thể tưởng được hắn lại sẽ thích, không khỏi cười cười, có chút gấp gáp hỏi: “Vậy ngài có nghĩ mình muốn có một đứa con không?”
Những lời này làm cho Kỷ Vĩ Thần ánh mắt sâu u trầm xuống, hắn khuôn mặt tuấn tú nhiều hơn một chút nghiêm túc: “Trước khi kết hôn, tôi không hy vọng có đứa bé nào tồn tại.” Đây cũng là nguyên tắc của hắn, hắn mặc dù có rất nhiều bạn tình trên giường, nhưng hắn chỉ hy vọng người phụ nữ hắn yêu sinh con của hắn.
Những lời này thiếu chút nữa làm cho Hạ Cảnh Điềm đang uống nước bị sặc, nàng cắn cắn môi, đôi mắt xẹt qua một chút đau buốt, rồi lại híp mắt cười nhìn về phía cậu bé đáng yêu, giọng điệu giống như nói đùa lên tiếng: “à, Kỷ tổng luôn có nhiều cô gái vây quanh như vậy, chẳng lẽ sẽ không sợ trong đó một người sinh con cho ngài?”
“Nếu có, cô gái kia dám lấy đứa con ra uy hiếp tôi lấy, đó là không có khả năng, tôi chỉ thích phụ nữ thông minh.” Kỷ Vĩ Thần trả lời thập phần chắc chắn, thông minh như hắn trong thời gian ngắn cũng không có nghe được ám chỉ của Hạ Cảnh Điềm trong giọng nói, kỳ thật, Kỷ Vĩ Thần chưa bao giờ sẽ lo lắng vấn đề này, bởi vì phụ nữ ở bên cạnh hắn, đều là người thông minh, huống chi trong chuyện phòng the, hắn cũng sẽ không quên chọn lựa biện pháp đề phòng, có thể hắn quên, Hạ Cảnh Điềm là một đặc biệt.
“A, Kỷ tổng cũng là người thông minh!” Hạ Cảnh Điềm giọng điệu mang chút chế giễu lên tiếng, nhưng đồng thời, trong lòng có chút chua xót, nàng đã tìm được rồi đáp án nàng muốn.
“Em rất thích trẻ con à?” Nói đến vấn đề này, Kỷ Vĩ Thần ngược lại rất muốn biết ý nghĩ của nàng.
Hạ Cảnh Điềm quấy ly nước trong tay, ôn nhu lên tiếng nói: “Trẻ con đáng yêu như thế, tôi làm sao có thể không thích !” Nghĩ xong, Hạ Cảnh Điềm nói thêm: “Nếu như tôi kết hôn, tôi nhất định sẽ lập tức muốn có một đứa.”
Những lời này lại tự dưng làm cho Kỷ Vĩ Thần ánh mắt thêm trầm, khuôn mặt tuấn tú dâng lên một chút không vui: “Em cứ như vậy vội vã lập gia đình?”
“Tôi tuổi cũng không nhỏ, đã sớm nên lo lắng lập gia đình.” Hạ Cảnh Điềm nói rất đương nhiên, nhưng là, vì cái gì trong mắt của hắn lóe lên một chút không vui làm cho nàng bắt được!
“Em có bạn trai?” Kỷ Vĩ Thần đang lúc hỏi ra những lời này, trong lòng bàn tay bỗng nắm chặt, hắn lại rất để ý đáp án của vấn đề này.
Hạ Cảnh Điềm mấp máy môi, cười không đáp, nàng nghĩ, không cần phải đem hiện trạng của mình nói cho hắn biết, Hạ Cảnh Điềm trầm mặc lại làm cho Kỷ Vĩ Thần bỗng dưng nóng nảy, sự trầm mặc của nàng trong mắt hắn chính là khẳng định, hắn lông mày nhăn lại, trầm giọng hỏi: “Có phải là Đỗ Thiên Trạch?”
Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc, nhưng không có trả lời, nàng nói đùa lên tiếng: “Kỷ tổng quan tâm tôi như vậy sao, sao không vì chính mình mà lo lắng, bên cạnh ngài nhiều cô gái ưu tú, hẳn là có một người thích hợp kết hôn a!”
Điều này làm cho Kỷ Vĩ Thần có chút ngạc nhiên, mới phát hiện mình ở trước mặt nàng lộ quá nhiều cảm xúc, hắn rủ xuống lông mày: “Tôi cũng không sốt ruột.”
“Kỷ tổng không sốt ruột, nhất định có người sốt ruột.” Hạ Cảnh Điềm nghĩ tới Trình Thủy Tâm, cô gái tài giỏi và xinh đẹp kia đủ phối hợp với Kỷ Vĩ Thần, đáy lòng thậm chí có chút ít đau nhức.
“Em tựa hồ rất quan tâm chuyện của tôi.” Kỷ Vĩ Thần đôi mắt mỉm cười, nghe ra giọng chế giễu của Hạ Cảnh Điềm.
Hạ Cảnh Điềm biểu lộ quẫn bách, tranh thủ thời gian quay chỗ khác: “Ai quan tâm ngài?” Nhưng trong lòng lại hoảng loạn rồi, tranh thủ thời gian uống xong ly nước trái cây, nàng thấp giọng nói: “Tôi đi trước.”
Kỷ Vĩ Thần đi theo đứng người lên, Hạ Cảnh Điềm cũng không có thật sự đi, chỉ là đứng ở cửa chờ hắn, Kỷ Vĩ Thần trả tiền xong, đi đến bên cạnh nàng, thâm trầm đôi mắt dừng ở nàng đang đứng trong gió đêm, hắn có loại dục vọng muốn gần gũi nàng.
Hạ Cảnh Điềm ngẩng đầu lên, đọc và đã hiểu được cảm xúc trong mắt của hắn, bối rối, nàng mở miệng: “Kỷ tổng, tôi về trước.”
“Tôi đưa em.” Sau lưng, hắn lên tiếng.
“Không cần, tôi tự gọi taxi.” Hạ Cảnh Điềm lên tiếng nói, đêm nay nàng đối với ý nghĩ của hắn đã quá rõ ràng, làm cho nàng rất không biết làm sao, nàng càng sợ chính là bị hắn chán ghét.
Hạ Cảnh Điềm vừa muốn đi, thân thể lại bị hắn giữ chặt, trầm thấp giọng điệu lộ ra kiên trì: “Tôi đưa em.” Nhưng mà, không đợi Hạ Cảnh Điềm kịp phản ứng, hắn đã bắt nàng đi về hướng xe đỗ.
Hạ Cảnh Điềm bộ dáng sợ hãi như vậy, hắn không thích, lại tựa hồ như đối với nàng càng muốn thân mật, mỗi khi nàng muốn trốn tránh, nàng lại đột nhiên bá đạo, nhưng, hắn còn chưa có chính diện nói với nàng qua một câu, hắn thích nàng …, thích… không phải là yêu.
20 phút sau, Kỷ Vĩ Thần đưa Hạ Cảnh Điềm đến dưới lầu, Hạ Cảnh Điềm mở cửa xe, nói một câu nói liền lên lầu: “Kỷ tổng đi thong thả.”
Ngồi ở trong xe, Kỷ Vĩ Thần nhìn qua bóng dáng biến mất ở hàng hiên, thậm chí có chút ít hoảng hốt, một hồi lâu, hắn mới lái xe xông ào vào trong bóng đêm.
Về tới biệt thự, căn phòng rộng rãi đủ để dung nạp tất cả cô đơn hư không, đàn ông đều không thích cô đơn, chỉ là thích yên tĩnh, nhưng, đợi khi ở một mình, thời gian yên tĩnh trôi qua, và khi không có ai làm bạn sẽ thành