẽ là đang mang thai? Từ lúc thấy nàng bị nôn, cùng vấn đề đêm nay nàng hỏi hắn, hắn có thể suy đoán, chính là vì cái gì nàng không nói cho hắn biết ? Kỷ Vĩ Thần nháy mắt trong lúc đó, ngực thậm chí có loại bực bội nói không ra lời.
Đây với Kỷ Vĩ Thần mà nói thật là một nan đề, cho dù lý trí trầm ổn, hắn lúc này cũng cảm giác được ngực khó chịu, chuyện có con hắn chưa từng nghĩ tới, càng đừng nói trong những người phụ nữ bên cạnh hắn sẽ có con với hắn.
Ánh mắt đột nhiên nhìn đến điện thoại trên bàn, hắn không chút do dự cầm lấy bấm số Hạ Cảnh Điềm, hắn hiện tại thầm nghĩ xác định một việc, Hạ Cảnh Điềm có hay không mang thai, hắn không nghĩ suy đoán, càng không cho phép Hạ Cảnh Điềm giấu diếm.
Đang ngủ, Hạ Cảnh Điềm nghe điện thoại vang lên, chỉ phải ngồi dậy, tranh thủ thời gian lấy tới, để tránh làm ồn đến mọi người, họ ngày mai còn phải đi làm !
Màn hình lóe sáng cực kỳ chói mắt, Hạ Cảnh Điềm khốn đốn hết sức, căn bản không có xem trên màn hình tên ai trên điện thoại, trực tiếp nghe: “Này.”
Một câu trầm thấp truyền vào trong đầu, thanh âm nam tính này ức chế không nổi khàn khàn: “Cô có phải đang mang thai?”
Những lời này thình lình đánh thức toàn bộ buồn ngủ của Hạ Cảnh Điềm, nàng khiếp sợ trừng lớn mắt, không thể tưởng được đối phương dĩ nhiên là Kỷ Vĩ Thần, mà lời của hắn càng làm cho đầu nàng trống rỗng, điện thoại đi theo rớt xuống mặt đất, Hạ Cảnh Điềm sợ tới mức thất kinh vuốt ngực.
Mà đầu bên kia điện thoại, khi nghe được phịch một tiếng truyền đến, Kỷ Vĩ Thần dồn dập tìm hỏi: “Alo, cô làm sao vậy? Nói chuyện đi? Cô nhanh một chút trả lời đi.”
Yên tĩnh trong đêm, điện thoại truyền đến thanh âm Kỷ Vĩ Thần, giọng điệu dồn dập không hiểu, giống như là đang ép hỏi, giống như một giây sau hắn sẽ nói, để cho nàng đi bỏ đứa bé, Hạ Cảnh Điềm khiếp sợ nhặt lên điện thoại, không chút do dự tắt máy, trong đầu dâng lên một ý nghĩ duy nhất, nàng phải đi, nàng phải rời khỏi chỗ này, nàng phải đi. . . Nghĩ xong, nàng lập tức mở đèn, mà Tiểu Ngữ đang trong giấc ngủ say cũng bị Hạ Cảnh Điềm đánh thức, nàng mở to mắt, nhìn thấy Hạ Cảnh Điềm đang thu dọn quần áo, kinh ngạc kêu lên: “Cảnh Điềm, cậu thu dọn quần áo làm cái gì a!”
Hạ Cảnh Điềm bối rối lên tiếng, lẩm bẩm nói: “Tiểu Ngữ, anh ta biết rồi, anh ta biết chuyện mình mang thai.”
“A. . .” Tiểu Ngữ cũng cả kinh hét lên, nhưng nàng lại tranh thủ thời gian lắc đầu: “Mình cùng A Nhã tuyệt đối chưa nói!”
Hạ Cảnh Điềm lắc đầu, thấp giọng nói: “Mình biết không phải là các cậu, đều tại mình sơ suất quá, không nói. . .” Nói xong, Hạ Cảnh Điềm vội vàng đem quần áo đóng gói, bởi vì nàng biết rõ Kỷ Vĩ Thần đã trên đường tới.
Tiểu Ngữ cũng giúp đỡ Hạ Cảnh Điềm, hơn 10 phút sau, Hạ Cảnh Điềm cầm theo túi du lịch đi xuống, cũng may cái thành phố này sống về đêm, tuy mới rạng sáng hai ba giờ, cũng có thể gọi được taxi, lúc rời đi, Tiểu Ngữ cố gắng dặn dò Hạ Cảnh Điềm, tìm được chỗ ở, nhất định phải liên lạc với bọn họ, họ sẽ tìm nàng.
“Những ngày này phiền các cậu rồi, không có các cậu, mình cũng không biết làm sao bây giờ, cậu chuyển lời đến A Nhã, mình không có cách nào cùng cậu ấy nói lời từ biệt.” Hạ Cảnh Điềm quay đầu lại ôm Tiểu Ngữ.
“Được rồi, nhanh đi đừng nói nữa, Kỷ tổng đến đây thì phiền toái.” Tiểu Ngữ lên tiếng, đưa mắt nhìn Hạ Cảnh Điềm lên xe rời đi, mà mới khoảng mười phút sau, Tiểu Ngữ vừa mới vào cửa, ngoài cửa đã truyền đến dồn dập tiếng đập cửa, Tiểu Ngữ bối rối mở cửa, Kỷ Vĩ Thần thình lình đứng đó, đã thấy hắn trực tiếp vọt đến, hướng Tiểu Ngữ ép hỏi: “Hạ Cảnh Điềm đâu?”
“Hạ Cảnh Điềm. . . cô ấy. . . cô ấy đi rồi.” Tiểu Ngữ cà lăm lên tiếng.
“Đi nơi nào?” Kỷ Vĩ Thần ánh mắt nghiêm