XtGem Forum catalog
Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213793

Bình chọn: 10.00/10/1379 lượt.

o chúng ta biết sẽ về nhà, mẹ còn có thể chuẩn bị một chút.”

“Mẹ. . . . . .” Hạ Cảnh Điềm kêu lên, sau đó đem hành lý lôi vào trong phòng, đứng ở trong phòng, Hạ Cảnh Điềm thở dài, nhìn thấy ba mẹ như vậy, nàng thật đúng là không muốn làm cho bọn họ lo lắng chuyện của mình, nhưng sự tình đã đến nước này, Hạ Cảnh Điềm chỉ có thể dùng bình thản để đối mặt, Hạ Cảnh Điềm buông hành lý, ra cửa, chỉ thấy Hạ mẹ đang trong phòng bếp loay hoay, bưng một chén súp nóng hôi hổi đi ra, đưa cho Hạ Cảnh Điềm, “Vừa mới cho cha con uống , con cũng uống một chén đi.”

Hạ Cảnh Điềm nhận lấy, sắc mặt có chút ảm đạm, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc, “Ba mẹ, có chuyện này con nghĩ nói cho hai người biết.”

Hạ Cảnh Điềm rất ít khi dùng giọng điệu như vậy, làm cho Hạ cha cùng Hạ mẹ hơi bị khẽ giật mình, ân cần nhìn Hạ Cảnh Điềm, lên tiếng nói, “Làm sao vậy? Có phải là có chuyện gì xảy ra rồi?”

Hạ Cảnh Điềm lắc đầu, “Con không có gì, chỉ là chuyện này, con hi vọng cha mẹ nghe xong không nên tức giận.”

Hạ Cảnh Điềm chăm chú càng làm cho hai lão nhân gia có chút hồ đồ, Hạ mẹ ngồi ở bên cạnh Hạ Cảnh Điềm, vỗ nhẹ nhẹ vai của nàng, trấn an lên tiếng nói, “Con làm chuyện gì, chúng ta làm cha mẹ không phải đều ủng hộ con sao? Nói đi! Có cái gì ủy khuất cũng đừng giấu ở trong lòng.”

“Đúng đó! Mẹ con nói đúng, nói ra, chúng ta cùng nhau đối mặt!” Hạ cha cũng lên tiếng nói, nhưng là, sống hơn nửa đời người bọn họ lại ẩn ẩn cảm giác con gái muốn nói, chuyện đó không phải là chuyện tốt gì.

Hạ Cảnh Điềm nhìn cha mẹ như vậy yêu thương, , nhất thời xúc động, nói ra lên tiếng, “Con. . . . . . con mang thai.”

Hai lão nhân gia như thế nào cũng không ngờ được dĩ nhiên là như vậy, cứ như sấm sét giữa trời quang, hai người đều chấn kinh, cũng không dám tin nhìn Hạ Cảnh Điềm đang trầm mặc, nhất thời nói không nên lời.

“Con nói cái gì? Lập lại lần nữa?” Hạ mẹ kích động bắt lấy vai Hạ Cảnh Điềm, giọng điệu kịch liệt nói, biểu lộ càng lo lắng bất an.

“Mẹ. . . . . . Thực xin lỗi. . . . . .” Hạ Cảnh Điềm nước mắt đi theo dâng lên, nhỏ giọng xin lỗi.

Hạ mẹ cũng đi theo nghẹn ngào, muốn nói cái gì, lại nhất thời ách tiếng, chỉ là khàn khàn mắng một tiếng, “Con, đứa ngốc này. . . . . .”

Mà ở một bên, Hạ cha lại có vẻ trầm ổn nhiều hơn, ông lẳng lặng ngồi ở một bên, cũng lẳng lặng lên tiếng, “Cha của nó là ai? Làm cái gì?”

Hạ mẹ bởi vì lời nói của Hạ cha mà tỉnh táo lại, dồn dập ép hỏi: “Đúng rồi! Cha của nó là ai? Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Con giải thích cho mẹ xem.” Mọi cảm giác sợ hãi lo lắng đối với họ cũng đã tiếp nhận rồi, bọn họ thầm nghĩ phải biết cha của cháu mình là ai, họ làm cha mẹ, có cái gì không thể không biết? Bây giờ không phải là có rất nhiều người chưa kết hôn mà có con sao? Tuy bọn họ không tán thành, nhưng đã lỡ phát sinh ở trong nhà mình thì cũng chỉ có thể chấp nhận.

Hạ Cảnh Điềm chớp chớp hai mắt đẫm lệ, quay đầu ra, lên tiếng nói, “Anh ta . . . . .anh ta. . . . . .” Hạ Cảnh Điềm liên tiếp nói hai từ, nhưng không nói thêm được.

Hạ cha lên tiếng trấn an nói, “Đừng nóng vội, từ từ nói!”

Hạ mẹ nhạy cảm hơn, tóm lại, bà hiện tại muốn biết nguyên nhân chuyện này, nhưng trông thấy Hạ Cảnh Điềm ấp a ấp úng, trong đầu không khỏi dâng lên một cảm giác bất an, bà có chút khó nói, “Chẳng lẽ? Chẳng lẽ cha nó là người đã có vợ?”

Hạ Cảnh Điềm lắc đầu, nàng là thực sự không dám nói, muốn nàng nói, cha của con nàng là thủ trưởng của nàng sao? Dựa theo tính cách cha mẹ nhất định sẽ cùng hắn đi lý luận , Hạ Cảnh Điềm lo lắng nhất là điểm này, nàng có thể tâm hòa khí cùng tiếp nhận, nhưng cha mẹ lại nhất định sẽ hảo hảo bảo hộ nàng, nhưung nàng càng không muốn trông thấy cha mẹ vì mình mà làm gì, nàng thầm nghĩ lẳng lặng đem đứa nhỏ sinh ra, sau đó rồi mới tính cái khác.

“Con mau nói đi! Người đàn ông kia là ai?” Hạ mẹ nóng nảy, giọng điệu cũng không thoát khỏi kịch liệt, bà sống hơn nửa đời người, đối với chuyện này thật đúng là có chút không cách nào thừa nhận.

“Mẹ, sau này con sẽ nói cho mẹ biết!” Hạ Cảnh Điềm đứng dậy trở về phòng, cơ hồ là đi như chạy trốn, vào trong phòng, nàng thuận tay khóa cửa lại, mà ngoài cửa, Hạ mẹ dùng sức gõ một hồi, “Cảnh Điềm, Cảnh Điềm! con nói cho mẹ rõ ràng, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Mở cửa nhanh, nhanh lên mở cửa!”

“Bà để cho con nó yên tĩnh đi!” Sau lưng, Hạ cha trầm tĩnh lên tiếng, nhưng đáy lòng cũng bị chuyện này làm dậy sóng, chỉ là, ông nghĩ thoáng hơn một chút.

“Ông. . . . . .ông như vậy mà là quan tâm con sao? Con gái rốt cuộc đã xảy ra bao nhiêu chuyện tình? Bị bao nhiêu ủy khuất? Ông chẳng lẽ một chút cũng không muốn biết sao?” Hạ mẹ không khỏi trút giận lên người Hạ cha.

“Cảnh Điềm hiện tại cần nhất chính là yên tĩnh tự hỏi, bà cũng đừng bức nó quá.” Hạ cha vẫn bĩnh tĩnh lên tiếng.

“Ai. . . . . . Đứa nhỏ này ở bên ngoài rốt cuộc gặp chuyện gì? Chuyện lớn như vậy như thế nào hiện tại mới nói? Là muốn tôi tức chết sao?” Hạ mẹ thở phì phì lên tiếng, ngồi ở trên ghế nhưng lại ngồi không yên, ánh mắt lo nghĩ chằm chằm vào cửa phòng Hạ Cảnh Điềm, gương mặt già nua tràn đầy bất an.

Mà t