Snack's 1967
Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212981

Bình chọn: 7.5.00/10/1298 lượt.

ránh ở trong phòng, Hạ Cảnh Điềm lại yên lặng rơi lệ, nàng không muốn nhất chính là làm cha mẹ lo lắng đau lòng, nghe ngoài cửa tiếng Hạ mẹ đi tới đi lui, nàng trong lòng cũng tràn đầy thống khổ.

Ngay khi Hạ gia đang đắm chìm trong mảnh không khí nặng nề, thì chuông cửa vang lên, Hạ mẹ đi ra phía trước mở cửa, khi thấy người đứng ở ngoài thì ánh mắt bà đột nhiên vui vẻ, ai cũng không ngờ được, tìm tới tận cửa dĩ nhiên là Đỗ Thiên Trạch.

“Bác gái, Hạ Cảnh Điềm có ở nhà không?” Đỗ Thiên Trạch lễ phép lên tiếng.

“Có. . . . . . có! Cậu tìm Cảnh Điềm nhà tôi là có chuyện gì không?” Hạ mẹ chăm chú nhìn chằm chằm gương mặt tao nhã của Đỗ Thiên Trạch, trong lòng suy nghĩ, hay là đứa con trong bụng nha đầu ngốc nhà mình và cậu thanh niên này có quan hệ!

“A, là con muốn gặp cô ấy.” Đỗ Thiên Trạch cũng có chút quẫn bách, nhưng khó nén trên mặt vui mừng, về nước mười ngày, hắn mới tìm được Hạ Cảnh Điềm đang ở nhà, không thể tưởng được nàng lại thực sự ở nhà.

“Vào ngồi đi! Ta đi gọi nó.” Hạ mẹ nhiệt tình bảo hắn đi vào, bà ánh mắt rất chuẩn, Đỗ Thiên Trạch đối với Hạ Cảnh Điềm có cảm tình, liếc mắt là thấy được.

“Dạ.” Đỗ Thiên Trạch đi vào, ngồi ở trên ghế Hạ cha cũng nhận ra Đỗ Thiên Trạch, liền bảo hắn ngồi xuống, mà Hạ mẹ lại vào gõ cửa phòng Hạ Cảnh Điềm, Đỗ Thiên Trạch ánh mắt dõi theo, tập trung ở cửa phòng.

Hạ Cảnh Điềm trong phòng cũng nghe ra bên ngoài có động tĩnh, chỉ là nàng không biết là ai tới, lúc này, nghe được mẹ ở ngoài cửa lên tiếng, “Cảnh Điềm, nhanh lên đi ra gặp khách, có người tìm con.”

Hạ Cảnh Điềm tranh thủ thời gian lau nước mắt trên mặt, đi đến toilet rửa mặt lại, nếu không, con mắt hồng hồng làm cho nàng như thế nào gặp người? Chỉ chốc lát sau, Hạ Cảnh Điềm mở cửa, khi nàng nhìn thấy Đỗ Thiên Trạch ở phòng khách thì cả người đều kinh ngạc, nàng như thế nào cũng không nghĩ ra, dĩ nhiên là Đỗ Thiên Trạch.

Đỗ Thiên Trạch nhìn từ trong cửa phòng đi tới Hạ Cảnh Điềm, trong lòng cảm giác rung động y nguyên rõ ràng, vì đánh vỡ bầu không khí, hắn trước cười nói, “Em có khỏe không?”

Hạ Cảnh Điềm lập tức cảm giác được có chút luống cuống, nàng đi tới gần, vẫn còn ngạc nhiên đứng ở trước mặt hắn, nói, “Tại sao là anh?”

“Vì cái gì không thể là tôi?” Đỗ Thiên Trạch cười cười, lại nhạy cảm phát hiện vành mắt Hạ Cảnh Điềm hồng hồng, có phải là vừa mới khóc, tâm cứng rắn trong nháy mắt xẹt qua đau lòng.

“Đỗ tiên sinh! Chớ đứng như vậy, Cảnh Điềm, còn không chào hỏi khách khứa?” Hạ mẹ ở một bên trách cứ cười nói, nhưng ánh mắt lại chăm chú tập trung vào biểu lộ của hai người.

Lại nghe Đỗ Thiên Trạch quay đầu lại hướng Hạ mẹ cười cười, “Không sao bác gái, con nghĩ cùng Hạ Cảnh Điềm đi ra ngoài một chút.”

Hạ mẹ hơi sững sờ, rất nhanh mỉm cười lên tiếng, “Được, được, đi một chút cũng tốt, các con đi đi! Nhớ về ăn cơm tối.”

Hạ Cảnh Điềm chưa hết giật mình đã bị Đỗ Thiên Trạch dẫn ra cửa, trực tiếp đi xuống lầu, tại đầu bậc thang, Đỗ Thiên Trạch thả tay Hạ Cảnh Điềm ra, chỉ tay ý bảo nàng lên xe, Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc đứng ở cầu thang, có chút bối rối nói, “Anh tìm em có chuyện gì không?”

“Rời đi lâu như vậy, chỉ là muốn tới thăm em một chút, như thế nào? Sẽ không phải là vừa thấy mặt đã chán ghét anh chứ!” Đỗ Thiên Trạch khuôn mặt tuấn tú có thêm nụ cười khổ.

Hạ Cảnh Điềm mím môi mỉm cười, “Làm sao có thể ? Em chưa từng có chán ghét anh.”

“Vậy thì tốt!” Đỗ Thiên Trạch ha ha cười, đã thấy Hạ mẹ ôm một chiếc áo khoát thật dày đi xuống, bởi vì vừa mới lúc ra cửa, nhìn thấy Hạ Cảnh Điềm ăn mặc tương đối ít, lo lắng nàng cảm lạnh, tranh thủ thời gian đem áo tới.

Hạ mẹ cầm áo choàng lên người Hạ Cảnh Điềm, giọng điệu đã bình tĩnh rất nhiều, “Lúc ra cửa mặc nhiều áo một chút, đừng để mình cảm lạnh .”

“Con biết rồi mẹ.” Hạ Cảnh Điềm quay đầu lại mím môi cười, trông thấy trong mắt mẹ vui mừng, nàng có chút kinh ngạc, nhưng là, ánh mắt mẹ lại một lần nữa vui vẻ quét về Đỗ Thiên Trạch phía trong xe, Hạ Cảnh Điềm lập tức hiểu rõ, trời ạ! Mẹ nhất định là hiểu lầm.

Chương 150: Chất Vấn Của Hắn

Đỗ Thiên Trạch nhìn qua Hạ mẹ đối với Hạ Cảnh Điềm quan tâm như thế, mím môi cười cười, nhưng Hạ mẹ tiếp theo nói một câu làm cho hắn chấn động.

Hạ mẹ trên mặt hiện lên vẻ hiền lành, đưa tay thay Hạ Cảnh Điềm kéo tốt khóa kéo, mới lên tiếng nói: “Ở bên ngoài nhớ ăn kiêng một vài thứ, mang thai không thể ăn đồ nguội lạnh gì đó, cũng không ăn quá cay, biết không?”

Hạ Cảnh Điềm cũng không nghĩ ra mẹ lại vô tình nói ra, khuôn mặt lập tức có chút hiện hồng, không dám nhìn Đỗ Thiên Trạch, có chút dồn dập lên tiếng nói, “Mẹ, con biết rồi, mẹ trở lên đi! Bên ngoài lạnh lắm.”

Trong nháy mắt khi Hạ mẹ lên lầu, Đỗ Thiên Trạch không dám tin nhìn Hạ Cảnh Điềm, trong ánh mắt đầy chất vấn cùng kinh ngạc, Hạ Cảnh Điềm mím môi, tránh đi ánh mắt Đỗ Thiên Trạch.

“Chuyện khi nào?” Đỗ Thiên Trạch giọng điệu tự dưng có chút khó khăn, như đang đè nén tâm tình nào đó.

“Anh không nên hỏi .” Hạ Cảnh Điềm cũng không muốn đem chuyện này nói cho hắn biết.

“Là của anh ta.” Đỗ Thiên Trạch tức giận gầm nhẹ, đáy lòng cuồn cuộn ghen tuông